Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 8
Cập nhật lúc: 16/02/2026 10:02
Lục Kiều sinh ra đã xinh đẹp, là kiểu nhan sắc cực kỳ rực rỡ và tinh xảo, nhưng khi cười lại rất ngọt ngào, chỉ cần khóe môi hơi nhếch lên là bên má sẽ xuất hiện hai lúm đồng tiền say đắm lòng người.
Cố Ngộ liếc nhìn cô một cái, ánh mắt lướt qua hai lúm đồng tiền nông cạn bên má cô, một lát sau, anh đáp một tiếng: “Có.”
“Dãy bên này đều là loại đó...”
“Chiếc 255 ở đầu kia là mẫu mới nhất của năm nay, bán chạy nhất.”
Cố Ngộ sải đôi chân dài đi về phía bên trái vài bước, chỉ vào mấy chiếc xe bên cạnh mình, nói xong một câu đơn giản, anh lại chỉ vào chiếc xe đi đầu, rồi nghiêng đầu nhìn Lục Kiều.
“Cô muốn tìm kiểu như thế nào?”
Lục Kiều đang lặng lẽ nhìn chằm chằm vào góc mặt nghiêng của anh, bất thình lình đối diện với đôi mắt đen như mực lại sắc bén như lưỡi kiếm của anh, tim cô hẫng một nhịp, lập tức trả lời:
“Kiểu nào cũng được ạ.”
Thấy Cố Ngộ dường như hơi nhíu mày, cô lại vội vàng bổ sung thêm một câu: “Chỉ cần phù hợp cho anh cả cháu đi là được.”
“Anh ấy cần một chiếc xe nhẹ nhàng.”
Lục Kiều nói xong, cô siết c.h.ặ.t t.a.y, giữ cho nhịp tim đang tăng tốc được bình ổn lại rồi đi xem chiếc xe 255 mà anh vừa chỉ lúc nãy.
Lớp vỏ ngoài đen toàn tập, kiểu dáng cực ngầu nhưng không hề nặng nề, tương đối dễ điều khiển, có chút giống chiếc Harley 883 mà Cố Ngộ từng tặng cô.
Lục Kiều không hẳn là hiểu về xe máy, nhưng vì Cố Ngộ thích nên cô cũng tìm hiểu đôi chút.
Trong những ngày Cố Ngộ không còn, mỗi khi lòng trống trải đến cực hạn, cô lại cưỡi xe ra ngoài chạy vài vòng, mãi cho đến sau này sức khỏe không chịu nổi sự kích thích tốc độ đó nữa thì những chiếc xe trong gara mới chính thức trở thành đồ sưu tầm.
Có thể thấy, chiếc 255 đó đúng là rất tốt, nếu không so với những chiếc xe được nâng cấp trang bị và kiểu dáng sau này thì trong gần trăm chiếc xe tại đây, nó là một chiếc nổi bật và rực rỡ nhất.
Vốn dĩ mua xe máy chỉ là cái cớ, nhưng lúc này Lục Kiều thực sự có chút động lòng.
Anh cả Diệp Lĩnh quả thực cần một chiếc xe máy.
Anh làm việc ở xưởng gỗ phía Nam thành phố, cách nhà máy dệt sợi khá xa, đi xe buýt tuyến số 11 phải mất khoảng năm sáu trạm, mà tuyến xe buýt số 11 thì tầm một tiếng mới có một chuyến, thời gian còn không cố định, mỗi lần anh Diệp Lĩnh lỡ chuyến xe là phải đi bộ đi làm.
Điều đó cực kỳ có hại cho gân chân của anh, cũng chính vì vậy mà dẫn đến việc đến giờ anh vẫn chưa đạt tiêu chuẩn để phẫu thuật điều trị lại. Có một chiếc xe máy sẽ cải thiện được rất nhiều.
Vẻ mặt Lục Kiều trở nên nghiêm túc, cô liếc nhìn Cố Ngộ rồi đi vòng quanh thân xe một vòng, kiểm tra động cơ, phanh, bàn đạp...
“Xe này nhẹ, hao xăng cũng không cao, động cơ trục đẩy, khởi động đơn giản, cũng không phải lo bị c.h.ế.t máy, anh cả cháu dùng đúng là thích hợp...”
Lục Kiều nói xong, ngẩng đầu lên: “Chiếc xe này giá bao nhiêu ạ?”
Cố Ngộ không ngờ Lục Kiều lại hiểu về xe máy, trong mắt anh hiện lên tia ngạc nhiên, ngước mắt nhìn Lục Kiều một cái.
Quần áo của Lục Kiều trước năm mười tám tuổi đều do Biên Lệ Lan lo liệu, Biên Lệ Lan một mực muốn đào tạo con gái thành danh viện, thục nữ nên quần áo mua cho hầu hết là váy công chúa, đồ thục nữ, hơi mang vẻ trẻ con.
