Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 39: Tuyệt Cảnh Thứ 2 - Kẻ Nhiễm Bệnh Đặc Biệt (2)
Cập nhật lúc: 16/03/2026 11:06
[Thế giới tuyệt cảnh thứ hai đã được khởi tạo.]
Âm thanh cơ khí lạnh lẽo, không pha lẫn một tia cảm xúc nào đột ngột vang lên, tựa như ném một tảng băng buốt giá vào tâm trí đang mơ hồ tĩnh lặng của Diệp Lê, kích thích cô tỉnh táo lại ngay tắp lự.
Cô theo bản năng khẽ cựa quậy cơ thể. Giây tiếp theo, phần cánh tay phải vừa vô tình cọ xát liền truyền đến một cơn đau nhức nhối, giật nảy hệt như có dòng điện chạy xoẹt qua từng rễ thần kinh.
[Trong thế giới tuyệt cảnh này, người thụ án sống sót qua mỗi một năm sẽ được khấu trừ 1 điểm giá trị tội ác cơ bản.]
Ở lại chầu chực tận một năm trời mới trừ được có 1 điểm tội ác?
Keo kiệt vãi chưởng!
Diệp Lê thầm chê bai trong lòng. Đợi đến khi cơn đau dịu đi đôi chút, cô mới khó nhọc hé mở mí mắt, tầm nhìn khó khăn lấy lại tiêu cự bắt đầu quét một vòng quanh hoàn cảnh hiện tại.
Nơi này là một phòng thí nghiệm.
Cô vẫn nằm chình ình trên chiếc bàn mổ lúc nãy, nhưng đám nhân viên nghiên cứu vây quanh trước đó đã bốc hơi không còn một mống. Chỉ bỏ lại mình cô chỏng chơ làm bạn với một đống máy móc lạnh ngắt.
[Tiêu chuẩn hoàn thành thế giới tuyệt cảnh này: Lấy cái c.h.ế.t hoàn toàn của nhân vật do người thụ án nhập vai làm chuẩn.]
Lại văn cũ soạn lại nữa hả?
Diệp Lê liếc mắt nhìn phần tay cụt lủn của mình, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành cho lắm.
[Nhiệm vụ phụ tuyến của tuyệt cảnh: Bảo vệ Cứu thế chủ!]
Nhiệm vụ phụ tuyến...
Diệp Lê nhướng mày, cái trò này nghe chừng mới mẻ phết.
“Hoàn thành nhiệm vụ phụ có thưởng chác gì không?” Cô quăng ra một câu hỏi trong đầu.
[Hoàn thành nhiệm vụ phụ tuyến sẽ được nhận thêm điểm khấu trừ giá trị tội ác.]
Diệp Lê hỏi tiếp: “Thế Cứu thế chủ có mục tiêu cụ thể không?”
[Tình huống cụ thể, mời người thụ án tự mình dò dẫm trong quá trình thụ án.]
[Chúc bạn thụ án suôn sẻ.]
Diệp Lê: “...”
Thôi được rồi, cái quái gì cũng bắt tự mò mẫm. Tóm lại là cái hệ thống này đời nào chịu để cô hoàn thành nhiệm vụ một cách êm đẹp cơ chứ!
Diệp Lê nằm ườn thêm một lát, đợi vớt vát lại chút sức lực, đang tính ráng lết người xuống giường thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân, kèm theo cả tiếng người rầm rì nói chuyện.
“...Bên này còn một mống cuối cùng đây, tống cổ ả về phòng giam xong là anh em mình đổi ca đi nghỉ được rồi.”
“May quá, cày ải suốt cả buổi chiều, chân tôi sắp gãy làm đôi đến nơi rồi.”
“Đấy là do cậu lính mới tò te thôi, qua vài bữa quen việc là nhàn tênh ngay. Chứ nói thật, cái sạp của anh em mình là nhẹ đô nhất cái viện nghiên cứu này rồi, thi thoảng còn có thể kiếm chác chút niềm vui nữa cơ!”
“Niềm vui gì cơ?”
“Hắc hắc, đến lúc đó cậu khắc biết.”
Cánh cửa kêu “két” một tiếng mở ra. Chỉ thấy hai gã đàn ông, một cao một lùn, đang đẩy một chiếc băng ca tiến vào, đi thẳng một mạch đến cạnh Diệp Lê.
