Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 993: Nam Tử Không Được Vào Cung

Cập nhật lúc: 10/04/2026 03:07

Cố Diệu Chi quả thực đã hơi mệt, lúc này nghe bà cho phép sang một bên nghỉ ngơi, nàng tự nhiên cầu còn không được!

Trước mặt thái hậu, nàng đương nhiên không dám chểnh mảng. Dù đã an tọa, nhưng cả thần kinh luôn căng như dây đàn, chỉ sợ trước mặt thái hậu lỡ lời nói ra điều gì không nên nói.

Lúc này nghe thái hậu bảo nàng ra trắc điện nghỉ ngơi, nàng liền đứng lên hành lễ, theo sau Thôi ma ma cùng cáo lui ra ngoài.

Trắc điện thường ngày vắng người ở, chỉ dùng làm chỗ chợp mắt cho hoàng thân quốc thích khi tiến cung thỉnh an thái hậu.

Dưới sự hầu hạ của đám hạ nhân, Cố Diệu Chi tháo trâm cài đầu, thiếp đi trên giường.

Nàng vừa ngủ chưa được bao lâu, Dụ Nhân quận chúa tình cờ cũng tiến cung.

Thuở nhỏ, nàng thường theo mẫu thân vào cung bái kiến thái hậu, thái hậu đối xử với nàng cũng rất tốt. Giờ mẫu thân đã qua đời, nàng thỉnh thoảng vẫn thay mặt mẫu thân vào cung hầu chuyện người.

Nàng vừa bước vào Từ Ninh cung, đã nhìn thấy Thôi ma ma đang nói chuyện với một gã sai vặt trong góc khuất. Nhìn cách ăn mặc của kẻ đó, rõ ràng không phải là người trong cung.

Thấy vậy, Dụ Nhân quận chúa kỳ lạ nhíu mày. Chẳng phải hậu cung không được phép cho nam giới tùy tiện ra vào sao?

Tuy trong lòng mang theo muôn vàn thắc mắc, nhưng lúc này Dụ Nhân quận chúa vẫn mắt nhìn thẳng, rảo bước đi về phía chánh điện.

Tống Khoát từng nói, chuyện trong cung tốt nhất đừng quản nhiều, có nhìn thấy gì cũng coi như không thấy, đừng tự chuốc lấy rắc rối.

Nàng đi đến cửa điện, lập tức có người bước ra cản lại, thông báo thái hậu đang ngủ trưa.

Dụ Nhân quận chúa vuốt ve lọn tóc rủ trước n.g.ự.c, mỉm cười nói: "Không sao, đúng lúc bổn quận chúa cũng muốn qua trắc điện nghỉ ngơi một lát. Lát nữa đợi thái hậu tỉnh dậy, bổn quận chúa sẽ sang bái kiến sau."

Thế nhưng nàng vừa dứt lời, Thái Nguyệt ở cung thái hậu đã mang vẻ mặt khó xử nói: "Quận chúa điện hạ, Vương phu nhân hôm nay được thái hậu hạ chỉ triệu vào cung, hiện tại đang nghỉ ngơi ở trắc điện ạ."

Dụ Nhân quận chúa nghi hoặc hỏi: "Vương phu nhân? Vương phu nhân nào cơ?"

Thái Nguyệt đáp: "Là phu nhân của Vương Khải Anh đại nhân bên Hồng lô tự."

Đến lúc này Dụ Nhân quận chúa mới nhớ ra là ai, nàng mỉm cười với Thái Nguyệt: "Chắc hẳn thái hậu triệu Vương phu nhân vào cung là có việc quan trọng cần bàn bạc. Vậy bổn quận chúa xin phép về trước, phiền Thái Nguyệt cô nương thưa lại với thái hậu một tiếng, nói ngày mai ta sẽ lại qua."

Thái Nguyệt còn phải túc trực trước cửa để thái hậu tiện bề sai bảo, nàng liền gọi một tiểu thái giám tiễn Dụ Nhân quận chúa ra khỏi cung.

Dụ Nhân quận chúa vừa ra khỏi cổng cung, bước lên xe ngựa của mình, liền nghe Nhập Hạ khẽ hỏi: "Quận chúa, bây giờ chúng ta hồi phủ luôn ạ?"

Dụ Nhân quận chúa theo bản năng gật đầu. Nhưng cái gật đầu chưa được một nửa, nàng đột nhiên nghĩ ra điều gì, lập tức thay đổi chủ ý: "Không, đừng về phủ vội, chúng ta đến tìm Tống tướng quân."

Nhập Hạ nghe quận chúa nhà mình nói vậy, không nhịn được che miệng cười khẽ.

Trước đây khi chưa đính hôn, quận chúa còn biết thu liễm một chút. Nay đã đính hôn rồi, nàng chạy sang chỗ Tống tướng quân còn siêng năng hơn.

Dụ Nhân quận chúa nhìn bộ dạng của nàng ta, thừa biết nàng ta đang nghĩ ngợi lung tung, nhưng nàng cũng lười giải thích, cứ thế bảo phu xe đ.á.n.h xe thẳng đến Tống gia.

Tống Khoát lúc này vẫn chưa có ở nhà. Dụ Nhân quận chúa chơi đùa với Tống Thư Ngôn một lúc, thấy Tống Thư Ngôn phải đọc sách, nàng đành ra ngồi một mình đ.á.n.h đu ngoài sân nhà họ Tống.

Đợi đến khi mặt trời sắp lặn ngã về tây, Dụ Nhân quận chúa đã bắt đầu buồn ngủ thì Tống Khoát mới trở về.

