Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 961: Còn Phải Xem Nàng Có Bằng Lòng Hay Không
Cập nhật lúc: 06/04/2026 08:00
Vương Khải Anh nghe nàng ta nói vậy, đôi mắt suýt chút nữa thì lồi cả ra.
Sao lại có manh mối nữa? Nữ nhân này rốt cuộc làm nghề gì vậy? Sao nàng ta lại còn ra dáng một Đại Lý Tự tư trực hơn cả một tư trực hàng thật giá thật thế này?
"Ngươi lại phát hiện ra cái gì rồi?" Vương Khải Anh nôn nóng hỏi.
Dương Liễu không muốn lưu lại chốn này lâu, chỉ muốn mau ch.óng thông báo cho bọn họ rồi rời đi, tránh bị kẻ khác rắp tâm trả thù.
Nàng ta đến mật báo cũng là kết quả của một quá trình suy nghĩ cặn kẽ. Dẫu sao thì Thanh Đại Lâu cũng xảy ra chuyện, người ngợm từ trong ra ngoài đều bị thay sạch sành sanh, cái ghế quản sự của nàng đương nhiên cũng chẳng giữ được nữa.
Nàng ta báo phát hiện của mình cho Vương đại nhân xong xuôi là sẽ rời khỏi kinh thành, cứ coi như trước khi đi, nàng ta làm thêm một việc thiện nữa.
"Đại nhân, sau khi Thanh Đại Lâu đổi đông gia, vị bằng hữu cũ từng giới thiệu dân nữ đến Thanh Đại Lâu làm quản sự lại đột ngột qua đời vì bệnh cũ tái phát. Gia quyến của người ấy đều không ở kinh thành, dân nữ niệm tình lúc trước người ấy đối đãi tốt với mình, nên đã lo liệu một cỗ quan tài gỗ mỏng, định bụng sẽ an táng cho người ấy."
Nói đến đây, nét mặt Dương Liễu thoáng chút xót xa. Nàng ta một thân một mình trôi dạt bên ngoài, kiếm được một người đối đãi tốt với mình đâu phải dễ dàng, thế mà người nọ cứ thế nhắm mắt xuôi tay không rõ ngọn ngành.
Nàng ta còn trình báo quan phủ, quan phủ cũng cho người xuống điều tra, kết luận rằng người nọ chẳng qua trùng hợp qua đời do bệnh cũ mà thôi, hoàn toàn không có dấu hiệu bị mưu hại.
"Mọi chuyện đều vô cùng trùng hợp. Vào ngày dân nữ từ khu mộ trở về, vừa vặn đụng phải chưởng quầy tiệm quan tài cùng vài kẻ khác đang kéo ba cỗ quan tài ra ngoài thành."
Nàng ta nhíu c.h.ặ.t mày, lúc nhắc đến đoạn này, bỗng ngước mắt nhìn Vương Khải Anh: "Vương đại nhân, dân nữ từ nhỏ đã lớn lên ở thôn quê, chứng kiến bá tánh làm việc nông tang đếm không xuể. Một cỗ quan tài gỗ mỏng, cho dù một người kéo không nổi, thì tuyệt đối cũng không cần đến tận sáu người. Dân nữ thấy kỳ lạ, liền men theo vết bánh xe từ đằng xa bám theo bọn chúng."
Nhóm Lý Trình Quý nghe đến đây, thầm cảm thán cô nương này quả thực gan dạ mà tinh tế. Một thân một mình lại chẳng mảy may biết chút võ vẽ phòng thân nào, vậy mà cũng to gan dám bám theo theo dõi.
"Dân nữ bám theo bọn chúng một quãng đường rất xa, suýt chút nữa thì ra khỏi ranh giới kinh thành, bọn chúng mới chịu dừng lại. Lúc chúng mở ba cỗ quan tài mỏng kia ra, dân nữ tận mắt nhìn thấy từ bên trong chui ra sáu người sống nhăn răng. Dân nữ không có võ công, không dám nấp quá gần, thấy bọn chúng bắt đầu bàn bạc gì đó, dân nữ liền tức tốc chuồn êm."
