[vô Hạn Lưu] Thần Quỷ Chi Gia - Chương 84: Bệnh Viện Tâm Thần Số 3 (11)

Cập nhật lúc: 13/01/2026 17:04

“Dù không thể đảm bảo độ chính xác một trăm phần trăm.”

Thời gian gấp rút, Bạch Sương Hành tăng tốc độ nói: “Khi Thẩm Thiền giới thiệu về rối loạn lưỡng cực, cậu ấy từng nói với chúng ta rằng, trạng thái hưng cảm và trầm cảm khác nhau một trời một vực, nhưng đồng thời, chúng cũng…”

Nói đến đây, Chu Việt phía sau lộ vẻ hoảng hốt, dùng sức kéo mạnh tay áo cô.

Bạch Sương Hành như có linh cảm, lập tức im bặt, ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh.

Một bóng đen khổng lồ nặng nề đè xuống, giống như vũng bùn đen đang ngọ nguậy.

Trên bóng đổ ấy, là một quái vật bóng tối đang chậm rãi tiến về phía họ.

Sau nó, còn có con thứ hai, con thứ ba.

Chúng đột ngột xuất hiện, trái lại khiến Bạch Sương Hành thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra cô đoán đúng đến tám, chín phần, nên mới dẫn tới sự nhằm vào có chủ ý của Bạch Dạ.

Thế giới thuộc về bệnh nhân rối loạn lưỡng cực này, không muốn cô nói tiếp những lời sau đó cho Quý Phong Lâm nghe.

Đúng như dự đoán của cô, chẳng bao lâu sau khi bọn quái vật lộ diện, thân máy điện thoại rung lên khe khẽ.

Đó là thông báo pin cạn, chuẩn bị tự động tắt nguồn.

Hệ thống đúng là đã vắt óc suy nghĩ, chỉ để không cho họ thuận lợi thông quan.

Nghĩ vậy, Bạch Sương Hành bật cười không tiếng, cong môi nhìn về phía hai giám sát hệ thống, một đen một trắng.

099 rốt cuộc vẫn là tân binh, còn biết xấu hổ, cũng còn sĩ diện.

Bị Bạch Sương Hành bất ngờ nhìn thẳng, tiểu nhân mặc áo blouse trắng tự giác chột dạ, lặng lẽ dời tầm mắt, không dám đối diện với cô.

444 thì lại mang dáng vẻ “cô làm gì được tôi”, ngẩng đầu đối mắt với cô.

Tuy nhiên, dù hệ thống có ngăn chặn liên lạc giữa họ, nghĩ kỹ lại, vấn đề cũng không quá lớn.

Bạch Sương Hành thu hồi ánh nhìn.

Chỉ cần cô thuận lợi tìm được lối ra, tiến tới thế giới nơi Quý Phong Lâm đang ở, hai nửa linh hồn của Chu Việt sẽ có thể ghép lại hoàn chỉnh.

Trong nhiệm vụ nhánh này, chỉ cần có một người phá cục thành công, là đủ rồi.

Không xa phía trước, những bóng người đen sì đi đi dừng dừng, thân hình nhấp nhô như sóng biển.

So với chúng, con người trông nhỏ bé đến lạ thường, chỉ cần sơ sẩy một chút, là sẽ bị làn sóng nuốt chửng hoàn toàn.

Bạch Sương Hành hít sâu một hơi.

Sau khi nghĩ ra cách rời khỏi nơi này, cảm xúc của cô được giải tỏa rõ rệt. Dù vẫn còn khó chịu, nhưng cuối cùng cũng sinh ra chút động lực để tiếp tục khám phá.

Trong trạng thái trầm cảm tột độ, một khi đ.á.n.h mất hy vọng, rất dễ bước vào kết cục tự tìm đến cái c.h.ế.t.

Đợi từng bóng người dần dần biến mất, Bạch Sương Hành bỏ điện thoại vào túi, nghiêng đầu nhìn Chu Việt bên cạnh.

