Vợ Ép Tôi Ra Đi Tay Trắng, Tôi Dọn Sạch Cả Biệt Thự - 12

Cập nhật lúc: 05/07/2026 09:05

“Tùy duyên đi.”

Cửa thang máy chậm rãi đóng lại.

Tôi dựa vào vách thang máy, nhắm mắt lại.

Trong lòng có một cảm giác không nói nên lời.

Không phải nhẹ nhõm, cũng không phải giải thoát.

Chỉ là một sự bình tĩnh.

Giống như sau cơn bão, mặt biển khôi phục yên bình.

Một tháng sau, tôi trở về thành phố đó.

Thành phố tôi từng sống mười năm.

Đứng trước cửa căn nhà hướng biển kia, tôi lấy chìa khóa ra, mở cửa.

Trong nhà trống rỗng, không có gì cả.

Nhưng ánh nắng rất đẹp, xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào, rải trên sàn nhà.

Tôi đi ra ban công, nhìn biển lớn phía xa.

Gió biển thổi tới, mang theo vị mằn mặn.

Khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện.

Nhớ năm đó khi mua nhà, tôi đứng trên ban công này, tràn đầy khát khao với tương lai.

Nhớ khi kết hôn với Khương Ngọc Dao, tôi tưởng mình đã tìm được hạnh phúc.

Nhớ khi ký thỏa thuận ly hôn, tôi tưởng đời mình đã kết thúc.

Nhưng bây giờ, tất cả đều đã qua rồi.

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho mẹ.

“Mẹ, con về rồi.”

“Thật sao?”

Giọng mẹ rất kích động.

“Con ở đâu?”

“Mẹ đi đón con.”

“Không cần đâu mẹ.”

Tôi nói.

“Con về đến nhà rồi.”

“Về đến nhà rồi?”

“Nhà nào?”

“Nhà của chúng ta.”

Tôi nói.

“Căn nhà hướng biển đó, con lại mua về rồi.”

Đầu bên kia điện thoại, mẹ im lặng.

Rất lâu sau, bà mới mở miệng, giọng hơi nghẹn ngào.

“Con trai, con trưởng thành rồi.”

Tôi cười cười.

“Mẹ, ngày mai con về thăm mẹ.”

“Được, mẹ nấu món ngon cho con.”

Cúp điện thoại, tôi đứng trên ban công, nhìn về phía xa.

Mặt trời lặn về tây, chân trời nhuộm thành một mảng vàng kim.

Rất đẹp.

Tôi hít sâu một hơi, xoay người đi vào nhà.

Trong nhà trống rỗng, nhưng tôi không hề cảm thấy cô đơn.

Bởi vì tôi biết, từ hôm nay trở đi, nơi này chính là nhà của tôi.

Một căn nhà thật sự thuộc về tôi.

Buổi tối, tôi nằm trong phòng khách trống rỗng, nhìn trần nhà.

Trong đầu rất loạn, nhưng lại rất bình tĩnh.

Tôi nhớ đến một câu Chu Minh Viễn từng nói.

“Đời người giống như một chuyến du hành, có lúc lên dốc, cũng có lúc xuống dốc.”

“Quan trọng là cậu phải luôn đi về phía trước.”

Đúng vậy.

Đi về phía trước.

Bất kể phía trước là gì, đều phải đi về phía trước.

Tôi nhắm mắt lại, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Trong mơ, tôi trở về lúc nhỏ.

Khi đó, nhà rất nghèo, nhưng rất vui vẻ.

Mẹ nấu cơm trước bếp, tôi chơi trong sân.

Ánh nắng rất đẹp, gió thổi tới, mang theo hương hoa.

Mọi thứ đều tốt đẹp như vậy.

Sáng sớm hôm sau, tôi thức dậy thu dọn một chút, lái xe về quê.

Mẹ đã đứng đợi trước cửa từ rất sớm.

Thấy xe của tôi, bà cười bước tới đón.

“Con trai, về rồi.”

“Vâng, con về rồi.”

Tôi xuống xe, ôm bà một cái.

Tóc mẹ đã bạc đi rất nhiều, nếp nhăn trên mặt cũng sâu hơn.

Nhưng dáng vẻ bà cười vẫn đẹp như khi tôi còn nhỏ.

“Vào nhà đi, mẹ làm món thịt kho tàu con thích ăn nhất rồi.”

“Vâng.”

Trên bàn cơm, mẹ không ngừng gắp thức ăn cho tôi.

“Ăn nhiều một chút, xem con gầy chưa kìa.”

“Mẹ, mẹ cũng ăn đi.”

Chúng tôi vừa ăn cơm vừa trò chuyện.

Mẹ nói với tôi rất nhiều chuyện trong làng.

Con trai nhà ai kết hôn, con gái nhà ai thi đỗ đại học.

Tôi nghe, cảm thấy rất ấm áp.

Ăn cơm xong, tôi cùng mẹ phơi nắng trong sân.