Vương Khải Anh nghe vậy, trố mắt ngạc nhiên: "Người sống?! Có nhìn rõ là nam hay nữ không?"
"Nam nhân, cả sáu người đều là nam nhân, chỉ là khoảng cách quá xa nên không nhìn rõ diện mạo."
"Thế còn trang phục trên người thì sao?" Vương Khải Anh truy hỏi.
"Đều là y phục của tiểu thái giám bình thường thôi ạ."
Xem ra ít nhiều cũng dây dưa đến chuyện trong cung rồi. Vương Khải Anh thầm cân nhắc trong lòng.
Nói dứt lời, nàng ta chắp tay hành lễ với nhóm Vương Khải Anh, lên tiếng: "Đại nhân, những gì dân nữ biết chỉ có ngần ấy, nếu có thể giúp ích được ngài thì tốt, bằng không thì mong ngài đừng để tâm. Như vậy, dân nữ xin phép không quấy rầy nữa."
Vương Khải Anh muốn sai người tiễn nàng ta, nhưng bị nàng ta từ chối dứt khoát: "Đại nhân chớ khách sáo, dân nữ tự khắc rời đi."
Nhìn nàng ta chắp tay lần nữa rồi lùi khỏi phòng bao, những kẻ còn lại trong phòng liền đưa mắt nhìn nhau.
"Anh t.ử, nữ nhân này là ai? Những lời nàng ta nói có đáng tin không?" Lý Trình Quý đi tiên phong cất lời.
Vương Khải Anh khẽ gật đầu: "Lúc trước ta từng phái người điều tra lai lịch của nàng ta, là đồng hương với muội phu ta, cũng là kẻ biết tiến biết lùi. Chẳng qua là một người đáng thương bị người nhà liên lụy mà thôi. Nàng ta đã giúp chúng ta vài lần, mỗi lần cung cấp manh mối đều cực kỳ hữu dụng, lần này ước chừng cũng không khiến chúng ta phải đi uổng công vô ích."
Bạch Lưu Sương gặng hỏi: "Đệ ngộ ra được chuyện gì rồi?"
Ánh mắt Vương Khải Anh lướt qua ba gương mặt trước mắt, đoạn cười khẩy hỏi: "Nhắc đến tiệm quan tài, các huynh liên tưởng đến cái gì?"
"Vụ án của bọn ta?!" Ba người đồng thanh bật thốt kinh hô.
Vương Khải Anh khẽ gật: "Chính là như vậy. Nghe khẩu khí thì chưởng quầy tiệm quan tài này là kẻ làm việc cho người trong cung. Phỏng chừng hắn đã nắm thóp chuyện gì đó không nên biết, nên mới bị người ta diệt khẩu."
"Chậc! Anh t.ử! Đệ nói xem... Chuyện này có liên can đến Trâu Triển không?"
"Ta cảm thấy là có!" Vương Khải Anh khẳng định.
Sự đời không thể nào có sự trùng hợp đến mức như vậy, và trực giác của y cũng chẳng thể sai lệch được.
"Thế bây giờ chúng ta phải làm gì đây?" Trong vô thức, Vương Khải Anh lại trở thành rường cột của cả bọn.
Vương Khải Anh vuốt cằm đăm chiêu suy nghĩ: "Sáu kẻ bị lén đưa ra khỏi kinh thành kia, e rằng các huynh có tra cũng chẳng được tích sự gì. Theo ta thấy, tốt nhất vẫn là theo dõi sát sao Trâu Triển! Thằng chãi này giấu giếm không ít bí mật động trời đâu!"
Nhóm Lý Trình Quý vâng dạ làm theo, nhưng gã bỗng nảy ra một ý liền nói: "Anh t.ử, nữ nhân khi nãy không tồi chút nào, đệ kêu nàng ta đi theo chúng ta đi. Nhỡ đâu mấy kẻ kia thình lình xuất hiện bên cạnh Trâu Triển, mấy huynh đệ chúng ta không nhận diện được, nàng ta nói không chừng lại biết mặt."