Sắc mặt anh ta trắng bệch, run rẩy nhìn cánh cổng trắng trên bầu trời, trông như đã có phần mơ hồ, hai mắt trống rỗng, phủ đầy tơ m.á.u.

“Chu Việt.”

Bạch Sương Hành khẽ gọi.

Người đàn ông run lên, giật mình một cái.

“Tôi nghĩ ra cách ra ngoài rồi.”

Cô hạ giọng, cố hết sức đè nén lo âu và bất an trong lòng, không để chúng ảnh hưởng đến bệnh nhân trước mắt:

“Cố thêm chút nữa… rất nhanh thôi, chúng ta sẽ rời khỏi đây, trở về thế giới thực. Anh còn tiếp tục được không?”

Chu Việt hít sâu một hơi, dường như đang trải qua cuộc giằng co dữ dội trong lòng. Một lúc lâu sau, anh ta cuối cùng cũng hạ quyết tâm, nghiến răng gật đầu.

May mắn thay, vị bệnh nhân này trên đường đi vẫn vô cùng phối hợp.

“Trên đường, tôi sẽ giải thích chi tiết cho anh lý do làm như vậy.”

Bạch Sương Hành như trút được gánh nặng, cong môi cười: “Trước hết… rất xin lỗi, e là chúng ta phải quay lại điểm xuất phát.”

Trên đường phố, những bầy quái vật bóng tối chưa bao giờ là độ khó thật sự của nhiệm vụ nhánh này.

Bạch Sương Hành và Chu Việt đi cùng nhau, ngày càng thuần thục trong việc né tránh chúng. Họ nhẹ tay nhẹ chân, không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng cũng quay lại căn nhà ban đầu.

Chu Việt đã nghe xong kế hoạch của Bạch Sương Hành, nuốt khan một cái, không mấy yên tâm: “Chúng ta… thật sự có thể thành công sao?”

Bạch Sương Hành không nghĩ nhiều, bước vào nhà anh ta: “Không thử thì sao biết.”

Rối loạn lưỡng cực.

Một nửa là biển, một nửa là lửa. Hai loại cảm xúc không thể dung hòa, bị ngăn cách trong hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Trong mắt đại đa số người, hai thế giới ấy cách nhau một trời một vực, vĩnh viễn không thể giao nhau.

Giống như cảnh tượng bày ra trước mắt họ lúc này, một trên một dưới, cách xa vạn dặm, không thể với tới.

Trong nhà Chu Việt có rất nhiều đồ lặt vặt. Bạch Sương Hành lục tìm khắp nơi, cầm lên một cây gậy gỗ chắc chắn dùng để lắp giá treo áo mũ.

Cô cũng thử sạc điện thoại, tiếc là thế giới này dường như không có điện. Sau khi cắm sạc, màn hình vẫn tối đen như mực.

Bạch Dạ đúng là đã lấp kín con đường này đến c.h.ế.t.

Nhưng mà…

Nhìn chiếc điện thoại mất hoàn toàn chức năng liên lạc, trong lòng Bạch Sương Hành mơ hồ dâng lên dự cảm chẳng lành.

Nếu đúng như suy đoán của cô, chỉ cần một người đã đủ để phá cục, vậy tại sao hệ thống lại phải tìm mọi cách cắt đứt liên lạc giữa cô và Quý Phong Lâm?

Triệu chứng trầm cảm ngày càng nặng, thời gian chẳng còn bao nhiêu.

Không có manh mối khác, Bạch Sương Hành trầm ngâm vài giây, nhấc nhấc cây gậy trong tay, rồi cầm nó bước ra ngoài.

Chu Việt thấy cô đi ra, muốn nói lại thôi.

Thực lòng mà nói, anh ta không cho rằng kế hoạch này có thể thành công.

Chính xác hơn, kể từ khi nhìn thấy cánh cổng xa vời kia, hy vọng trong lòng anh ta đã bị mài mòn sạch sẽ.