Gã lùn vừa thấy người phụ nữ nằm bất động trên bàn mổ liền hít hà một ngụm khí lạnh: “Má ơi, vết thương m.á.u me be bét thế này mà cũng chẳng buồn băng bó cho người ta lấy một cái, thế này liệu có thọ nổi không?”
“Sống hay ngỏm thì liên quan gì tới anh em mình, cấp trên phán sao mình làm vậy, cứ lôi ả về phòng giam là xong chuyện.” Gã cao lớn bày ra bộ mặt như đã quen thói đời, “Đấy là chưa kể cái đám dị nhân bị ném vào đây, được mấy mống là giữ được cái mạng ch.ó, loanh quanh luẩn quẩn rồi cũng bị tống hết vào lò thiêu là xong phim.”
Gã vừa bô bô cái miệng, vừa bắt tay vào khiêng người phụ nữ trên bàn mổ: “Lại đây, góp một tay nào, cậu bê phần chân đi.”
“Một, hai, ba, lên!”
Hai gã người khiêng vai kẻ vác chân, hợp sức quăng người phụ nữ lên chiếc băng ca chật hẹp.
Bị xóc nảy một vố như thế, Diệp Lê chỉ thấy trước mắt tối sầm lại từng cơn, suýt nữa thì đau đến ngất xỉu.
Nhưng cô ráng nghiến c.h.ặ.t răng, không hé môi kêu ca nửa lời, quyết tâm giả c.h.ế.t đến cùng.
“Trông con ả này khéo tỏi mạng rồi cũng nên?” Gã lùn thấy người phụ nữ cứng đơ như khúc gỗ, sợ sệt rụt cổ lại.
Hắn là lính mới tới, dẫu sao vẫn chưa được diện kiến nhiều x.á.c c.h.ế.t.
Gã cao lớn đưa tay vén mớ tóc lòa xòa che khuất khuôn mặt người phụ nữ, thò một ngón tay xuống dưới mũi cô dò xét: “Chưa ngoẻo đâu, vẫn còn thở!”
Nói đoạn, gã lại cười dâm đãng “hắc hắc” vài tiếng: “Trông con nhãi này nhan sắc cũng ngon phết!”
Gã lùn nghe thấy người chưa c.h.ế.t, thần kinh liền chùng xuống, cười hùa: “Thôi đi ba, m.á.u me bê bết trát kín cả mặt thế kia, anh nhìn ra được cái ôn gì?”
“Cậu đừng bảo là tôi c.h.é.m gió, ông anh đây thuở trước cũng là hạng người lăn lộn trổ tài chăn rau bắt bướm rành rỏi rồi. Hàng ngon hay không lướt qua một ánh mắt là đọc vị được ngay. Cậu nhìn cái nước da trắng trẻo mịn màng này xem, liếc mắt là biết tuổi đời còn non chẹt...” Gã cao đưa tay ngắt một cái lên má người phụ nữ, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy tà dâm.
Gã hất cằm về phía đồng bọn: “Đừng bảo ông anh đây có ăn không rủ nhé. Đây này, tiết mục giải trí dâng tận mồm rồi, sao nào, tối qua “giao lưu” chút đỉnh không?”
Gã lùn ngẩn tò te, load kịp mạch não xong không khỏi căng thẳng chớp chớp mắt: “Chuyện, chuyện này e là không hay đâu, ngộ nhỡ bị phát hiện thì đổ vỏ à? Với lại người ta ra nông nỗi này rồi...”
“Sợ cái đếch gì, thiên hạ ai chẳng chơi bài này!” Gã cao tặc lưỡi khinh bỉ một tiếng, vớ lấy kẹp tài liệu để bên cạnh lật xem hồ sơ đăng ký, “Đỏ vãi chưởng, con ranh này là lính mới, bị tống giam xuống tầng âm mười. Chẳng có vẹo gì đâu, đám dị nhân nhốt dưới đó toàn là hạng tép riu rách rưới vô giá trị, bản thân cũng phế vật nốt. Cậu có “vui vẻ” đến c.h.ế.t con nhà người ta cũng chả ai rảnh hơi bắt đền đâu!”
“Làm thế không ổn đâu...” Gã lùn miệng thì từ chối đẩy đưa, cơ mà bụng dạ đã bắt đầu rục rịch nổi m.á.u tà dâm. Nhìn cái dáng dấp con ả này quả thực điện nước đầy đủ!
