[vô Hạn Lưu] Thần Quỷ Chi Gia - Chương 79: Bệnh Viện Tâm Thần Số 3 (6)

Cập nhật lúc: 11/01/2026 12:12

Là một tay mơ vừa mới chập chững vào nghề, hôm nay, hệ thống giám sát 099 đã được “lên lớp” một bài đàng hoàng.

Trong Bạch Dạ… hóa ra còn có thể thao tác kiểu này sao?

Trước chuyện đó, số 444 lại thể hiện thái độ hoàn toàn trái ngược.

[Đây là sự báng bổ đối với Bạch Dạ, cũng là hành vi bất kính với quy tắc!]

Tiểu nhân toàn thân đen sì, nhỏ cỡ viên than nghiến răng ken két: [Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là sẽ bị lửa luyện ngục thiêu rụi, đến cả mẩu xương cũng không còn!]

Để hiểu câu nói này, 099 suy nghĩ chừng hai giây.

Ý của tiền bối hẳn là: thường xuyên đi bên bờ sông, làm gì có chuyện không ướt giày; mấy trò thao tác bẩn mà chơi nhiều quá, chỉ cần bất cẩn là tự chuốc họa vào thân.

Còn về cách dùng từ… có lẽ đây chính là cái mà người ta hay gọi là “văn vẻ nghệ thuật”?

Lấy những gì xảy ra hôm nay làm ví dụ, chỉ cần Bạch Sương Hành mắc một sai lầm nhỏ, bị đám sát nhân nhìn thấu thân phận thật sự, thì thứ chờ đợi cô chắc chắn là cái c.h.ế.t không đường thoát.

Thế nhưng cô lại một đường vô hiểm, thuận lợi trơn tru, toàn thân không hề hấn gì mà đi tới đây.

Không hổ là “kẻ phá hoại Bạch Dạ” trong truyền thuyết.

Nghĩ tới danh xưng này, 099 không nhịn được mà rùng mình một cái.

Từ đầu đến cuối, cô ấy đều tỏ ra cực kỳ thân thiện… hẳn là, chắc là, có lẽ… sẽ không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?

“À đúng rồi.”

Bạch Sương Hành ngửa người nằm trên một chiếc sofa, lười biếng xoay người, nhìn về phía Thẩm Thiền ở không xa: “Hạ Uyển thế nào rồi?”

Để tránh Hạ Uyển nảy sinh những ảo tưởng không cần thiết, từ đó ảnh hưởng tới cả thế giới này, Bạch Sương Hành không nói cho cô bé biết kế hoạch cụ thể.

Lúc này, cô bé đã vào phòng ngủ nghỉ ngơi.

Toàn bộ thế lực mang ác ý g.i.ế.c ch.óc với cô bé, vào thời khắc này đều đang chuẩn bị cho bãi đỗ xe ngầm tối nay, mơ mộng cảnh tóm gọn đối thủ một lưới, không rảnh để ra tay lúc này.

Cho nên, chí ít là hiện tại, họ vẫn được an toàn.

“Trạng thái bình thường.”

Thẩm Thiền thở ra một hơi dài: “Chỉ mong nhánh nhiệm vụ này sớm kết thúc, để chúng ta trở về thế giới bình thường.”

“Đợi nhiệm vụ này xong, chúng ta còn phải chữa trị những bệnh khác nữa.”

Văn Sở Sở chống cằm bằng một tay: “Có những bệnh gì nhỉ? Chứng k.h.ủ.n.g b.ố, hysteria, rối loạn lưỡng cực… cái ‘chứng k.h.ủ.n.g b.ố’ này nghĩa là gì? Tôi chưa từng nghe qua.”

“Thực ra chính là ‘chứng sợ hãi’.”

Thẩm Thiền không hổ là dân chuyên môn, trả lời không cần suy nghĩ.

“Đổi cách nói thì dễ hiểu hơn rồi đúng không? Bình thường chúng ta hay nói ‘chứng sợ vật dày đặc’, ‘chứng sợ vật khổng lồ’, ‘chứng sợ biển sâu’… đều thuộc một loại của chứng k.h.ủ.n.g b.ố.”

