[vô Hạn Lưu] Thần Quỷ Chi Gia - Chương 82: Bệnh Viện Tâm Thần Số 3 (9)

Cập nhật lúc: 13/01/2026 16:01

099 lại quyết định chuyển chủ đề một lần nữa.

Thế là cùng lúc đó, bên tai cả bốn người vang lên âm thanh hệ thống lạnh lẽo.

[Đinh dong!]

[Ngày mới công việc mới, tiếp theo, chúng ta cùng đi gặp bệnh nhân thứ hai nhé!]

[Rối loạn lưỡng cực: Phòng 303 (chưa điều trị)]

“Rối loạn lưỡng cực.”

Văn Sở Sở cố gắng lục lại kiến thức thường ngày trong đầu:

“Là kiểu… lúc thì cực kỳ nóng nảy, lúc lại rơi vào trầm cảm đúng không?”

Ánh mắt Thẩm Thiền trầm xuống: “Ừ.” 

“Rối loạn lưỡng cực, còn gọi là ‘rối loạn hai cực’.” Cô nói: “Bệnh nhân sẽ luân phiên xuất hiện triệu chứng hưng cảm và trầm cảm, có lúc cảm xúc dâng cao, dễ cáu giận, thường vì chuyện nhỏ nhặt trong sinh hoạt mà nổi nóng; có lúc lại vô cùng sa sút, tư duy bi quan trì trệ, mất khoái cảm, nảy sinh tâm lý chán đời.”

Văn Sở Sở nhíu mày: “Hai trạng thái này sẽ xuất hiện liên tục sao?”

“Có khoảng thời gian gián đoạn nhất định, nhưng phần lớn thời gian hai trạng thái này sẽ lặp lại luân phiên. Với họ, cực độ hưng phấn và cực độ suy sụp, chỉ cách nhau một ranh giới rất mong manh.”

Thẩm Thiền nhẹ giọng: “Trong xã hội hiện đại, căn bệnh này không hiếm gặp, bệnh nhân… rất đau khổ.”

Nói tới đây, cô khẽ thở dài: “Chính xác mà nói, mỗi một bệnh nhân mắc bệnh tâm thần, đều rất đau khổ.”

Bạch Sương Hành không lên tiếng, hàng mi khẽ run.

Im lặng một lúc, cô nói với giọng bình thường: “Nếu là bệnh này, thế giới tinh thần của bệnh nhân sẽ hoàn toàn khác với Hạ Uyển.”

“Đúng ha.” Văn Sở Sở gật đầu phụ họa: “Một nửa hưng cảm, một nửa trầm cảm… sẽ là một thế giới như thế nào?”

Cô không hiểu nhiều về tâm lý học, nhưng thường xuyên thấy các chủ đề liên quan trên mạng. Trước đây, Văn Sở Sở chỉ có thể thông qua chữ viết để mơ hồ cảm nhận tâm trạng của bệnh nhân, mãi đến khi bước vào thế giới tinh thần của Hạ Uyển, mới thật sự thấu hiểu nỗi đau của họ.

Hy vọng… trong thế giới mới, đừng xảy ra chuyện gì.

Không chần chừ quá lâu, bốn người nhanh ch.óng tới trước cửa phòng bệnh 303. Lần này, vẫn là Quý Phong Lâm gõ cửa.

Trong phòng truyền ra giọng nam trầm thấp của một thanh niên: “Mời vào.”

Quý Phong Lâm đẩy cửa ra.

Trong bệnh viện, cách bài trí của mỗi phòng bệnh gần như giống hệt nhau. Ti vi đặt sát tường, đang phát một chương trình giải trí ồn ào, tiếng cười của khách mời vang lên không dứt. Tiếp đó là bàn gỗ, một chiếc giường, và người đang ngồi trên giường.

Đó là một người đàn ông hơn hai mươi tuổi. Diện mạo bình thường, thân hình gầy gò, sắc mặt trắng bệch không chút huyết sắc. Thấy họ bước vào, anh ta cong môi cười nhẹ.

So với Hạ Uyển có phần thần kinh, từng cử động của anh ta đều trông vô cùng bình thường.

Quý Phong Lâm lịch sự gật đầu: “Hôm nay cảm giác thế nào?”

Thanh niên nhún vai: “Vẫn vậy thôi.”

Bạch Sương Hành liếc mắt nhìn sang bảng thông tin bệnh nhân bên cửa. Tên anh ta là Chu Việt.

[Đinh dong!]

[Phát hiện người chơi đã tiếp cận bệnh nhân, xin chạm vào mu bàn tay bệnh nhân để mở thử thách nhánh!]