So với việc mù quáng tìm lối thoát ở đây, chi bằng nhanh ch.óng tự kết liễu, dù sao trong thế giới quỷ dị này, bọn họ chỉ còn lại con đường c.h.ế.t.

Nhưng những lời ấy, anh ta vẫn chưa từng nói với Bạch Sương Hành.

Sau khi nảy sinh những cảm xúc tiêu cực như vậy, bản thân anh ta đã đủ khổ sở, bi quan đến cực điểm, vô số lần nghĩ tới cái c.h.ế.t.

Giờ đây cố gắng nuốt hết những lời muốn nói vào trong, là để không ảnh hưởng đến Bạch Sương Hành.

Khác với anh ta, dù bị cảm xúc của thế giới này ảnh hưởng, cô vẫn luôn dốc hết sức tìm đường thoát.

Có lẽ bị cô lây nhiễm, khi Bạch Sương Hành từng bước đi ra khỏi căn nhà, Chu Việt không kìm được nghĩ:

Biết đâu phương pháp của cô thật sự có hiệu quả, có thể giúp họ thoát c.h.ế.t thì sao?

“Chuẩn bị gần xong rồi.”

Bạch Sương Hành siết c.h.ặ.t cây gậy trong tay, chậm rãi tiến lên: “Tôi bắt đầu đây.”

Mục tiêu của cô, là bức tường trong suốt chắn ngang cuối con đường, được gọi là “ranh giới không gian”.

Khi mọi người nhắc đến rối loạn lưỡng cực, Văn Sở Sở từng hỏi, liệu bệnh nhân có luôn duy trì hai trạng thái khác nhau hay không.

Câu trả lời của Thẩm Thiền là, dù có những khoảng gián đoạn ngắn ngủi, nhưng phần lớn thời gian, bệnh nhân đều ở trong quá trình luân phiên giữa hưng cảm và trầm cảm.

Trong mắt họ, nỗi thống khổ ấy lặp đi lặp lại, không có điểm dừng.

Hưng cảm và trầm cảm trông như cách nhau vạn dặm, nhưng thực ra chỉ cách nhau một ranh giới mong manh.

Một ranh giới.

[Cảnh báo!]

Âm thanh hệ thống sắc nhọn ch.ói tai: [Đây là ranh giới không gian, cấm lại gần!]

Bạch Sương Hành tất nhiên không thèm để ý.

Chỉ trong khoảnh khắc, cây gậy bị vung mạnh về phía trước, nặng nề đập vào bức tường vô hình.

Chu Việt ở không xa kinh ngạc mở to mắt, Bạch Sương Hành nheo mắt, nở một nụ cười nhạt.

Trong chớp mắt, cả hai đều nghe thấy tiếng “rắc” giống như thủy tinh vỡ.

Nơi bị cây gậy đập mạnh, như gương vỡ tan, đột ngột xuất hiện những vết nứt dữ tợn như mạng nhện.

Chu Việt khó che giấu kinh ngạc: “Không ngờ——”

Bạch Sương Hành không lên tiếng, lại lần nữa dồn lực tay.

Trong nhiệm vụ nhánh này, có ba điểm đặc biệt.

Thứ nhất là cánh cửa lơ lửng giữa không trung.

Bọn họ không có bất kỳ công cụ nào để mượn lực, cho dù leo lên tòa nhà cao nhất xung quanh, cũng không thể chạm tới khung cửa.

Còn kỹ năng đặc biệt mà Bạch Dạ ban cho mỗi người, Quý Phong Lâm tuy có thể sử dụng [Gió], nhưng do cấp bậc không cao, không thể đạt tới độ cao như vậy.

Thứ hai là không gian xám bên ngoài thành phố.

Bạch Sương Hành cảm thấy, đó rất có thể là một yếu tố gây nhiễu.

Khi tiến gần không gian xám, cô có thể cảm nhận rõ rệt khí tức áp bức tăng vọt.