Cô nghĩ một lát, rồi giải thích bằng lời lẽ ngắn gọn nhất:

“Nói đơn giản, là một người nảy sinh nỗi sợ hãi quá mức, không hợp lý, đối với một sự vật khách quan nào đó.”

Văn Sở Sở chợt hiểu ra: “Vậy chứng sợ giao tiếp xã hội cũng tính à?”

“Nếu rất nghiêm trọng, vừa gặp người lạ đã đỏ mặt, nói lắp, toát mồ hôi lạnh toàn thân, thì dĩ nhiên là tính.”

Thẩm Thiền cười cười: “Nhưng ai cũng có thứ mình sợ, chỉ cần chưa tới mức bệnh lý thì thật ra cũng không sao.”

“Wow…”

Văn Sở Sở như một học sinh ngoan ngoãn chăm chú nghe giảng, nghe một lúc lại không khỏi tò mò: “Không biết trong thế giới của chứng sợ hãi, lúc đó chúng ta sẽ gặp thứ gì… sẽ không phải là côn trùng chi chít đấy chứ.”

Bạch Sương Hành hít ngược một hơi lạnh: “Mau! Rút lại câu cuối cùng đi!”

Thẩm Thiền cũng biến sắc: “Không tính không tính, mau mau mau, nhổ câu này đi, bọn tôi coi như chưa nghe thấy gì.”

Trên đời này, còn cảnh tượng nào khiến người ta buồn nôn hơn côn trùng chi chít không?

Nói xong, Thẩm Thiền xoa xoa cánh tay mình, nhìn về phía hệ thống giám sát trong đầu.

Một đen một trắng, như hai quả cầu nhỏ.

“Dùng côn trùng để thiết kế cửa ải, thật sự rất kém thẩm mỹ.”

Thẩm Thiền nói: “Trận Bạch Dạ này… chắc không dùng thủ đoạn thấp kém lại rẻ tiền như vậy đâu nhỉ?”

099 thành thật gật đầu: [Đương nhiên rồi!]

Tiểu nhân mặc áo blouse trắng nghiêm nghị: [Bạch Dạ của tôi tuyệt đối là hàng siêu nhất lưu, không đi theo lối gây buồn nôn hạ đẳng đâu.]

444: ……

Mi thật sự thành thật hỏi gì đáp nấy luôn à? Còn cái giọng cầu được khen này là sao hả? Tự tôn của một hệ thống Bạch Dạ đâu rồi?!

Hệ thống giám sát số 444 cảm thấy, mình rất cần phải đ.á.n.h giá lại vị đồng nghiệp mới này.

Văn Sở Sở thì chẳng thấy khó chịu gì, giơ tay vung nắm đ.ấ.m: “Không sao cả. Dù có côn trùng, tôi cũng có thể xông lên trước giải quyết hết.”

Bạch Sương Hành cười: “Vậy nhờ cô nhé.”

Vừa nói, cô vừa mở chiếc điện thoại của đồng bọn sát nhân áo đỏ.

Trong ghi chú điện thoại, ghi chép tỉ mỉ vô số cách thức t.ử vong dự định áp dụng lên Hạ Uyển.

Đang đi bộ bình thường trên đường, lúc sang đường thì bị một chiếc xe tải lớn bất ngờ lao tới hất văng;

Đêm khuya một mình về nhà, bị kẻ theo dõi phía sau một d.a.o kết liễu;

Đi ngang qua một nắp cống trông hết sức bình thường, không ngờ nắp đã lỏng từ lâu, khiến cô bé giẫm hụt, rơi thẳng xuống dưới…

Đủ loại đủ kiểu, gần như bao trùm mọi tình huống trong sinh hoạt hằng ngày, khiến người ta không có cơ hội né tránh.

Quả thật là khó giải quyết.

Bạch Sương Hành ghi nhớ cẩn thận những nội dung này trong đầu, xoa xoa huyệt thái dương.

Ở thế giới thực, cô không thể thấu hiểu suy nghĩ nội tâm của bệnh nhân tâm thần; với tình trạng của họ, nhiều lắm cũng chỉ có thể bày tỏ sự cảm thông và thấu hiểu.