“Bệnh viện đang thử nghiệm một phương pháp điều trị hoàn toàn mới.” Quý Phong Lâm nhớ lời bịa đặt của Bạch Sương Hành, dứt khoát thêm dầu vào lửa, tiếp tục “mượn dùng”:

“Để tôi kiểm tra tình trạng cơ thể của anh trước.”

Nói rồi, cậu vươn tay phải ra.

Đầu ngón tay chạm vào mu bàn tay Chu Việt, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cảm giác choáng váng quen thuộc ập tới.

Bạch Sương Hành cũng hơi lảo đảo.

Ngay sau đó, giống như trải nghiệm trong phòng bệnh của Hạ Uyển, cảnh vật trước mắt lập tức thay đổi.

Đây là…

Bạch Sương Hành nhíu mày.

Hai bên tường trắng nhanh ch.óng tan chảy, những người khác bên cạnh cô cũng biến mất không dấu vết. Dần dần, một căn nhà mọc lên từ mặt đất, chiếm trọn tầm nhìn. Nhưng điều quỷ dị là, trong căn nhà này không hề có bất kỳ màu sắc tươi sáng nào.

Bạch Sương Hành ổn định tâm thần, quan sát xung quanh.

Ngoại trừ cô, không có ai khác.

Tường màu trắng, bàn màu đen, sàn nhà có màu xám nhạt hơn một chút, rèm cửa trắng tinh. Cách phối màu này không hề có sức sống, như một vùng đất c.h.ế.t ch.óc. Bạch Sương Hành vô thức cảm thấy khó chịu, đưa tay vén rèm cửa lên—

Cô sững sờ.

Hóa ra không chỉ căn nhà trước mắt, mà trong thế giới này, tất cả mọi thứ đều chỉ còn ba màu đen, trắng và xám.

Cây cối hiện lên màu xám c.h.ế.t ch.óc, từng tòa cao ốc trắng đến ch.ói mắt, bầu trời cũng là một mảng xám xịt, u ám nặng nề, không nhìn thấy điểm cuối.

Giống như một bộ phim cũ đen trắng, cũng như một bức tranh sơn dầu đã phai màu, đặt mình vào đó khiến người ta nghẹt thở.

Đây chính là… thế giới tinh thần của bệnh nhân rối loạn lưỡng cực sao?

Bạch Sương Hành cau mày, giơ tay ấn lên n.g.ự.c.

Không biết có phải ảo giác hay không, từ sau khi đến đây, trong l.ồ.ng n.g.ự.c cô luôn như bị nhét một tảng đá, nặng trĩu, vô cùng khó chịu.

Cô chậm rãi thở ra một hơi, nhìn về nơi xa hơn.

Lần này, Bạch Sương Hành nhìn thấy người đi trên đường.

Hoặc nên nói là, thứ gì đó trông giống như “người”.

Chúng có tay có chân, nhưng không có ngũ quan rõ ràng. Thoạt nhìn, giống như những cái bóng ẩn nấp ven đường. Càng khiến người ta rợn tóc gáy hơn là, mỗi bóng người đều cao gần ba mét, thân hình gầy dài. Trên khuôn mặt đen kịt của chúng, có hai lỗ tròn giống như đôi mắt.

Nửa người nửa quỷ, như những linh hồn, lảng vảng khắp các ngóc ngách trong thành phố.

[Đinh dong!]

Bạch Sương Hành đang nhìn đến xuất thần thì âm thanh hệ thống đột ngột vang lên, dọa cô giật mình.

[Rối loạn lưỡng cực, d.a.o động qua lại giữa hưng cảm và trầm cảm, bệnh nhân thường rất khó kiểm soát cảm xúc của bản thân, sống trong hai cực đau khổ.]

[Chào mừng đến với không gian tinh thần của bệnh nhân rối loạn lưỡng cực! Tôi gọi nơi này là—]

[Thế Giới Đảo Ngược!]

… Thế giới đảo ngược?

Bạch Sương Hành lẩm nhẩm bốn chữ này trong lòng. Ngay giây tiếp theo, thần sắc cô khẽ động.

Trên bầu trời xa xăm, đang âm thầm xảy ra biến hóa.

Mây dày đặc chậm rãi tản ra, để lộ cảnh tượng bị che giấu phía sau.

Ngoài dự đoán, đứng phía trên mây, lại không phải là bầu trời.

Mà là một tòa thành phố.

Một tòa thành phố bị đảo ngược hoàn toàn.

Giống như hình chiếu trong gương của không gian nơi cô đang đứng, thành phố trên trời đầu chúc xuống, hoàn toàn ngược lại với cô.

Nhưng chỉ cần liếc mắt một cái, đã có thể lập tức nhận ra sự khác biệt giữa hai tòa thành phố trên dưới.

