Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 41: Tuyệt Cảnh Thứ 2 - Kẻ Nhiễm Bệnh Đặc Biệt (4)

Cập nhật lúc: 16/03/2026 11:06

Gã đàn ông giật thót mình, biết tỏng cô nàng đã tỉnh.

Nhưng chẳng đợi gã kịp phản ứng, vùng đũng quần chợt đón nhận một cú bạo kích cực kỳ sấm sét.

Lực đạo của cú đ.á.n.h này mạnh đến mức suýt chút nữa đập nát bươm cả cái sự “hưng phấn” đang ngùn ngụt của gã.

Cơn đau thấu trời xanh tựa như sóng thần cuộn trào, xộc thẳng lên tận cổ họng.

Ngặt nỗi, gã còn chưa kịp rống lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết thì Diệp Lê đã đi trước một bước.

Cô chộp lấy đoạn ga giường đã được xoắn tít thò lò thành một sợi dây thừng từ trước, thoắt cái vòng qua cổ gã đàn ông rồi quấn c.h.ặ.t, dồn sức siết mạnh, thành công chẹn đứng mọi âm thanh đang tắc nghẽn trong cổ họng gã.

Cùng lúc đó, chớp lấy khoảnh khắc đối phương co rúm người lại vì đau đớn, Diệp Lê co gối huých một cú trời giáng thẳng vào n.g.ự.c gã, hất văng tảng thịt lợn đó rớt uỵch xuống giường. Bản thân cô cũng thuận đà xoay người nhảy xuống, mượn trọng lượng cơ thể đè nghiến gã nằm sấp rạp xuống mặt đất.

Cô nhanh tay lẹ mắt quấn vòng dây ga giường quanh cánh tay hai vòng, dùng sức kéo giật lại.

Cái đầu còn lại của chiếc ga giường đã sớm bị cô cột c.h.ế.t vào đường ống nước cạnh bô vệ sinh, thế nên dẫu chỉ múa may bằng một tay, cô vẫn thừa sức siết c.h.ặ.t được sợi dây oan nghiệt này.

Cổ bị siết c.h.ặ.t, người bị đè bẹp dí lép, lại combo thêm cú bạo kích hạ bộ ban nãy, cơn đau tột độ làm gã đàn ông nhũn như con chi chi, nhất thời chẳng đào đâu ra sức mà vùng vẫy thoát khỏi sự trói buộc của Diệp Lê, chỉ biết tuyệt vọng đạp chân giãy giụa như cá nằm trên thớt.

Mà tình cảnh của Diệp Lê lúc này cũng chẳng dễ chịu gì cho cam. Trận combat liên hoàn vừa rồi kiểu gì cũng vô tình ma sát vào phần tay phải bị cụt, cơn đau buốt óc lập tức đ.á.n.h ập tới làm sắc mặt cô trắng bệch, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đom đóm thi nhau bay vòng quanh trước mắt.

Nhưng cô vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, bàn tay kiên quyết không buông lơi lấy nửa ly nửa tấc.

Đống tạp âm ầm ĩ bên trong tất nhiên không lọt qua khỏi lỗ tai của gã lùn đang gác cửa bên ngoài. Gã lập tức thò đầu ngó nghiêng vào buồng giam.

Khổ nỗi ánh sáng bên trong tối thui như mực, gã chỉ lờ mờ thấy được hai bóng người đang “ân ái” quấn lấy nhau lăn lộn trên sàn nhà, chứ căn bản cóc nhìn rõ được sự tình cụ thể bên trong.

Gã lùn chẳng hề phát giác ra điềm báo sai trái, đôi mắt ti hí ngược lại còn chớp chớp, ngập tràn vẻ bỡn cợt đê tiện.

Hắc hắc, chiến sự ác liệt gớm, phang nhau từ trên giường xuống tận dưới đất cơ à!

Gã lật đật liếc nhanh hai cái rồi vội vã quay lưng đi, tránh phá đám hỏng mất chuyện tốt của ông anh.

Thời gian cứ thế lích kích trôi qua từng giây từng phút, gã cao lớn cuối cùng cũng dần tắt thở im lìm.

Diệp Lê vẫn không dám chủ quan, cố gồng thêm một lát nữa, đến khi chốt sổ xác nhận kẻ dưới thân đã ngỏm củ tỏi hoàn toàn mới buông lỏng tay khỏi cái ga giường.

Cô bò rạp tại chỗ thở dốc, tranh thủ hồi lại tí m.á.u để chuẩn bị “chiến” tiếp.

Giải quyết xong cái gã cao to lực lưỡng mang tính đe dọa lớn này, thì cái tên lùn tịt ngoài kia căn bản không phải là vấn đề.

Ngoài hành lang, gã lùn nghe ngóng thấy động tĩnh bên trong dần xẹp lép, cõi lòng không khỏi rạo rực xen lẫn mong chờ.

Gã chà xát mạnh đôi bàn tay đang rịn mồ hôi lên ống quần, nỗ lực ngụy trang cho bản thân một vẻ ngoài bình tĩnh, kẻo người ta lại nhìn thấu cái bộ dạng c.h.ế.t thèm của gã mà chê cười.