Nơi đó mênh m.ô.n.g vô tận, một khi bước vào, khả năng cao sẽ rất khó thoát ra.

Thứ ba, chính là nơi này.

Khi Bạch Sương Hành lần đầu đặt chân tới thế giới này, ngay lúc bước ra khỏi cửa nhà Chu Việt, cô đã chạm phải bức tường vô hình này.

Theo sau là cảnh báo “không thể vượt qua” của hệ thống.

Không thể vượt qua.

Nhẩm lại bốn chữ ấy trong lòng, Bạch Sương Hành khẽ cười.

Trong thế giới của rối loạn lưỡng cực, “hưng” và “trầm”, giống như con rắn tự c.ắ.n đuôi mình, từ đầu đến cuối gắn c.h.ặ.t với nhau, hình thành vòng tròn tuần hoàn không dứt.

Khởi đầu chính là kết thúc, mà sau kết thúc, lại là một vòng luân hồi mới.

Điểm khởi đầu của thế giới “trầm”, tượng trưng cho sự bắt đầu của trạng thái trầm cảm, đồng thời cũng là kết thúc của trạng thái hưng cảm.

Nói cách khác, chỉ cần cô phá vỡ ranh giới này…

Phía bên kia, chính là thế giới nơi Quý Phong Lâm đang ở.

Cô hoàn toàn không cần phí công lên trời.

Những vết nứt trên “mặt gương” không ngừng lan rộng, như dây leo bò tràn, trong nháy mắt đã chiếm hơn nửa tầm nhìn của Bạch Sương Hành.

Ngay sau đó, cô và Chu Việt đồng thời nghe thấy một tiếng nổ long trời.

Bạch Sương Hành đột nhiên nhíu mày.

Ranh giới vỡ vụn, toàn bộ không gian bắt đầu rung lắc dữ dội, mất kiểm soát.

Không xa, những bóng đen lang thang trên phố nhận ra động tĩnh, đồng loạt ném ánh nhìn trống rỗng vô hồn tới.

Giống như dã thú đói khát cuối cùng phát hiện con mồi, chúng sải bước, ùn ùn kéo tới.

Bạch Sương Hành một tay kéo mạnh tay áo Chu Việt: “Đi mau!”

Cô hành động cực nhanh, không chút do dự, đưa tay thò vào một lỗ hổng đã nứt, lập tức xuyên qua đó.

Trong khoảnh khắc vượt qua ranh giới, Bạch Sương Hành không thể khống chế mà cảm thấy choáng váng.

Đầu óc như bị đổ đầy hồ dán, mơ mơ hồ hồ.

Khi cô ngẩng đầu quan sát xung quanh, điều bất ngờ là, cô không hề thấy thành phố rực rỡ sắc màu như trong tưởng tượng.

Nơi này hẳn là điểm kết nối giữa hai thế giới.

Không có nhà cửa, không có đường sá, không có vật thể hoàn chỉnh, chỉ còn từng mảng màu hỗn độn lơ lửng giữa không trung, trông đục ngầu khó tả.

Khung cảnh quái dị khiến Chu Việt giật mình hoảng sợ.

Bạch Sương Hành dịu giọng trấn an: “Đừng sợ, anh nhìn phía trước kìa.”

Ở nơi cách đó vài trăm mét, họ nhìn thấy những sắc màu tươi sáng đã lâu không gặp, tụ lại thành từng đám, như lửa như khói.

Không khác mấy so với suy đoán của Bạch Sương Hành, đó quả nhiên là thành phố của thế giới còn lại.

Chỉ cần đến được nơi đó, nhiệm vụ nhánh này sẽ thuận lợi kết thúc.

Nói thì nói vậy, nhưng sắc mặt Bạch Sương Hành lại trầm xuống.

Cô có thể cảm nhận được, mức độ xâm thực ở đây đã vượt xa khả năng chịu đựng của tinh thần.