Bên cạnh cô tràn ngập sự suy bại của đen trắng xám, còn trên trời thì ngập tràn đủ loại màu sắc rực rỡ, tràn đầy sức sống.

Cây cối xanh tươi, mái nhà đỏ thẫm, tường trắng tinh.

Chẳng bao lâu sau, Bạch Sương Hành nhanh ch.óng dời tầm mắt.

Không ổn.

So với việc gọi là “tràn đầy sức sống”, chi bằng nói rằng tòa thành phố kia… có độ bão hòa màu sắc quá cao.

Vạn vật như được trang điểm đậm, ngay cả đường nhựa cũng biến thành màu xanh lam ch.ói mắt. Ánh nhìn chỉ cần dừng lại một lát, đã sinh ra cảm giác đau nhức.

Rõ ràng là hai cực hoàn toàn trái ngược với không gian đen trắng xám nơi cô đang đứng.

Phản ứng của Bạch Sương Hành rất nhanh, lập tức hiểu ra quy luật trong đó.

Phía trên là thế giới “hưng”, cảm xúc bộc lộ, kích động dễ giận, nên màu sắc vô cùng rực rỡ;

Còn cô đang ở trong không gian “trầm”, áp bức u ám, vì vậy không thấy màu sắc tứ phía.

Rối loạn lưỡng cực, vốn dĩ là hai triệu chứng hoàn toàn đối lập.

[Đây là thế giới tinh thần của bệnh nhân rối loạn lưỡng cực. Hai thế giới đảo ngược lẫn nhau, đối diện từ xa, dường như vĩnh viễn không có ngày dung hợp.]

[Nhưng, chỉ khi hai cực cảm xúc đối lập trung hòa lẫn nhau, mới có thể hoàn toàn xóa sạch, không phải sao?]

[Tiếp theo, hệ thống sẽ công bố quy tắc thử thách của màn này, xin hãy lắng nghe kỹ.]

[1. Sau khi rời khỏi phòng, tại phòng khách, bạn sẽ gặp một nửa linh hồn của bệnh nhân.

Hãy mang nửa linh hồn này theo bên mình, dốc hết sức bảo vệ anh ta, và đưa anh ta tới điểm giao nhau của hai thế giới thành công.]

“Điểm giao nhau?” Bạch Sương Hành hỏi.

Hệ thống trả lời rất nhanh: [Hãy nhìn sang bên phải.]

Bạch Sương Hành thuận theo xoay đầu.

Ở tận cùng thành phố phía xa bên phải, có một cánh cổng khổng lồ phát ra ánh sáng trắng, lơ lửng giữa không trung.

[Chỉ cần xuyên qua cánh cổng đó, là có thể đến được thế giới trên trời.]

“Quá cao.” Bạch Sương Hành nói: “Tôi lên đó bằng cách nào?”

[Đến được tận cùng thành phố, tự nhiên sẽ tìm được cách vào cổng.]

Âm thanh hệ thống tiếp tục.

[2. Thử thách này chỉ cho phép hai người tham gia. Bạn có một đồng đội, hiện đang ở thế giới trên trời. Giống như bạn, bên cạnh đồng đội cũng có nửa linh hồn còn lại của bệnh nhân. Nhiệm vụ của họ cũng là xuyên qua cánh cổng kia để hội hợp với bạn.]

Bạch Sương Hành gật đầu: “Đồng đội là một trong Thẩm Thiền, Văn Sở Sở và Quý Phong Lâm?”

[Đúng vậy.]

[Trong phòng khách, bạn sẽ tìm thấy một chiếc điện thoại, có thể dùng để liên lạc với đồng đội.]

Hệ thống ngừng lại một chút, rồi tiếp tục.

[3. Để đảm bảo độ khó của thử thách, trong thế giới tồn tại hai yếu tố gây nhiễu.]

[Yếu tố gây nhiễu thứ nhất: trong mắt bệnh nhân, người lạ giống như quái vật đáng sợ, khiến anh ta không muốn tiếp cận. Nếu gặp quái vật ven đường, xin đừng lên tiếng, đừng di chuyển, giữ yên lặng, chờ chúng tự rời đi.]

[Yếu tố gây nhiễu thứ hai: ý thức của người chơi sẽ bị thế giới xâm thực, trải nghiệm triệu chứng giống hệt bệnh nhân, và triệu chứng sẽ không ngừng nặng thêm.]

Cái gọi là “quái vật”, chính là những cái bóng đang lang thang kia.

Nghe đến yếu tố gây nhiễu thứ hai, Bạch Sương Hành mím môi.

Triệu chứng giống hệt bệnh nhân.

Thảo nào từ khi tới đây, cô luôn cảm thấy tâm trạng bị đè nén.

[Trên đây là toàn bộ nội dung của thử thách lần này.]

