Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 851: Lúc Nào Cũng Quên Sinh Thần Của Mình
Cập nhật lúc: 30/03/2026 09:00
Ngô Tích Nguyên đọc nhanh bức thư tuyệt mệnh, rồi lặng lẽ cất đi, lát nữa còn phải mang về bẩm báo với Hoàng thượng.
Anh liếc nhìn Tiểu Toàn T.ử đang đứng phía sau: "Toàn công công."
Tiểu Toàn T.ử đích thân rót một ly rượu độc, dâng lên trước mặt Lạc Dương Vương: "Vương gia, mời ngài."
Lạc Dương Vương trừng đôi mắt đỏ ngầu, vằn vện tia m.á.u nhìn ra ngoài cửa. Có lẽ lão muốn xuyên qua cánh cửa ấy để nhìn thấy Hoàng thượng cùng những kẻ đã phản bội lão ở phương xa.
Cũng có lẽ cả đời này tuy mang danh phận cao quý, nhưng thực chất lão luôn bị giam cầm trong những bức tường, và giờ đây, lão khao khát được bước ra ngoài hơn bao giờ hết.
Tiểu Toàn T.ử thấy lão chần chừ mãi, bèn lùi lại một bước. Tên thị vệ đi theo phía sau tiến lên, thô bạo đổ cạn ly rượu độc vào miệng Lạc Dương Vương.
Ngô Tích Nguyên chứng kiến cảnh bàn tay lão cào cấu trong đau đớn, rồi từ từ buông thõng xuống, khẽ buông tiếng thở dài.
Chắc hẳn Lạc Dương Vương c.h.ế.t không cam tâm.
Anh quay người bước ra ngoài: "Chúng ta về thôi."
Khi Ngô Tích Nguyên vào cung bẩm báo, tin tức Lạc Dương Vương qua đời đã lan truyền khắp kinh thành như một cơn lốc.
Vài vị Vương gia vốn nung nấu ý đồ khác, lúc này cũng đành ngoan ngoãn an phận.
Một kẻ từng hét ra lửa, hô mưa gọi gió như Lạc Dương Vương cuối cùng cũng nhận lấy kết cục bi t.h.ả.m, bọn họ càng phải cẩn trọng hơn.
Ngô Tích Nguyên trình bức thư tuyệt mệnh của Lạc Dương Vương cho Hoàng thượng. Cảnh Hiếu Đế xem xong chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, chẳng mảy may sợ hãi.
Chỉ kẻ thất bại mới oán thán chuyện quả báo. Ngài là thiên t.ử, làm gì có chuyện quả báo giáng xuống đầu?
"Trẫm biết rồi, khanh lui ra đi."
Ngô Tích Nguyên vâng lệnh, lui khỏi đại điện.
Đợi Ngô Tích Nguyên đi khuất, Cảnh Hiếu Đế mới bắt đầu cân nhắc việc phong thưởng cho anh và Vương Khải Anh. Hai người họ đã lập đại công trong vụ án Lạc Dương Vương.
Lục Thái sư nghe được phong phanh, lập tức khỏi hẳn căn bệnh phải đóng cửa tĩnh dưỡng bấy lâu, chống gậy tất tả vào cung diện kiến thánh thượng.
Vừa gặp mặt, chưa kịp hỏi han đôi câu, ông đã vội vàng can ngăn: "Hoàng thượng! Không thể phong thêm nữa! Quan tước này tuyệt đối không thể phong thêm nữa ạ!"
Cảnh Hiếu Đế ngồi trên ngai vàng, có chút kinh ngạc nhìn ông: "Ý khanh là không thể phong cho ai? Đứa cháu ngoại yêu quý của khanh sao?"
Lục Thái sư vẫn quỳ rạp dưới đất, vội vã đáp lời: "Cả Anh T.ử và Ngô Tích Nguyên đều không thể thăng chức thêm nữa, Hoàng thượng! Hai đứa nó mới trong một năm mà đã thăng tiến vùn vụt, nếu phong thêm nữa, sau này biết lấy gì mà phong? Hơn nữa, bá quan văn võ chắc chắn sẽ bất bình. Đến lúc đó ai nấy đều oán thán trong lòng, làm sao còn tâm trí nào mà tận trung với Hoàng thượng nữa?"
Cảnh Hiếu Đế lại đáp: "Trẫm làm vậy cũng là để cho bọn họ thấy, chỉ cần tận tâm vì trẫm, trẫm đều ghi nhận. Chuyện thăng quan tiến chức cũng chỉ là một câu nói của trẫm mà thôi."
Lục Thái sư vội chắp tay: "Hoàng thượng có ý tốt là thật, nhưng ngài lại quên mất một điều, số lượng quan chức trong triều có hạn, ngài có thể phong cho bao nhiêu người?"
Cảnh Hiếu Đế bị ông hỏi khó, cuối cùng đành thở dài, xoa cằm: "Thôi được rồi, khanh nói cũng có lý."
Nói xong, ngài quay sang Triệu Xương Bình dặn dò: "Mau đỡ Lục Thái sư đứng lên, ban tọa!"
. . .
Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh lúc này vẫn chưa biết kỳ đà cản mũi trên con đường thăng tiến của họ đã xuất hiện, mà người đó lại chính là ông ngoại ruột của Vương Khải Anh.