Vương Khải Anh nhíu mày: "Việc chúng ta làm toàn là chuyện hiểm nguy trùng trùng, đừng làm liên lụy đến cô nương nhà người ta."
Trịnh Vân Đạc lại toét miệng cười, đáp bồi: "Anh t.ử à, khéo khi nàng ta sớm đã bị vạ lây rồi ấy chứ. Theo chân chúng ta còn có người bảo vệ, nếu cứ để nàng ta lang bạt kỳ hồ bên ngoài, biết đâu bữa nào đột ngột phơi thây cũng nên."
Nghe vậy, Vương Khải Anh ngoảnh sang lườm gã một cái cháy máy: "Huynh trù ẻo người ta đấy à!"
Bạch Lưu Sương lên tiếng giải vây: "Anh t.ử, Vân Đạc nói không sai đâu. Đệ ngẫm lại về cái c.h.ế.t của bằng hữu nàng ta xem. Người đang yên đang lành tự dưng ngoẻo là ngoẻo thế nào? Bảo là bệnh cũ bộc phát, ta đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đách tin."
Lời này lọt thỏm vào tai Vương Khải Anh. Y nhíu mày trầm tư một đỗi lâu, sau cùng mới chốt hạ: "Để nàng ta gia nhập cũng được, nhưng phải kiếm cho một cái danh phận đàng hoàng. Bằng không một nữ t.ử thân cô thế cô mà tối ngày kề cận các huynh thì coi sao đặng."
Lý Trình Quý cười khì khì: "Anh t.ử, ta nhìn cách ăn mặc và phong thái hành xử của nữ nhân nọ, hẳn là người không câu nệ tiểu tiết. Đệ cứ thử hỏi ý kiến xem nàng ta có bằng lòng không. Nếu nàng ta chẳng đoái hoài gì đến việc dấn thân chốn quan trường, chúng ta tuyệt không ép uổng."
Vương Khải Anh ưng thuận: "Một lát nữa ta sẽ sai người sang lựa lời hỏi thăm."
Thế nhưng lúc y vừa định mở miệng sai người, bỗng sực nhớ ra, y hoàn toàn mù tịt chuyện nữ nhân này cư ngụ phương nào?
Thôi thì, đằng nào cũng phải ghé Ngô gia, tiện đường qua đó dọ hỏi xem sao!
Hết vụ án nọ xọ vụ án kia, Vương Khải Anh dứt khoát dẹp cái sự nôn nóng sang một bên. Đợi thong thả dùng bữa cùng huynh đệ xong xuôi, y mới rục rịch khởi giá đến Ngô gia.
Lẽ hiển nhiên, trước lúc chuồn êm, y còn tiện tay thanh toán gọn trơn tiền bữa ăn.
Mấy tên này vẫn phòng không nhà trống, gia phong quản thúc gắt gao, đâu được sướng như y, thê t.ử của y đối với y tiêu pha thì rộng rãi hào phóng chán!
Vương Khải Anh hối nhóm Lý Trình Quý về trước, bản thân đủng đỉnh leo lên xe ngựa, chậm rãi nhắm hướng Ngô gia thẳng tiến.
Nhẩm tính thời gian, chắc hẳn Ngô gia vừa dọn xong mâm cơm chiều, canh me giờ này tới đó quả thực không chệch đi đâu được.
"Tích Nguyên à! Huynh lại có chuyện cần đệ giúp đây!" Vương Khải Anh vừa chạm mặt Ngô Tích Nguyên đã oang oang cái miệng.
Tô Cửu Nguyệt vừa nghe thấy vậy liền tinh ý đoán ngay y tới bàn chính sự, bèn bảo: "Hai người vào thư phòng nghị sự đi, ngoài này để muội từ từ dọn dẹp."
Ngô Tích Nguyên dẫn Vương Khải Anh tản bộ vào thư phòng. Lan Thảo vô cùng nhu thuận dâng trà nước, kế đó ý tứ khép cửa cáo lui.