Gã cao lớn xẵng giọng: “Có mẹ gì mà không ổn. Chôn chân ở cái chốn quỷ quái này mười bữa nửa tháng chả rặn ra nổi cơ hội lết ra ngoài một lần, ông đây sắp phát điên lên rồi.”
“Nhưng mà...” Gã lùn vẫn còn hơi rén.
“Nhưng nhị cái con khỉ, đây là luật ngầm ai cũng nắm thóp cả rồi!” Gã cao mất kiên nhẫn gắt gỏng, “Đi đi đi, cứ đẩy người về buồng giam trước đã, tối tính sau.”
Tiếng bánh xe lăn “lộc cộc” vang lên. Giữa những nhịp xóc nảy bần bật, Diệp Lê cố nhịn đau, khẽ hé hờ một kẽ mắt.
Cô đang bị đẩy dọc theo một dãy hành lang dài. Từng ngọn đèn tuýp chiếu sáng trắng ởn lướt qua trên đỉnh đầu. Hai bên vách tường ốp gạch men trắng toát, điểm xuyết bằng những cánh cửa phòng thí nghiệm khóa c.h.ặ.t im ỉm.
Cứ thế men theo hành lang dài ngoằn ngoèo cua quẹo đủ hướng, cuối cùng bọn chúng cũng đẩy cô vào trong một buồng thang máy.
Tuột dốc liên tục, thang máy dừng lại, đón chờ trước mặt lại là một dãy hành lang thăm thẳm khác.
Diệp Lê cứ thế bị đẩy trượt dài về phía trước.
Hành lang lúc này chỉ thắp ánh đèn vàng vọt lờ mờ. Dọc hai bên là những buồng giam chật chội u tối nằm san sát nhau. Thỉnh thoảng, qua khe hở của những cánh cửa song sắt, có thể loáng thoáng thấy được những người bị giam giữ bên trong.
Kẻ nào kẻ nấy ánh mắt dại ra, vẻ mặt chai sạn vô hồn. Bọn họ hoàn toàn chẳng thèm để tâm đến sự hiện diện của lính mới vừa được tống vào, tựa hồ như chuyện này sớm đã thành cơm bữa.
Trong không khí vương vất một mùi hương không b.út nào tả xiết, y xì đúc cái mùi tởm lợm bốc lên từ ống cống ngàn năm chưa được nạo vét, vừa âm u ẩm thấp lại hôi hám đến nôn mửa.
Nhoáng cái, băng ca đã dừng bánh trước một phòng giam trống trơn. Cửa song sắt bật mở. Diệp Lê chẳng khác nào một cái x.á.c c.h.ế.t không tri giác, bị người ta quẳng tọt vào trong buồng giam, ném oạch lên một chiếc giường xi măng cứng ngắc, lạnh buốt.
“Keng!”
Cửa song sắt lại khóa c.h.ặ.t.
Mãi cho đến khi tiếng bước chân của hai gã kia xa dần rồi tắt hẳn, Diệp Lê mới mở bừng mắt ra lần nữa, quét tầm nhìn quanh phòng.
Không gian trong phòng giam này bé tẹo teo, chưa nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường xi măng chật hẹp cô đang nằm thì chẳng còn bói ra được món đồ bày biện nào khác.
Trải trên mặt giường xi măng cũng chỉ có một tấm nệm mỏng dính, phía trên lấm tấm những vết ố bẩn tởm lợm, đố ai nhìn ra được màu sắc nguyên bản.
Tít trong góc tường còn chễm chệ một cái bô vệ sinh tự chế, đang phả ra những luồng khí bốc mùi hôi thối lợm giọng.
Trong phòng chẳng có đèn đuốc gì, ánh sáng soi đường chỉ dựa dẫm vào ngọn đèn vàng vọt hắt vào từ ngoài hành lang.
Tổng quan về cái phòng giam này chỉ có thể gói gọn bằng ba từ: Bẩn, tối, và thối.
Diệp Lê nhíu mày cực kỳ chê bai, lập tức lôi hệ thống trí nhớ của nguyên chủ trong não ra lục lọi.
Mười mươi đây chẳng phải là một môi trường thái bình yên ả gì cho cam, phải khẩn trương cập nhật tình cảnh của thân xác này mới được.