“Con trai, sau này con có dự định gì?”

“Tiếp tục làm sự nghiệp của con.”

Tôi nói.

“Làm công ty lớn mạnh hơn.”

“Vậy vấn đề cá nhân của con thì sao?”

Mẹ nhìn tôi.

“Có gặp được cô gái phù hợp nào không?”

Tôi cười cười.

“Mẹ, không vội.”

“Sao lại không vội?”

Mẹ nói.

“Con đã hơn ba mươi rồi, nên tìm một người bầu bạn rồi.”

“Duyên phận đến, tự nhiên sẽ có.”

Tôi nói.

Mẹ nhìn tôi, không nói thêm gì nữa.

Bà biết, đứa con trai này của bà có chủ ý của riêng mình.

Chạng vạng, tôi tạm biệt mẹ, lái xe về thành phố.

Khi đi ngang qua căn nhà hướng biển kia, tôi dừng xe, đi vào.

Trong nhà vẫn trống rỗng như cũ.

Nhưng tôi đã nghĩ xong rồi, phải sửa sang lại nơi này.

Biến nó thành dáng vẻ tôi muốn.

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho một người bạn làm thiết kế nội thất.

“A lô, lão Triệu, tôi có một căn nhà cần sửa sang, anh có thời gian không?”

“Có, có, anh gửi địa chỉ cho tôi, ngày mai tôi đến xem ngay.”

“Được.”

Cúp điện thoại, tôi đứng trên ban công, nhìn biển lớn.

Hoàng hôn rất đẹp, gió biển rất dễ chịu.

Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận sự yên tĩnh của khoảnh khắc này.

Điện thoại đột nhiên reo lên.

Là Chu Minh Viễn gọi tới.

“Trầm Châu, có một tin tốt muốn nói với cậu.”

“Tin tốt gì?”

“Chúng ta vừa giành được một đơn hàng lớn ở thị trường Đông Nam Á.”

Giọng Chu Minh Viễn rất kích động.

“Đơn hàng này đủ để chúng ta ăn trong ba năm.”

“Tốt quá.”

“Đúng vậy.”

Chu Minh Viễn nói.

“Trầm Châu, khi nào cậu về?”

“Chúng ta phải ăn mừng thật tốt.”

“Ngày mai.”

Tôi nói.

“Ngày mai tôi sẽ về.”

“Được, chờ cậu.”

Cúp điện thoại, tôi nhìn về phía xa.

Mặt trời lặn đã hoàn toàn khuất xuống, chân trời chỉ còn lại một vệt dư quang.

Tôi cười cười, xoay người đi ra khỏi nhà.

Khóa cửa xong, tôi quay đầu nhìn một cái.

Căn nhà này đã chứng kiến khoảnh khắc đen tối nhất trong đời tôi.

Cũng chứng kiến khoảnh khắc tôi đứng dậy lần nữa.

Từ nay về sau, nó sẽ chứng kiến thêm nhiều khoảnh khắc của tôi.

Tốt có, xấu cũng có.

Nhưng không sao cả.

Bởi vì tôi biết, bất kể xảy ra chuyện gì, tôi đều sẽ luôn đi về phía trước.

Vĩnh viễn không quay đầu.

Về đến Thâm Quyến, đã là đêm khuya.

Tôi lái xe, đi dạo không mục đích trong thành phố.

Đèn neon lập lòe, trên đường người đến người đi.

Thành phố này vĩnh viễn náo nhiệt như vậy.

Tôi dừng xe bên đường, xuống xe mua một chai nước.

Tựa vào xe, nhìn những người qua lại.

Mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình.

Mỗi người đều đang bôn ba vì cuộc sống của mình.

Mà tôi cũng là một trong số đó.

Điện thoại lại reo.

Là tin nhắn Khương Ngọc Dao gửi tới.

“Lục Trầm Châu, nghe nói anh về Thâm Quyến rồi.”

“Có thời gian cùng ăn một bữa cơm không?”

Tôi nhìn một chút, không trả lời.

Cất điện thoại lại vào túi, tôi lên xe.

Khởi động xe, lái về con đường về nhà.

Có những chuyện, qua rồi thì qua rồi.

Có những người, bỏ lỡ rồi thì bỏ lỡ rồi.

Không cần thiết phải dây dưa thêm nữa.

Về đến nhà, tôi tắm rửa, nằm lên giường.

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, rải trên sàn nhà.

Rất yên tĩnh.

Tôi nhắm mắt lại, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, tôi đến công ty.

Chu Minh Viễn đã chờ tôi trong văn phòng.

“Trầm Châu, cậu về rồi.”

“Ừm.”

“Đi, tôi dẫn cậu đi xem văn phòng mới của chúng ta.”

“Văn phòng mới?”

“Đúng.”

Chu Minh Viễn cười nói.

“Chúng ta chuyển nhà rồi.”

“Chuyển đến trung tâm thành phố.”