Không chỉ là tuyệt vọng và lo âu về mặt tinh thần, ngay cả cơ thể cũng xuất hiện triệu chứng tương ứng: tư duy trì trệ, buồn nôn muốn ói.

“Mau.”

Cô hạ thấp giọng, nói rất nhanh: “Đừng dừng lại ở đây.”

Chu Việt nhận ra sự bất ổn của cô, vội vàng gật đầu.

Nhưng ngay giây tiếp theo, sắc mặt người đàn ông đột biến, phát ra tiếng kêu hoảng sợ.

Trong không gian hỗn độn này, những mảng màu lơ lửng giữa không trung chậm rãi tụ lại, vô số màu sắc hòa lẫn vào nhau, cuối cùng hóa thành màu đen trầm mặc.

Màu đen như mực, từng chút một tụ lại, nhìn thoáng qua, giống như những con người không có khuôn mặt.

Anh ta không nghe thấy âm thanh nào, vẻ mặt sợ hãi mà mờ mịt;

Nhưng bên tai Bạch Sương Hành, lại vang lên từng giọng nói quen thuộc đến lạ.

“Nghe nói nó gặp ma… ở cùng mẹ nó trong nhà, tròn hai ngày mới… đứa trẻ này, có phải tinh thần có vấn đề rồi không?”

“Bị dọa ngu luôn rồi à? Ở chung phòng với x.á.c c.h.ế.t, nghĩ thôi đã rợn người… sao không gọi điện báo cảnh sát?”

“Nó trước đó chẳng phải đã kỳ quái rồi sao? Tôi nghe nói, bố mẹ nó…”

“Thôi đừng nói nữa, nửa đêm nghe xui xẻo lắm.”

Là đám họ hàng xa không biết từ đâu chui ra sau khi mẹ cô qua đời.

Sau gáy truyền đến từng cơn đau nhói, Bạch Sương Hành mím môi, dùng móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay.

Cảm giác khó chịu trong lòng ngày càng mãnh liệt, cô phớt lờ những âm thanh đó: “Đi.”

Lời vừa dứt, lại một đám bóng người lay động, tách ra thành vài thân hình nhỏ bé.

“Gì cơ? Gặp ma? Hù c.h.ế.t người, trên đời thật sự có ma sao?”

“Tớ nghe nói nó đi bệnh viện tâm thần khám bệnh rồi… thế chẳng phải là đồ điên à?”

“Đồ điên cũng học chung với bọn mình được hả?”

“Dù sao mẹ tớ bảo tôi tránh xa nó ra, đừng chơi với nó.”

Là bạn học hồi nhỏ.

Tin mẹ cô qua đời lan rất nhanh, còn những hành vi kỳ quái của Bạch Sương Hành lại càng truyền đi không cánh mà bay.

Khi cô lấy hết can đảm đến trường, bước vào lớp học, thứ chào đón cô là từng ánh mắt dò xét, nghi ngờ và sợ hãi.

Những bóng người bé nhỏ ríu rít không ngừng, Bạch Sương Hành chẳng buồn để tâm.

Một đám nhóc con vớ vẩn, không đáng để lãng phí thời gian.

Tiếng xì xào không ngớt bên tai, có người cười, có người thì thầm to nhỏ.

Trong đó vài bóng đen ào lên, định túm lấy tay áo và cổ chân cô, bị Bạch Sương Hành không chút nương tay đá văng.

Từ đầu đến cuối, cô đều biểu hiện vô cùng bình thản, cứ như những “kẻ điên”, “quái vật” trong miệng họ chẳng hề liên quan gì đến cô.

Hệ thống giám sát 444 trầm mặc không nói.

Trong tình trạng cả thể xác lẫn tinh thần đều bên bờ sụp đổ, Bạch Sương Hành vậy mà có thể phớt lờ những lời nói bên tai, kiên trì tiếp tục tiến lên…

Nói thật, điều này hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của nó.

Là nó đã đ.á.n.h giá thấp ý chí của con người.