Cho tới bây giờ, khi chính cô cũng bị mắc kẹt trong một thế giới quái dị như vậy, buộc phải hành động theo tư duy của bệnh nhân, mới thật sự, triệt để cảm nhận được nỗi khó khăn của họ.

Cô đang nhìn điện thoại, vô tình ngẩng mắt lên, bất ngờ chạm ánh nhìn với Quý Phong Lâm đang đối diện.

Bạch Sương Hành: “Sao vậy?”

“Chỉ đang nghĩ,” Quý Phong Lâm cười cười, “đàn chị rất lợi hại.”

Vài tiếng trước, khi bốn người cùng bàn bạc trong phòng khách, Quý Phong Lâm từng đề xuất để cậu thay Bạch Sương Hành đi làm nội gián.

Đúng như hệ thống giám sát 444 đã nói, Bạch Dạ cửu t.ử nhất sinh, bất kỳ sai sót nhỏ nào cũng có thể dẫn đến cái c.h.ế.t.

Kế hoạch nằm vùng của Bạch Sương Hành tuy hiệu quả, nhưng rủi ro cực lớn.

Gần như ngay khoảnh khắc nghe xong kế hoạch, Quý Phong Lâm đã không chút do dự lên tiếng: “Tôi có thể đi.”

Chỉ tiếc đối tượng cần giả trang lại là phụ nữ.

Cho tới giờ, Bạch Sương Hành vẫn nhớ rõ giọng điệu cực kỳ nghiêm túc khi đó của cậu: “Trong thế giới hiện tại, tôi chấp nhận thay đổi ngoại hình cơ thể thành nữ giới.”

Kết quả đương nhiên là bị bác bỏ.

Thu hồi suy nghĩ, Bạch Sương Hành không nhịn được bật cười: “Không cần Quý Phong Lâm ‘biến ngoại hình thành nữ’ đâu.”

Đối phương không ngờ cô lại trêu chọc như vậy, hơi sững lại, vành tai ửng đỏ nhàn nhạt.

Chốc lát sau, Quý Phong Lâm cười: “Ừ.”

Từ khi bị cuốn vào trận Bạch Dạ này, dù ở đâu, cậu luôn đi ở phía trước.

Như vậy, nếu xảy ra nguy hiểm, cậu ít nhất cũng có thể bảo vệ những người phía sau.

Nhưng—

Ánh nắng buổi chiều có chút ch.ói mắt, Quý Phong Lâm không nói thêm gì, lặng lẽ nhìn về bóng người ở không xa.

Cậu cố hết sức muốn bảo vệ cô, suýt nữa thì quên mất… bản thân Bạch Sương Hành cũng có năng lực của riêng mình.

Cô là người có thể chỉ bằng sức một mình, khiến Bạch Dạ rơi vào sụp đổ.

… Bạch Sương Hành không cần được bảo vệ quá mức, mà là cậu phải cố gắng đuổi kịp cô mới đúng.

Ở trong Bạch Dạ, tất cả mọi người đều đã mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.

Khó khăn lắm mới có được một khoảng nghỉ ngơi ngắn ngủi, dần dần, trong căn nhà không còn ai cử động nữa.

Buổi chiều yên tĩnh, Bạch Sương Hành ngáp một cái, trước khi nhắm mắt, mơ mơ màng màng nghĩ:

Tối nay ở bãi đỗ xe ngầm, chắc sẽ rất náo nhiệt nhỉ.

Bạch Sương Hành bị đ.á.n.h thức bởi một tiếng kính vỡ.

Mở mắt ra, cô theo thói quen liếc nhìn màn hình điện thoại, thời gian là bốn giờ chiều.

Coi như là ngủ một giấc trưa dài và thoải mái.

Bạch Sương Hành đứng dậy khỏi sofa: “Có chuyện gì vậy?”

“Là Hạ Uyển.”

Văn Sở Sở đứng bên cửa phòng ngủ của Hạ Uyển: “Cô ấy… cô ấy cứ cảm thấy trong nhà có lắp camera giám sát, có người đang âm thầm theo dõi mình.”

Khi nói, cô liếc vào trong phòng ngủ, vẻ mặt lo lắng: “Không lâu trước đó, cô ấy lật tung phòng ngủ từ trên xuống dưới, sau đó còn đập vỡ gương soi toàn thân.”