Lục Kiều muốn đi tìm Cố Ngộ, không thể để người ta cảm thấy mình vẫn là một cô bé chưa trưởng thành. Chuyến đi Dư Ký này, những bộ quần áo trước kia ngoại trừ vài chiếc váy ngủ mặc thoải mái thì cô đều không lấy, tất cả đều ra trung tâm thương mại mua mới lại.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu xanh sương mù dài đến gối, váy làm bằng chất liệu vải mới ra năm nay, có pha thêm lụa tơ tằm nên có độ bóng mượt mà. Trên vai khoác chiếc túi nhỏ họa tiết monogram mà Biên Lệ Lan mua nhưng chưa dùng, đôi chân trắng nõn đi đôi giày da cừu mũi vuông màu cam nhạt có chút gót.
Lục Kiều có vóc dáng cao ráo so với bạn lứa, cao một mét bảy, thân hình lại phát triển đến mức cực hạn, những chỗ cần có thịt đều có, gầy béo hài hòa.
Chiếc váy thắt eo làm nổi bật vòng eo thon gọn không đầy một vòng tay ôm, mái tóc dày như gấm đen được buộc thấp sau gáy bằng một dải ruy băng nhạt màu. Gương mặt trắng trẻo tinh xảo còn rực rỡ hơn cả những đóa hoa nở rộ nhất tiết xuân, đôi lông mày thanh mảnh uốn cong tựa sương mù núi xa, đôi mắt long lanh như hồ Tây trong cơn mưa bụi tháng Ba, được ánh xuân chiếu rọi, sóng nước lấp lánh.
Làn da trắng nõn nà như tỏa ra ánh ngọc, cả người từ sợi tóc đến gót chân đều toát lên vẻ tinh tế, hoàn toàn lạc lõng trong cửa hàng xe máy không bật đèn có chút tối tăm này.
Trông như vị tiểu thư nhà giàu nào đó đột nhiên hạ phàm đến trần gian dạo chơi vậy.
Tiểu thư nhà giàu hiểu một chút về xe máy thì cũng không có gì lạ.
Việc lúc nãy bị bộ dạng của anh làm cho sợ hãi đến mất hồn mất vía cũng là bình thường thôi.
Cố Ngộ dùng đầu lưỡi đẩy đẩy chân răng, một lát sau, anh nhìn chằm chằm Lục Kiều rồi báo giá: “Năm nghìn năm.”
Chương 4 Để ý?
“Năm nghìn năm!”
Diệp Tiểu Tuấn sợ đến mức giọng lạc đi cả, lúc nãy nhìn bộ dạng khó gần của Cố Ngộ cậu vẫn không dám mở miệng nói chuyện, cậu không ngờ Lục Kiều lại hỏi giá, thấy bộ dạng của Lục Kiều như thể thực sự muốn mua, cậu lập tức hoảng hốt, vội vàng kéo cô lại.
Liếc nhìn Cố Ngộ vạm vỡ, trong mắt cậu hiện lên vẻ sợ hãi, không dám kêu to, cậu kéo Lục Kiều ra một bên, nhỏ giọng nói với cô:
“Chị Kiều Kiều, chiếc xe đó đắt quá, có bán em đi cũng không mua nổi đâu, sao chị lại hỏi giá chứ!”
Lục Kiều lúc nãy toàn bộ tâm trí đều đặt trên người Cố Ngộ, sau đó lại chuyên tâm xem xe, suýt nữa thì quên mất bên cạnh còn có một Diệp Tiểu Tuấn.
Cũng là cô sơ suất, mấy lần muốn đuổi Diệp Tiểu Tuấn đi để tự mình qua đây mà không thành.
Có Diệp Tiểu Tuấn ở đây, cô muốn nói gì với Cố Ngộ đều phải chú ý, muốn dùng việc mua xe để kéo gần khoảng cách lại càng không cần nghĩ tới, nhưng nếu bảo cô cứ thế mà bỏ đi thì cô lại không cam tâm.
Cô quá hiểu Cố Ngộ, chỉ nhìn cách ăn mặc bộ dạng và vết thương trên mặt kia, người này hôm nay ở cửa hàng xe máy chắc chắn là một sự tình cờ, nếu cô cứ thế mà đi khi chưa dò hỏi được chút thông tin nào thì sau này muốn gặp lại người này không biết là khi nào nữa.
“Tiểu Tuấn, chị có chừng mực mà, em yên tâm đi.”
Lục Kiều đưa tay vỗ vỗ cánh tay Diệp Tiểu Tuấn, trấn an cậu một câu, rồi lại quay mắt nhìn Cố Ngộ:
“Ngân sách của cháu không nhiều đến thế, có thể rẻ hơn một chút được không ạ?”
Cố Ngộ vô cảm nhìn Lục Kiều, không nói lời nào.
Hai chị em ra một bên nói nhỏ, mặc dù là nén giọng nói bằng hơi nhưng tai anh thính, nghe thấy hết cả.
Anh không chắc Lục Kiều trông có vẻ không thiếu tiền này rốt cuộc trong tay có tiền mua xe hay không, nhưng anh có thể khẳng định, có thằng nhóc kia ở đây thì hôm nay họ sẽ không mua chiếc xe này.
Chỉ là không biết tại sao cô gái này không đi, còn quay đầu lại thương lượng giá cả với anh.