Sống đến ngần này tuổi đầu, gã hầu như chưa từng nếm mùi phụ nữ.

Trước thời mạt thế, gã đã tiền không có, tài thì bằng không, nhan sắc lại còn vứt đi, đàn bà con gái ai thèm để mắt tới gã, hơn ba chục nồi bánh chưng vẫn chịu cảnh giường không nhà trống.

Từ ngày mạt thế ập đến, gã đào đâu ra cơm mà đút vào mồm, lấy đâu ra tiền với sức lực mà tươm tướp đi tìm đàn bà nữa.

Không ngờ bây giờ gã lại đạp trúng vận cứt ch.ó, vớ được cái kèo ngon ăn tày trời thế này. Chẳng những không lo c.h.ế.t đói, mà còn có slot giải trí miễn phí!

Cứ nghĩ đến việc sắp được nếm trải cái tư vị nhục d.ụ.c say sinh mộng t.ử kia, làm sao gã kiềm chế nổi sự kích động cơ chứ...

Ngay lúc gã lùn đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ đen tối, bả vai đột nhiên bị ai đó vỗ nhẹ một cái.

Gã mặc định trong đầu là ông anh cao to dạo đầu xong xuôi đi ra, hoàn toàn không có một tia phòng bị nào, theo bản năng quay ngoắt người lại.

Khổ nỗi, gã còn chưa kịp nhìn rõ mặt người đứng sau lưng, hai ngón tay thon dài cứng đơ như khúc gỗ đã sấm sét chọc thẳng vào hốc mắt gã.

Sự cố ập đến quá đột ngột, cự ly lại áp sát rạt, gã lùn căn bản né không kịp.

Gã chỉ thấy trước mắt lóe lên một vùng huyết quang ch.ói lòa, cơn đau buốt óc lập tức dội thẳng vào não...

Gã rú lên một tiếng “A” t.h.ả.m thiết, hai tay che rịt lấy đôi mắt, những dòng chất lỏng nóng hổi không ngừng rỉ ra trào qua kẽ tay gã.

Diệp Lê tung một đòn đ.â.m mù mắt đối phương nhưng vẫn chưa chịu buông tha.

Cô tiếp tục múa quyền nện bụng, co giò lên gối hạ bộ... giã cho đến khi tên khốn kia gục hẳn xuống đất đo ván mới thôi.

Lúc này Diệp Lê mới hất tay một cái, thở phào nhẹ nhõm, run rẩy lết về lại buồng giam. Cô bưng bát cháo loãng toẹt soi gương được dưới đất lên, tu ực một hơi cạn sạch, tiện tay nhét luôn mẩu bánh đậu khô khốc vào mồm nhai ngấu nghiến. Ăn uống xong xuôi, cô mới lững thững bước lại gần xác gã cao to, vặn tay tháo luôn chiếc thắt lưng da của gã.

Lúc Diệp Lê xách m.ô.n.g đi ra khỏi buồng giam lần nữa, gã lùn vẫn đang nằm oằn oại cuộn tròn trên mặt đất, rên la t.h.ả.m thiết.

Cô ung dung bước tới, tròng cái thắt lưng da đã được cuộn thành vòng lọng vào cổ gã, siết c.h.ặ.t, rồi mặc thây cái mạng ch.ó của gã, cứ thế lôi kéo xềnh xệch về phía trước.

Suốt dọc đường đi, những kẻ đang bị nhốt trong dãy buồng giam u ám chứng kiến cảnh tượng chấn động này, biểu cảm đờ đẫn vô hồn trên mặt lập tức nhường chỗ cho sự kích động và khát khao sống mãnh liệt.

“Cứu tôi với...”

“Thả tôi ra ngoài đi...”

“Xin cô đấy, giúp tôi với...”

“Cứu mạng tôi với...”

“...”

Bọn họ hệt như những lữ khách khát khô cổ giữa sa mạc bỗng nhìn thấy ốc đảo, thi nhau bổ nhào đến sát cửa song sắt. Từng cánh tay tuyệt vọng thò ra ngoài khe hở quờ quạng, mồm miệng không ngừng gào thét, khóc lóc ỉ ôi, ôm hy vọng mỏng manh rằng người phụ nữ bên ngoài sẽ rủ lòng từ bi, chìa tay ra vớt bọn họ khỏi cái chốn địa ngục trần gian nước sôi lửa bỏng này.

Thế nhưng Diệp Lê lại coi cả rổ ánh mắt khao khát khẩn cầu kia như không khí.

Cô vừa thủng thẳng nhai nốt miếng bánh đậu khô ran trong miệng, vừa loạng choạng kéo lê gã lùn lết đi. Xuyên qua dãy hành lang dài ngoằn ngoèo, cô một mạch đi thẳng tới trước cửa thang máy.

Nằm chễm chệ ngay trên đỉnh cửa thang máy là một chiếc camera an ninh, đang ghi hình lại toàn bộ diễn biến dưới hành lang.

Diệp Lê cứ thế phơi bày trần trụi hành vi “bạo lực” của mình lọt thỏm ngay dưới ống kính camera.