[Chúc người chơi nhanh ch.óng hội hợp với đồng đội, nếu không… sẽ bị thế giới nuốt chửng từng chút một đó.]

Âm thanh hệ thống cuối cùng cũng kết thúc. Bạch Sương Hành hít sâu một hơi, vỗ nhẹ lên n.g.ự.c.

Chỉ mới vài phút trôi qua, cô đã có thể cảm nhận rõ ràng, sự u uất trong lòng không ngừng gia tăng.

Trầm cảm.

Vì những trải nghiệm thời thơ ấu, Bạch Sương Hành có hiểu biết nhất định về hai chữ này.

Không chỉ đơn thuần là tâm trạng sa sút buồn bã, khi triệu chứng bùng phát, còn sẽ không tự chủ mà cảm thấy bi quan tuyệt vọng, tự chán ghét, tự trừng phạt bản thân, cảm thấy sống chẳng còn hy vọng.

Một khi đạt tới mức độ đó… cho dù là người có ý chí kiên định đến đâu, cũng không thể không bị ảnh hưởng.

Không còn nghi ngờ gì nữa, khi ý thức của cô bị thế giới này xâm thực hoàn toàn, tuyệt đối sẽ không còn cơ hội rời khỏi đây.

Không thể ở lại đây quá lâu, nhất định phải nhanh ch.óng giải quyết.

Nghĩ tới đây, Bạch Sương Hành lập tức xoay người, bước nhanh ra phòng khách bên ngoài phòng ngủ.

Quả nhiên giống như hệ thống nói, trong phòng khách có một người đàn ông xám xịt đang ngồi.

Đột nhiên xuất hiện trong thế giới đen trắng quỷ dị như vậy, anh ta hiển nhiên bị dọa không nhẹ, co rúm run rẩy trên sofa, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Thấy Bạch Sương Hành, anh ta ngẩn ra: “Cô là… y tá ở Bệnh Viện Tâm Thần Số 3 à?”

“Là tôi.” Bạch Sương Hành cố gắng đè nén sự bực bội trong lòng, khiến giọng nói trở nên bình tĩnh: “Tôi sẽ đưa anh rời khỏi đây.”

Đối phương vẫn mang vẻ đờ đẫn, không hiểu rõ tình trạng trước mắt.

Thời gian gấp gáp, Bạch Sương Hành quét mắt khắp phòng khách, phát hiện trên bàn tròn trước sofa có một chiếc điện thoại.

Cô cần liên lạc với đồng đội còn lại.

Thế giới này yên tĩnh quá mức, không nghe thấy một chút âm thanh dư thừa nào.

Khi Bạch Sương Hành tiến lại gần bàn tròn, không kịp đề phòng, tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên cùng lúc.

Tảng đá đè nặng nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, đã ngày càng nặng hơn.

Bạch Sương Hành ấn nút nghe: “Là tôi.”

Người bên kia trầm mặc trong giây lát.

Ngay sau đó, giọng thiếu niên quen thuộc khẽ vang lên: “…Bạch Sương Hành?”

Là Quý Phong Lâm.

Giọng cậu bình tĩnh, hơi thở có chút nặng nề, chậm rãi truyền vào tai.

“Chỗ tôi là thế giới đen trắng xám, tương ứng với ‘trầm’.” Bạch Sương Hành nói: “Chỗ cậu là ‘hưng’, đúng không?”

“Ừm.”

Giọng đối phương rất nhẹ, ngừng lại một chút, rồi chậm rãi hỏi: “Chị có ổn không?”

Không ngờ cậu lại hỏi như vậy, Bạch Sương Hành hơi sững người.

“Ừm.”

Không hiểu sao, cô mỉm cười: “Còn cậu?”

Ở đầu bên kia điện thoại, thế giới đảo ngược.

Xung quanh toàn là màu sắc ch.ói mắt, Quý Phong Lâm ngồi trước sofa, lặng lẽ rũ mắt.

Sự bồn chồn trong lòng ngày càng dâng cao, cậu im lặng không nói, dùng con d.a.o nhỏ bên cạnh rạch vào lòng bàn tay.

Máu chảy ra, cảm giác đau nhói sắc bén kéo cậu trở về thực tại, đè xuống sự bất an bực bội vô cớ nơi đáy lòng.

Ít nhất trong lúc này, cậu không thể để những cảm xúc đó lộ ra.

Trong điện thoại im lặng vài giây.

Rất nhanh, giọng thiếu niên ôn hòa lại vang lên, Quý Phong Lâm mỉm cười đáp: “Tôi không sao.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[vô Hạn Lưu] Thần Quỷ Chi Gia - Chương 82: Chương 82: Bệnh Viện Tâm Thần Số 3 (9) | MonkeyD