Những bóng đen ngày càng nhiều, chẳng hay biết từ lúc nào đã vây kín toàn bộ không gian, kín như bưng.

Chu Việt hoàn toàn dựa vào bản năng mà từng bước tiến lên, đầu óc trống rỗng, theo phản xạ nhìn về phía Bạch Sương Hành cầu cứu.

Ánh mắt rơi lên người cô, Chu Việt sững sờ.

Khoảnh khắc này, trong mắt Bạch Sương Hành, anh ta lần đầu tiên nhìn thấy cảm xúc đờ đẫn ngơ ngác.

Cô ấy…

Anh ta có chút hoang mang, theo ánh nhìn của cô nhìn về phía trước.

Không xa, là một bóng dáng phụ nữ mảnh mai.

Động tác của Bạch Sương Hành khựng lại đôi chút, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cái bóng ấy.

“Tại sao ông ấy không về nhà? Một tháng… đã tròn một tháng rồi!”

Người phụ nữ che mặt khóc nức nở, nghĩ tới điều gì đó, bỗng ngẩng đầu: “Chắc chắn là do con, đúng, là con không đủ giỏi… Bạch Sương Hành, con không thể làm tốt hơn một chút sao? Mẹ chỉ còn trông cậy vào con thôi… cố gắng thêm chút nữa, để bố thích con, để bố về nhà, được không?”

Ngay sau đó, bên cạnh bà ta xuất hiện một bóng dáng đàn ông.

Không rõ đã xảy ra chuyện gì, ông ta tức giận đùng đùng.

“Mỗi ngày gọi mấy chục cuộc điện thoại, cô bị bệnh à? Tôi là người, không phải con ch.ó cô nuôi trong nhà!”

“Muốn dùng con gái để trói tôi? Gia đình kiểu này, ai muốn ở!”

“…Bạch Sương Hành, nhớ cho kỹ, đừng giống cái đức hạnh của mẹ mày!”

Tiếp đó, là tiếng khóc gào t.h.ả.m thiết của người phụ nữ.

“Bạch Sương Hành… con không giống bố con, con sẽ mãi ở bên mẹ, đúng không?”

“Sống thế này, thà c.h.ế.t quách đi cho rồi!”

“Mẹ sinh con ra, rốt cuộc có ích gì? Có ích gì!”

…Muốn nôn.

Ý thức mơ hồ không rõ, Bạch Sương Hành ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c.

Ảnh hưởng của “trầm” đạt tới đỉnh điểm. Giữa từng bóng người và từng giọng nói chồng chéo, cô không muốn chạy trốn, không muốn cử động, thậm chí quên mất mình vẫn còn sống.

Cảm giác buồn nôn trong dạ dày kéo dài không dứt, cô nhớ lại vô số chuyện trong quá khứ.

Những chuyện đủ để khiến cô từ bỏ chống cự, vĩnh viễn ở lại nơi này.

“Bạch Sương Hành.”

Bóng dáng người phụ nữ bò lên lưng cô, giọng nói âm u: “Con có biết mẹ vất vả nuôi con lớn đến mức nào không? Mẹ hận, mẹ đau khổ lắm… con chẳng phải cũng vậy sao? Sống quá mệt rồi, chi bằng cùng mẹ giải thoát.”

Bóng dáng mơ hồ của người đàn ông tiến lại gần cô, giọng nói lạnh lẽo:

“Nếu có thể chọn, tao thà chưa từng gặp mẹ mày. Còn mày——”

“…Thôi bỏ đi.”

Từng đứa trẻ vây quanh phía sau cô, phát ra tiếng cười khúc khích.

“Đồ quái gở…”

“…Đừng chơi với nó.”

“Đồ điên! Bệnh tâm thần!”

Bạch Sương Hành nhìn họ, rất lâu không nhúc nhích, thân thể như hóa thành pho tượng.

Xong rồi.