“Thật sao?”

“Thật.”

Chu Minh Viễn vỗ vai tôi.

“Đi thôi, đi xem thử.”

Tôi đi theo ông ấy đến văn phòng mới.

Ở trong một tòa nhà văn phòng hạng A tại trung tâm thành phố, trọn một tầng.

Sửa sang rất đẹp, tầm nhìn cũng rất tốt.

“Thế nào?”

Chu Minh Viễn hỏi tôi.

“Rất tốt.”

Tôi nói.

“Vậy là tốt rồi.”

Chu Minh Viễn nói.

“Trầm Châu, tất cả những thứ này đều là công lao của cậu.”

“Không phải công lao của một mình tôi.”

Tôi nói.

“Là kết quả mọi người cùng cố gắng.”

“Cậu lúc nào cũng khiêm tốn như vậy.”

Chu Minh Viễn cười cười.

“Đi thôi, mọi người đều đang đợi cậu.”

Tôi đi theo ông ấy vào văn phòng.

Đồng nghiệp thấy tôi đều vỗ tay.

“Chào mừng tổng giám đốc Lục trở lại!”

“Tổng giám đốc Lục, chúc mừng anh!”

“Tổng giám đốc Lục, anh quá lợi hại rồi!”

Tôi cười cười, chào hỏi mọi người.

Sau đó đi đến văn phòng của mình, đóng cửa lại.

Ngồi trên ghế, tôi nhìn những tòa cao ốc ngoài cửa sổ.

Trong lòng có một cảm giác không nói nên lời.

Một năm trước, tôi vẫn còn là một kẻ thất bại không có gì trong tay.

Bây giờ, tôi là CEO của một công ty được định giá hơn 100 triệu tệ.

Đời người thật sự rất kỳ diệu.

Tôi mở máy tính, bắt đầu một ngày làm việc.

Ngày tháng lại khôi phục bình yên.

Mỗi ngày đi làm, tan làm, thỉnh thoảng đi công tác.

Cuộc sống rất quy luật, cũng rất đủ đầy.

Cuối tuần, tôi sẽ về quê thăm mẹ.

Hoặc đến căn nhà hướng biển kia ở một lát.

Nhìn biển, ngẩn người.

Có lúc, tôi sẽ nhớ đến Khương Ngọc Dao.

Nhớ đến từng chút từng chút chuyện trước đây của chúng tôi.

Nhưng những ký ức đó đã trở nên rất mơ hồ.

Giống như một tấm ảnh đã phai màu.

Thỉnh thoảng lấy ra xem, nhưng sẽ không còn đau lòng nữa.

Thời gian thật sự là liều t.h.u.ố.c tốt nhất.

Nửa năm sau, công ty của chúng tôi niêm yết trên Nasdaq.

Ngày niêm yết, tôi đứng trong sàn giao dịch ở New York, nhìn những con số nhảy trên màn hình lớn.

Trong lòng rất bình tĩnh.

Không có kích động như tưởng tượng, cũng không có mừng như điên như tưởng tượng.

Chỉ là một sự bình tĩnh.

Giống như đã hoàn thành một việc nên hoàn thành.

Chu Minh Viễn đứng bên cạnh tôi, cười nói với tôi.

“Trầm Châu, chúng ta làm được rồi.”

“Đúng vậy.”

Tôi nói.

“Chúng ta làm được rồi.”

Buổi tối, công ty tổ chức một bữa tiệc mừng công long trọng.

Mọi người đều uống rất nhiều rượu, rất vui vẻ.

Tôi một mình đi ra ban công, nhìn cảnh đêm New York.

Ban đêm của thành phố này rất đẹp.

Đèn neon lập lòe, dòng xe như dệt.

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho mẹ.

“Mẹ, công ty chúng con lên sàn rồi.”

“Thật sao?”

Giọng mẹ rất kích động.

“Con trai, con giỏi quá.”

“Mẹ, cảm ơn mẹ.”

Tôi nói.

“Cảm ơn mẹ vẫn luôn ủng hộ con.”

“Đứa ngốc, với mẹ còn nói cảm ơn gì chứ.”

Mẹ nói.

“Con sống tốt, mẹ đã vui rồi.”

“Mẹ, con yêu mẹ.”

Đầu bên kia điện thoại, mẹ im lặng vài giây.

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng khóc của bà.

“Con trai, mẹ cũng yêu con.”

Cúp điện thoại, tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Sao rất ít, nhưng có một ngôi rất sáng.

Tôi cười cười, xoay người đi vào phòng tiệc.

Cuộc sống vẫn đang tiếp tục.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc.

Nhưng tôi tin rằng mỗi ngày trong tương lai đều sẽ tốt đẹp hơn.

Bởi vì tôi đã học được cách đối mặt với sóng gió của cuộc đời.

Cũng học được cách đứng dậy trong nghịch cảnh.

Đại khái đây chính là trưởng thành.

hết

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.