Trong thế giới này, mọi ảo tưởng của Hạ Uyển đều sẽ trở thành sự thật.

Bạch Sương Hành lập tức hiểu ra: “Phát hiện camera rồi à?”

Văn Sở Sở: “Ừ. Nhỏ lắm, giấu sau gương soi, không nhìn kỹ còn tưởng là một chấm đen.”

Bạch Sương Hành gật đầu, bước chân nhẹ nhàng, đi vào phòng ngủ.

Trong phòng bừa bộn tan hoang, mảnh gương vỡ đầy đất, Hạ Uyển đứng giữa đống mảnh vỡ, hai mắt đỏ ngầu, tiều tụy như thể đã rất nhiều ngày không chợp mắt.

Thẩm Thiền đang an ủi cô ấy, thấy Bạch Sương Hành thì khẽ thở dài: “Camera đã bị phá hủy rồi, chỉ tìm thấy một cái trong phòng ngủ của Hạ Uyển, những chỗ khác thì không có.”

May mắn thật.

Nếu camera bị lắp trong phòng khách, thì toàn bộ kế hoạch từ trước đến nay của họ đều sẽ bại lộ.

“Đừng sợ.”

Cô gái ở giữa phòng đang bên bờ sụp đổ, Bạch Sương Hành chậm rãi tiến tới gần, giọng nói rất nhẹ: “Rất nhanh thôi, mọi chuyện sẽ kết thúc.”

Hạ Uyển run lên một cái, trong mắt tràn đầy mờ mịt và sợ hãi, ngẩng đầu nhìn cô: “Kết thúc…?”

“Ừ.”

Bạch Sương Hành cười cười, động tác dịu dàng, xoa lưng cô bé đang run rẩy: “Em sẽ không sao đâu.”

[Hừ, nói thì hay lắm.]

Hệ thống giám sát 444 phát ra một tiếng hừ lạnh đầy khinh thường, tiểu than đen khoanh tay, hất cằm.

[Cho dù cô có gọi hết bọn chúng tới bãi đỗ xe ngầm, thì làm sao đảm bảo đám kia nhất định sẽ đ.á.n.h tới sống c.h.ế.t? Chỉ cần một bên chịu ngồi xuống đàm phán hòa bình, đối chất sơ sơ thôi là các người xong đời rồi.]

Nó nói đầy ngạo mạn, nhưng Bạch Sương Hành không để tâm, ngược lại còn nhếch khóe môi.

“Quả thật là vậy.”

Cô nói: “Cho nên… chúng ta nhất định phải nghĩ ra một cách, khiến chúng không thể nào hòa đàm.”

444 sững lại.

Ngay sau đó, nó thấy Bạch Sương Hành quay đầu, ánh mắt chăm chú nhìn về phòng khách bên ngoài phòng ngủ.

Trong khoảnh khắc này, không hiểu vì sao, cảm giác bất an trong lòng hệ thống giám sát 444 càng lúc càng đậm.

099 mở to đôi mắt nhỏ mờ mịt, nhìn nó rồi lại nhìn Bạch Sương Hành, trong đầu mọc ra hết dấu hỏi này tới dấu hỏi khác.

“Cậu quên rồi sao?”

Bạch Sương Hành nheo mắt, giọng càng thấp hơn: “Ngoài mấy người chúng ta ra… trong phòng khách, còn có một ‘người bạn’ khác.”

Đêm xuống, sáu giờ rưỡi.

Lúc này đang là hoàng hôn, ánh tà dương nơi chân trời đã hoàn toàn tắt ngấm, dần bị núi phía tây nuốt chửng, chỉ còn lại những tầng mây dày nặng như mực đen.

Trong khu dân cư, khắp nơi vang lên tiếng trò chuyện, tiếng cười, tiếng bước chân của cư dân, cùng những âm thanh lách tách khi rau củ được xào nấu trong bếp; hương thơm lan tỏa, đậm mùi khói lửa nhân gian.

Một khung cảnh ấm áp, yên bình như vậy, chẳng ai ngờ rằng bên trong lại ẩn giấu sát cơ.