Cũng bị từng bàn tay trói c.h.ặ.t, cảm giác tuyệt vọng trong lòng Chu Việt dâng lên đến mức chưa từng có, hai mắt đỏ ngầu, trong lòng phát ra tiếng gào thét câm lặng.

Đây là t.ử cục hoàn toàn.

Ngay cả Bạch Sương Hành cũng đã từ bỏ chống cự, bị nhốt ở đây, bọn họ chắc chắn phải c.h.ế.t.

Trong hư không u tối, 099 cau c.h.ặ.t mày.

Không biết vì lý do gì, khi Bạch Sương Hành tung hoành ngang dọc trong Bạch Dạ của nó, nó luôn âm thầm cầu nguyện, mong cô nhanh ch.óng rời đi.

Nhưng khi thật sự đến lúc này, nó đứng im lặng tại chỗ, nghĩ đến kết cục Bạch Sương Hành bị bóng tối nuốt chửng, lại bất ngờ thấy có chút không vui.

…Chắc là ảo giác thôi?

[Có thể kết thúc rồi.]

Hệ thống giám sát 444 lạnh lùng nói: [Dù cô ta đã thành công nhìn thấu mấu chốt phá cục, nhưng rất tiếc——]

Nói đến đây, tiểu nhân toàn thân đen kịt đột nhiên khựng lại.

Bên cạnh nó, 099 cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Không thể nào.

Bạch Sương Hành vốn nên bị ý chí thế giới nuốt chửng… vậy mà lại động đậy.

Đôi mắt cô dài và tĩnh lặng, chứa đựng đủ loại cảm xúc, từng chút lắng đọng nơi đáy mắt, tụ lại thành một màu đen sâu thẳm không tan.

Trong thế giới tràn ngập tuyệt vọng và ác ý, Bạch Sương Hành nâng tay phải lên, dứt khoát, gạt phăng bàn tay người phụ nữ đang đặt trên vai mình.

Người phụ nữ sững sờ, không dám tin ngẩng đầu.

“Tại sao tôi phải ở lại đây cùng các người.”

Bạch Sương Hành khẽ cong môi, nhưng trong mắt không hề có ý cười: “…vẫn luôn có người đang đợi tôi.”

Trong ngôi nhà nhiều năm về trước, cô đã sớm quen với việc chờ đợi.

Chờ gia đình trở về, chờ cha mẹ dành cho cô ánh mắt tán thưởng, chờ một ngày bố mẹ hòa thuận, dịu dàng với con cái như những gia đình khác.

Đáng tiếc, về sau mới phát hiện, trong ngôi nhà đó, chẳng có ai thật sự quan tâm đến cô.

Dù là bố hay mẹ, họ đều không cần cô.

Nhưng mà…

Cho dù cặp nam nữ với tư cách là cha mẹ kia xem cô là gánh nặng, thì ở những nơi khác, nhất định vẫn sẽ có những người khác, dành cho cô sự kỳ vọng.

Cô đã không còn là cô bé chỉ biết khát khao tình yêu và sự chú ý nữa. Thế giới của cô đã trở nên lớn hơn, xa hơn, cũng rộng mở hơn.

Bàn tay người phụ nữ bị gạt ra, Bạch Sương Hành nghiến răng, kéo Chu Việt từng bước tiến lên.

Sắp tới lối ra rồi.

Chỉ còn vài bước cuối cùng.

Cô sẽ sống tiếp.

Áp lực tinh thần gần như muốn làm tim cô vỡ tung, trong l.ồ.ng n.g.ự.c, cơn đau như bị xé rách lan tràn.

Những bóng đen không biết mệt mỏi tiến lại gần, muốn giữ họ ở lại đây mãi mãi.

Bạch Sương Hành vừa định lách người tránh đi, trong không gian kín bưng này, đột nhiên chạm phải một luồng gió lạnh nghiêm nghị.

Không hề có dấu hiệu báo trước, có người nhẹ nhàng nắm lấy tay phải của cô, kéo mạnh về phía trước.