Nàng từ xa trông thấy bóng dáng Tống Khoát liền nhảy khỏi xích đu, chạy ào về phía hắn: "Tống Khoát, cuối cùng chàng cũng chịu về! Ta đợi chàng lâu lắm rồi đấy! Biết thế ta ra ngoài tìm chàng cho xong!"

Tống Khoát nghe nàng nói vậy, hơi nhíu mày quan tâm hỏi: "Em đã ăn cơm chưa?"

Dụ Nhân quận chúa lắc đầu: "Chưa ăn, ta và Thư Ngôn đều đang đợi chàng về cùng ăn đây!"

Tống Khoát nhìn nàng chủ động tiến lên nắm lấy tay mình cũng không buông ra, cứ thế dắt tay nàng đi về phía sân viện, vừa đi vừa hỏi: "Sao em không sai người báo trước một tiếng. Nếu biết hôm nay em đến, ta đã về sớm hơn rồi."

Dụ Nhân quận chúa cười đáp: "Chuyện này xảy ra quá đột ngột mà. Ban đầu ta cũng không định tới đây, vốn dĩ hôm nay ta định vào cung thăm thái hậu. Nhưng lúc ta đến thì thái hậu đang triệu kiến Vương phu nhân, ta nghĩ lúc đó có lẽ không tiện nên đành quay về."

"Vương phu nhân? Phu nhân của Vương Khải Anh à?" Tống Khoát hỏi lại một câu.

Dụ Nhân quận chúa gật đầu: "Chính phải, ta nghe nói Vương phu nhân đã m.a.n.g t.h.a.i được bốn năm tháng rồi. Thái hậu gọi bà ấy vào cung lúc này để làm gì nhỉ?"

Dụ Nhân quận chúa tuy cũng là người hoàng tộc, nhưng nàng lại chẳng có chút thiện cảm nào với vương cung. Nàng từng nghe mẫu thân kể lại, tổ mẫu ruột của nàng chính là vì bị người ta động tay động chân lúc sinh đẻ trong hậu cung nên mới qua đời.

Vương phu nhân lại được thái hậu mời vào cung ngay lúc nhạy cảm này, khiến nàng không tài nào ngăn nổi mình suy diễn lung tung.

Tống Khoát cũng chẳng rõ nội tình, nhưng hắn vẫn nói thêm một câu: "Thái hậu là dì của mẫu thân Vương phu nhân, có lẽ là nhớ nhung nên gọi vào thôi."

Hắn nói vậy, Dụ Nhân quận chúa liền nhớ tới một chuyện thú vị khác: "Đúng rồi, ta tới tìm chàng là có việc hệ trọng muốn nói với chàng đây."

Hai người đã đi vào trong phòng. Tống Khoát vừa sai người dọn cơm, vừa quay mặt sang nhìn nàng hỏi: "Việc hệ trọng gì thế?"

Dụ Nhân quận chúa ngồi xuống ghế xong xuôi mới đáp: "Là chuyện cực kỳ quan trọng luôn. Hôm nay lúc vào cung, ta tình cờ bắt gặp Thôi ma ma và một gã sai vặt đang đứng nói chuyện trong góc khuất. Ta không nghe rõ họ nói gì, nhưng nhìn quần áo gã sai vặt kia mặc thì rất giống y phục hạ nhân nhà họ Vương. Hậu cung vốn cấm nam nhân ra vào, nên ta thấy lạ mới nhìn thêm một chút."

Người nói vô tình, người nghe hữu ý.

Có lẽ Dụ Nhân quận chúa chỉ tò mò chuyện Thôi ma ma và gã sai vặt nhà họ Vương nói to nhỏ gì với nhau, nhưng Tống Khoát dẫu sao cũng đã lăn lộn trong chốn quan trường một thời gian dài. Gần đây lại bám theo Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh phá án, nhãn quan phá án của hắn ít nhiều cũng được nâng cao.

Nghe thấy chuyện này, hắn gần như suy nghĩ theo phản xạ.

Nam giới bên ngoài tiến cung chắc chắn phải có sự cho phép của thái hậu. Nhưng thân phận cao quý như thái hậu, cớ sao lại để tâm tới một gã sai vặt tép riu?

Hắn nghĩ mãi không ra, luôn cảm thấy mình dường như đã bỏ sót điều gì đó rất quan trọng.

"Chúng ta ăn cơm trước đã, trời cũng không còn sớm nữa, lát nữa ta sẽ đích thân đưa em về." Tống Khoát đổi chủ đề.

Dụ Nhân quận chúa dạo này được Tô Di dạy dỗ cẩn thận, ít nhiều cũng hiểu được đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân. Nàng không làm nũng đòi ở lại nhà họ Tống qua đêm nữa, mà ngoan ngoãn gật đầu, sai Nhập Hạ qua gọi Tống Thư Ngôn đến cùng ăn cơm.

Dùng xong bữa tối, ba người lại ngồi quây quần nói chuyện một lát. Thấy sắc trời sắp tối mịt, Tống Khoát mới đề nghị đưa Dụ Nhân quận chúa về phủ.

Đến khi Tống Khoát đưa Dụ Nhân quận chúa về đến nhà an toàn, trời đã tối đen như mực. Hắn đứng nhìn Dụ Nhân quận chúa lưu luyến ba bước ngoái đầu một lần bước qua cổng phủ quận chúa, rồi mới xoay người cưỡi ngựa nhắm hướng nhà họ Ngô thẳng tiến.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.