Sở dĩ cô làm vậy, mục đích đơn giản là để giương oai, phô diễn thực lực và giá trị của bản thân.

Bởi vì ở cái thế giới ch.ó má này, chỉ có người mang lại giá trị mới có tư cách được hít thở.

Y như rằng, còi báo động ch.ói tai lập tức rú lên inh ỏi.

Dãy số hiển thị trên màn hình cạnh cửa thang máy cũng bắt đầu tuột dốc không phanh...

“Tinh!”

Cửa thang máy mở toang, một đám lính gác vũ trang tận răng rầm rập tràn ra như ong vỡ tổ.

Kẻ cất bước ra khỏi thang máy cuối cùng là một người phụ nữ trẻ tuổi dáng dấp cao ráo, vận bộ đồ bó sát màu đen hầm hố.

Nhan sắc cô ả phải nói là cực kỳ hút mắt, mái tóc đen nhánh được chải chuốt gọn gàng buộc thành kiểu đuôi ngựa sắc lẹm. Khuôn mặt cô ta nghiêm nghị, ánh mắt sắc như d.a.o bầu. Toàn thân toát ra một luồng khí tràng áp bách bức người không thể ngó lơ, nhìn lướt qua là biết ngay không phải hạng tép riu.

Bắt đúng nhịp chỉ tay của ả, một tốp lính gác lập tức ập tới, bao vây Diệp Lê thành một vòng tròn kín mít. Đám còn lại thì đ.â.m thẳng về phía cuối hành lang.

Diệp Lê tất nhiên là chẳng có ý định bật lại.

Cô vứt toẹt cái thắt lưng trong tay xuống đất, ngoan ngoãn giơ cánh tay duy nhất còn sót lại vòng ra sau gáy, bày ra cái dáng vẻ “em xin đầu hàng” cực kỳ hợp tác.

Ánh mắt người phụ nữ lướt qua người cô nhàn nhạt, cuối cùng chốt hạ ở cái cục thịt dở sống dở c.h.ế.t mang tên gã lùn đang nằm bẹp dưới đất, dưới đáy mắt lạnh tanh vụt qua một tia ghê tởm rành rành.

Nhanh ch.óng sau đó, tốp lính gác chạy đi thăm dò lúc nãy đã quay lại, xách theo cả cái xác của gã cao lớn.

“Báo cáo Đội trưởng Cao, trong này còn một mống, đã tắt thở rồi.”

Người phụ nữ được gọi là “Đội trưởng Cao” mặt không biến sắc, chỉ giơ tay hất về phía Diệp Lê: “Áp giải cô ta đi trước đã!”

“Rõ!”

Vài tên lính gác lập tức nhào tới huých vai tóm cổ Diệp Lê: “Đi!”

“Đừng có đụng tay đụng chân, tôi tự đi được.” Diệp Lê bực dọc lầu bầu một câu, nhưng đôi chân vẫn vô cùng phối hợp đi thẳng vào thang máy.

“Đội trưởng Cao, tên còn lại xử lý thế nào ạ?” Một tên lính bước lên xin chỉ thị.

Vào cái khung giờ oái oăm này, hai thằng cha này vác mặt xuống tận đây với mục đích mờ ám gì, trong lòng bọn họ ai nấy đều rõ mười mươi.

Ba cái trò “kiếm chác niềm vui” này, ngày thường chẳng phải hiếm lạ gì.

Đám Dị nhân bị giam dưới tầng ch.ót này suy cho cùng cũng chỉ là lũ chuột bạch thí nghiệm rác rưởi, ai rảnh nợ đi quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của chúng cơ chứ.

Thế nên dù có chướng tai gai mắt, mọi người cũng tặc lưỡi làm ngơ.

Chỉ là không ngờ được, tối nay hai tên khốn này lại đá trúng vách sắt. Niềm vui chưa thấy đâu, ngược lại bị con mồi bón hành cho ăn đủ đến mức kẻ ngỏm người tàn phế, quả thực là nằm ngoài sức tưởng tượng.

Đội trưởng Cao chĩa mắt xuống nhìn gã đàn ông đang chật vật rên rỉ dưới đất, biểu cảm trên mặt viết trọn hai chữ khinh bỉ.

“Đúng là thứ phế vật vô dụng!” Ả lạnh lẽo phán một câu, giơ tay chỉ thẳng vào gã.

Chỉ thấy bàn tay trắng muốt của ả bỗng nhiên méo mó biến dạng, nhoáng cái đã hóa thành một thanh gai kim loại sắc nhọn, lóe lên ánh bạc lạnh lẽo.

Giây tiếp theo, thanh kim loại đột ngột vươn dài ra, nghe “phập” một tiếng, mũi nhọn xuyên thủng sọ gã đàn ông, m.á.u lạnh tước đoạt nốt chút tia sáng sự sống cuối cùng của gã...

Thứ phế vật, căn bản không xứng được sống!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 41: Chương 41: Tuyệt Cảnh Thứ 2 - Kẻ Nhiễm Bệnh Đặc Biệt (4) | MonkeyD