Đây là chuyện hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của cô. Bạch Sương Hành không kịp phản ứng, trong khoảnh khắc sững người.

Trong tầm mắt, là những sắc màu sạch sẽ, tươi sáng, đầy sức sống mà cô đã lâu không thấy.

Người kéo cô ra khỏi bóng tối cao gầy, tóc đen đến cực hạn, trong mắt thấm màu nâu sẫm, da trắng lạnh, môi mỏng, nhuốm sắc hồng dịu.

Còn cô, chỉ là hai màu đen trắng đơn điệu.

Tựa như hai thế giới ầm ầm va chạm.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm nhau, đủ loại màu sắc hòa vào bức tranh thủy mặc đen trắng.

Sắc màu phức tạp lan tràn từ đầu ngón tay cô, như màu vẽ đổ xuống, thấm đẫm mặt giấy.

Màu sắc đậm đà trên người người trước mặt theo đó nhạt dần, thế giới nối liền với cậu cũng khẽ rung lên.

Ngay sau đó, những gam màu khác nhau lấp đầy từng ngóc ngách trên cơ thể Bạch Sương Hành, rồi từ cô, chảy về thế giới đen trắng phía sau.

Như gió xuân mưa bụi, thấm nhuần không tiếng động.

Đen trắng tan biến, thế giới được ban cho ý nghĩa hoàn toàn mới, tái sinh.

Chóp mũi phảng phất mùi bột giặt quen thuộc, rất nhạt, lại khiến người ta an tâm một cách khó hiểu.

Cô nghe thấy nhịp thở nặng nề của Quý Phong Lâm, có chút nóng, khẽ lướt qua màng tai.

Cậu không vượt quá ranh giới giữa hai người. Khi Bạch Sương Hành đứng không vững, sắp ngã vào lòng cậu, cậu kịp thời đưa hai tay ra, cẩn thận đỡ lấy vai cô.

Vì thế, Bạch Sương Hành đứng vững, giữa họ giữ lại một khoảng cách an toàn.

Cơn bão trong đầu dần lắng xuống, áp lực nặng nề nơi n.g.ự.c cũng từ từ tan đi.

Mọi chuyện vừa xảy ra không lâu trước đó như một giấc mộng. Bạch Sương Hành có chút mơ hồ, tim vẫn đập thình thịch dữ dội.

…Đúng rồi.

Trong nhiệm vụ nhánh này, cô có một đồng đội.

Khi cô nhận ra cái bẫy trong quy tắc, quay lại nhà Chu Việt, Quý Phong Lâm chắc hẳn cũng đã nhìn ra mấu chốt.

Rồi giống như cô đã làm, phá vỡ ranh giới giữa hai thế giới.

Từ đầu đến cuối, không chỉ có Bạch Sương Hành đơn phương tìm kiếm cậu.

Ở thế giới xa xôi xa lạ, ngoài tầm mắt kia, Quý Phong Lâm cũng đang từng chút một tiến về phía cô.

Sắc màu âm thầm cuộn trào, không tiếng động. Trong chốc lát, xung quanh trở nên yên tĩnh lạ thường.

Quý Phong Lâm nhìn cô, rất lâu không nói gì, vụng về nâng tay phải lên, như muốn an ủi, lúng túng vỗ nhẹ sau lưng Bạch Sương Hành.

Giọng cậu rất thấp: “Đừng sợ.”

Cảm nhận nhịp thở rối loạn của cô, cậu cúi mắt, kéo Bạch Sương Hành lại gần mình hơn một chút.

Những gam màu dịu dàng lặng lẽ tan ra trong lòng bàn tay cậu, thấm vào cơ thể gầy gò dưới tay, hòa quyện mềm mại.

Quý Phong Lâm như đang nói với cô, lại như thì thầm với chính mình:

“…Tìm được chị rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[vô Hạn Lưu] Thần Quỷ Chi Gia - Chương 84: Chương 84: Bệnh Viện Tâm Thần Số 3 (11) | MonkeyD