Sân khấu quan trọng nhất đêm nay, là bãi đỗ xe ngầm.

Người đàn ông áo đen thuộc tổ chức tình báo của quốc gia đối địch đứng ở lối vào phía tây, hít một hơi t.h.u.ố.c, thần sắc lạnh lùng.

Thời gian đã hẹn, sắp tới rồi.

Điện thoại trong túi đột nhiên vang lên, người đàn ông hạ mắt, lấy ra nghe máy.

“A lô?”

“Là tôi.”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc vô cùng: “Chuẩn bị xong chưa? Bọn họ sẽ lần lượt tiến vào từ ba hướng đông, nam, bắc. Tôi vẫn đang ẩn mình bên cạnh bọn họ, sẽ báo cáo tình hình cho anh bất cứ lúc nào, anh nhất định phải cẩn thận.”

Đó là đồng đội của hắn đang cài cắm làm nội gián bên phía địch, một người phụ nữ thường xuyên mặc bộ đồ đen sẫm, trong tổ chức có mật danh là [Bướm Đêm].

“Đương nhiên là chuẩn bị xong rồi.”

Người đàn ông áo đen nắm chắc phần thắng, ánh mắt liếc về phía sau.

Sau lưng hắn, hơn chục gã áo đen cao to đang đứng thẳng tắp, tất cả đều vai u thịt bắp, được huấn luyện võ đấu lâu dài, như bầy sói đang chực chờ lao ra.

Thế lực của tổ chức bọn họ vô cùng hùng hậu, đối phó với đám già yếu bệnh tật trong một khu dân cư, dư sức.

Nghĩ tới đây, khóe miệng người đàn ông nhếch lên một nụ cười lạnh.

Sát thủ thì sao, sinh vật phi nhân loại thì sao? Cuối cùng chẳng phải đều bại dưới mưu lược của hắn sao!

Để [Bướm Đêm] thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ nội gián, hắn không chỉ đặc biệt chế tác cho cô ta một chiếc mặt nạ da người, mà còn chuẩn bị sẵn một bộ biến thanh chân thực đến mức có thể giả làm thật, giúp cô ta giữ liên lạc với nhiều người khác nhau.

Chỉ cần có hai bảo bối này, Bướm Đêm có thể xoay đám ngu xuẩn kia như chong ch.óng, không ai phát hiện được thân phận thật sự của cô ta.

Sát thủ gì, phi nhân loại gì, tất cả đều là hề.

Người đàn ông dừng một chút: “Cô luôn ở trạng thái tiềm phục, cũng phải cẩn thận.”

“Yên tâm đi!”

Giọng Bướm Đêm dứt khoát: “Vì tổ chức, cho dù tối nay tôi có hy sinh ngoài ý muốn, cũng cam tâm tình nguyện. À, bọn họ đang gọi tôi, tôi phải đi rồi.”

Đồng đội tốt!

Trong lòng người đàn ông dâng lên một tia cảm động: “Được! Đợi nhiệm vụ này kết thúc, tôi mời cô ăn tiệc lớn.”

Nói tới đây, thần sắc hắn đột nhiên nghiêm lại.

Camera giám sát đặt ở phía bắc, bỗng nhiên có động tĩnh.

Có người tới.

Đám áo đen phía sau lập tức tìm chỗ ẩn nấp, lần lượt trốn vào bóng tối sau những chiếc xe.

Người đàn ông nín thở, nhìn về màn hình bên cạnh.

Tổ chức của họ đi theo lộ tuyến công nghệ cao, từ sớm đã bố trí thiết bị giám sát tại từng lối vào đã hẹn, có thể thông qua màn hình để theo dõi bất cứ lúc nào.

Trên màn hình, một bóng váy đỏ lặng lẽ xuất hiện.

Là nữ sát nhân váy đỏ luôn kéo vali về nhà trong đêm khuya.

Cùng lúc đó, ở hai màn hình phía nam và phía đông cũng xuất hiện biến động.

Bà Tôn luôn nở nụ cười hiền hòa thu lại nụ cười, thần sắc lạnh nhạt từng bước tiến lên, bên cạnh là mấy người bạn của bà, cũng đều là những ông bà tóc bạc do người ngoài hành tinh giả trang.