Nhưng dù có biết, e rằng hai người cũng chỉ cười xòa cho qua.
Vương Khải Anh cầu còn không được việc không thăng quan, hắn chỉ muốn được nghỉ ngơi cho t.ử tế. Còn Ngô Tích Nguyên lại khác, khi trong lòng đã có người quan trọng nhất, những thứ khác trở nên phù du.
Trước đây Hoàng thượng từng hứa, sau khi giải quyết xong vụ Lạc Dương Vương, sẽ cho anh nghỉ phép ba ngày để nghỉ ngơi.
Mấy ngày nay anh ở nhà bầu bạn với Tô Cửu Nguyệt, nhưng nàng thì ngày nào cũng phải đến Thái Y Viện làm việc. Chỉ là lúc về, nàng cứ có cảm giác trong phủ đang giấu giếm nàng chuyện gì đó.
Nàng gặng hỏi Ngô Tích Nguyên hai lần, nhưng đều bị anh lảng sang chuyện khác.
Đến ngày rằm tháng 9, Tô Cửu Nguyệt dậy từ sớm tinh mơ, thay y phục chuẩn bị đi làm thì bị Ngô Tích Nguyên trở mình ôm chầm lấy.
"Ngủ với anh thêm một lát nữa đi." Anh nũng nịu.
Ngô Tích Nguyên rất hiếm khi ngủ nướng. Mấy ngày nay anh ở nhà nghỉ ngơi, sáng Tô Cửu Nguyệt dậy cũng không gọi anh.
Nghe anh nói vậy, nàng bất lực mỉm cười: "Em cũng muốn lắm chứ, nhưng còn phải đi làm, lỡ muộn giờ giao t.h.u.ố.c vào cung thì c.h.ế.t dở."
Tưởng nói vậy Ngô Tích Nguyên sẽ buông tay, ai ngờ anh vẫn ôm c.h.ặ.t không buông, cằm cọ cọ vào vai nàng: "Hôm qua anh đã xin phép nghỉ cho em rồi, hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi đi."
Tô Cửu Nguyệt ngẩn người: "Sao lại xin nghỉ nữa? Có chuyện gì à? Mấy hôm trước chuyển nhà mới xin nghỉ xong, cứ thế này mọi người lại ý kiến mất."
Ngô Tích Nguyên ngóc đầu lên khỏi hõm cổ nàng, nhìn nàng mỉm cười: "Đúng là đồ ngốc nhà em. Sao năm nào cũng không nhớ ngày sinh thần của mình thế?"
Tô Cửu Nguyệt vô cùng kinh ngạc, đôi mắt mở to, đưa ngón tay chỉ vào chính mình: "Sinh... sinh thần của em á?"
Ngô Tích Nguyên kéo bàn tay nhỏ bé của nàng, đưa lên môi hôn nhẹ rồi nói: "Đúng vậy, không chỉ là sinh thần, mà còn là sinh thần tuổi mười lăm. Bảo bối à, em sắp đến tuổi cập kê rồi đấy."
Từ một cô bé nhỏ xíu bước vào cửa nhà anh, anh nhìn nàng lớn lên từng ngày, và giờ đây, cô gái của anh sắp đến tuổi cập kê.
Tô Cửu Nguyệt đưa hai tay che miệng, vẻ mặt không thể tin nổi.
Ngô Tích Nguyên nhìn bộ dạng này cũng biết nàng mười phần là không ngủ được nữa, dứt khoát ngồi dậy: "Dậy thôi, hôm nay nhà mình có khách đến đấy."
Tô Cửu Nguyệt chợt nhớ lại mấy việc lén lút anh làm sau lưng nàng mấy ngày nay, lúc này mới vỡ lẽ.
Thì ra là vậy!
Nàng hào hứng nhảy xuống giường, đi đến tủ quần áo tìm một bộ y phục thật đẹp.
Ngô Tích Nguyên nhìn hành động của nàng, chỉ vào một bọc đồ để đầu giường, nói: "Mặc bộ này đi."
Tô Cửu Nguyệt bấy giờ mới để ý thấy bọc đồ, không biết anh đặt ở đó từ lúc nào.
Nàng mở ra xem, bên trong là một bộ váy áo dệt kim tuyến thêu hình bươm bướm màu tím khói Yên La, chất lụa lấp lánh tuyệt đẹp.
Tô Cửu Nguyệt vuốt ve bộ y phục với vẻ thích thú không nỡ buông tay, rồi ngẩng đầu nhìn Ngô Tích Nguyên: "Đẹp quá."
Khi nàng cười, đôi mắt sáng lấp lánh như có ngàn vì sao.
Ngô Tích Nguyên ngồi trên giường, một tay chống cằm nhìn nàng, lọn tóc đen nhánh buông xõa trước n.g.ự.c. Anh mỉm cười: "Em thử xem có vừa không?"
Tô Cửu Nguyệt "Vâng" một tiếng, cầm bộ y phục lên định mặc, Ngô Tích Nguyên liền tiến lại giúp đỡ.
Sắc tím khói Yên La càng tôn lên làn da trắng ngần của Tô Cửu Nguyệt. Nàng xoay một vòng tại chỗ cho Ngô Tích Nguyên xem: "Vừa vặn lắm! Đẹp không anh?"
Ngô Tích Nguyên nhìn nàng không chớp mắt: "Đẹp tuyệt trần."