Ông chủ nhà vốn luôn ru rú trong nhà, da tái nhợt như giấy, nhìn kỹ còn thấy nơi khóe miệng lưu lại một vệt m.á.u.

Tòa nhà này… quả nhiên không hề đơn giản.

Người đàn ông áo đen nhìn chằm chằm sát ý trong mắt bọn họ, không dám lơ là cảnh giác.

“Người phụ nữ váy đỏ đang tới gần.”

Hắn hạ giọng: “Chuẩn bị sẵn sàng.”

Nhưng mà…

Vừa ra lệnh, hắn vừa nghi hoặc nhìn về màn hình giám sát.

Bướm Đêm từng nói, cô ta sẽ tiếp tục tiềm phục bên cạnh đám kia, nhưng trong ba khung hình trước mắt, hắn lại không thấy bóng dáng cô đâu.

Cô ta đi đâu rồi?

Thời gian gấp gáp, không cho phép hắn nghĩ nhiều hơn—

Trong bãi đỗ xe đột nhiên vang lên tiếng giày cao gót chạm đất, nữ sát nhân váy đỏ đã nhanh ch.óng áp sát.

… Thôi, đợi sau hỏi cô ta vậy, giờ không có cơ hội gọi điện.

Người đàn ông xoay người, ẩn vào bóng tối.

Ở phía bên kia, người phụ nữ mặc váy đỏ cũng vô cùng thận trọng.

Cô ta đơn độc một mình, không có bạn bè, đồng bọn duy nhất khi g.i.ế.c người cũng đã đi nơi khác làm nội gián.

Nhưng dù số lượng không chiếm ưu thế, với thực lực của cô ta, tuyệt đối sẽ không thua đám kia.

Giày cao gót gõ xuống nền, từng tiếng trầm vang vọng không ngừng trong bãi đỗ xe trống trải, bỗng nhiên, sắc mặt người phụ nữ biến đổi.

Ở phía xa tối tăm yên tĩnh, những chiếc xe đỗ ngay ngắn, không hề báo trước, tiếng s.ú.n.g xuyên thẳng qua màng tai.

Trong bóng tối, người đàn ông áo đen nhếch một bên khóe miệng.

Không ngờ tới chứ!

Hắn đã sớm nắm rõ quỹ đạo hành động của bọn họ, giải quyết bọn chúng chẳng khác nào bắt cá trong chum!

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, nụ cười của hắn lập tức đông cứng.

Như đã sớm dự liệu, người phụ nữ váy đỏ động tác tao nhã mà nhanh như chớp nghiêng người, với tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bịt tai, trong nháy mắt né được viên đạn!

Sượt qua viên đạn, cô ta nhếch một bên khóe môi.

Không ngờ tới chứ!

Cô ta đã sớm biết tin tình báo từ miệng nội gián, đối với vị trí ẩn nấp của bọn chúng rõ như lòng bàn tay!

… Sao có thể như vậy?

Trong lòng người đàn ông chấn động: Không hổ là sát thủ, trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà có thể phản ứng nhanh đến thế! Người phụ nữ này không đơn giản!

Hắn vội vàng trao đổi ánh mắt với các đồng đội phía sau.

Đã vì tiếng s.ú.n.g mà bại lộ vị trí, chi bằng cùng lúc xông lên, tốc chiến tốc thắng, nhanh ch.óng g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta.

Người đàn ông lao ra khỏi bóng tối với tốc độ cực nhanh, vừa định áp sát để nổ s.ú.n.g lần nữa, khóe mắt lại liếc thấy mấy bóng người khác.

Ông chủ nhà ác quỷ và bà Tôn ngoài hành tinh, đồng thời tiến vào trung tâm cơn bão này.

Trong khoảnh khắc đó, bãi đỗ xe ngầm không ai nói, cũng không ai động.

Không ổn.

Người đàn ông áo đen đảo mắt nhìn quanh, nhíu mày.

Chỉ có một mình người phụ nữ váy đỏ thì còn đỡ, giờ cả đám này tụ tập lại một chỗ, muốn đối phó với bọn chúng… cực kỳ khó giải quyết.

… Bình tĩnh, đừng hoảng!

Không ổn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.