Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 59: Tuyệt Cảnh Thứ 2 - Kẻ Nhiễm Bệnh Đặc Biệt (22)
Cập nhật lúc: 17/03/2026 08:13
Đêm khuya dần buông, bầu trời đen đặc chỉ lác đác vài vì sao le lói, sự tĩnh mịch bao trùm lấy không gian mang theo nỗi cô liêu đến rợn ngợp.
Tầm bảy giờ rưỡi tối, một chiếc xe tải lớn chở đầy rác thải chậm rãi lăn bánh qua lớp cửa an ninh nghiêm ngặt của viện nghiên cứu, thẳng tiến về phía nhà máy đốt rác cách đó năm mươi cây số.
Cùng lúc đó, tại một văn phòng trên tầng mười hai của viện nghiên cứu.
Hoắc Cảnh Dương đang thong dong tự tại ngả lưng trên ghế, nhàn nhã đợi kết quả xét nghiệm m.á.u mới nhất của mình ra lò.
Đôi lông mày lúc nào cũng cau có nhăn nhó dạo gần đây giờ đã giãn ra hoàn toàn, khuôn mặt toát lên vẻ tận hưởng thoải mái vô cùng.
Đã lâu lắm rồi hắn mới được trải nghiệm lại cái cảm giác thư thái nhường này.
Từ sau khi những triệu chứng dị biến đầu tiên xuất hiện, trong đầu hắn lúc nào cũng như có cái máy khoan điện không ngừng đục khoét, khiến hắn đau đầu muốn nứt toác, ồn ào đến phát điên, hận không thể tự tay nã một phát s.ú.n.g vào đầu mình để giải thoát.
Hắn bắt buộc phải gồng mình giữ tỉnh táo mọi lúc mọi nơi, ép bản thân phải bình tĩnh, mới không bị cái âm thanh ma mị kia kiểm soát.
Thế nhưng chỉ mới đây thôi, hắn suýt chút nữa đã hoàn toàn mất kiểm soát, dị biến hóa ma.
Cũng may vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tia lý trí mỏng manh vẫn còn sót lại đã cản hắn vồ lấy Tiến sĩ Tiết, thay vào đó lại lao thẳng đến chiếc tủ đựng mẫu m.á.u.
Nào ngờ ch.ó ngáp phải ruồi, thế mà lại để hắn vớ bở!
Một tia sáng phấn khích nhảy nhót nơi đáy mắt đen đặc sâu thẳm, Hoắc Cảnh Dương không kìm được mà nhếch khóe môi, những ngón tay thon dài rõ khớp xương từ từ siết c.h.ặ.t lại vì hưng phấn.
Việc hắn có thể lấy lại được lý trí, chắc chắn có liên quan mật thiết đến số m.á.u hắn đã uống khi nãy.
Chỉ cần tìm ra được chủ nhân của ống m.á.u đó, chứng minh được “kẻ đó” thực sự có khả năng ức chế dị biến, thì không còn nghi ngờ gì nữa, “kẻ đó” chính là Chúa cứu thế, người sẽ ngăn chặn t.h.ả.m họa diệt vong này!
Nếu có thể nắm thóp được “kẻ đó”, chẳng khác nào nắm giữ hy vọng của toàn nhân loại trong tay.
Đến lúc đó, thử hỏi trên đời này còn ai có thể chống lại hắn cơ chứ?
Chỉ mới nghĩ đến viễn cảnh đó thôi, đã khiến m.á.u huyết trong người hắn sôi sục lên vì phấn khích!
Khoảng thời gian chờ đợi không kéo dài quá lâu, rất nhanh Tiến sĩ Tiết đã hớt hải đẩy cửa bước vào.
“Tướng quân, có kết quả rồi.” Ông ta cầm trên tay một xấp báo cáo xét nghiệm, nét mặt vô cùng kích động, “Tất cả các chỉ số dị biến của ngài hiện tại đều đã giảm xuống mức thấp nhất, gần như tương đương với người bình thường. Do đó, trong một thời gian ngắn ngài sẽ không xuất hiện thêm bất kỳ phản ứng dị biến nào nữa, chuyện này quả thật là một kỳ tích!”
Hoắc Cảnh Dương hoàn toàn chẳng tỏ ra ngạc nhiên trước kết quả này, bởi hắn là người hiểu rõ nhất những chuyển biến bên trong cơ thể mình.
“Đã tìm ra chủ nhân của những ống m.á.u kia chưa?” Hắn bẻ lái sang vấn đề mà mình quan tâm nhất.
“Ngài cứ yên tâm, trên mỗi ống nghiệm đều có đ.á.n.h số thứ tự rõ ràng. Tôi đã đích thân sai Cao Văn dẫn người đi lấy lại mẫu m.á.u rồi.” Tiến sĩ Tiết đẩy gọng kính trên sống mũi, không giấu nổi sự phấn khích tột độ trên gương mặt, “Tôi tin chắc rằng chỉ cần tìm được người này, việc nghiên cứu vắc-xin thế hệ mới chắc chắn sẽ thành công, nhân loại được cứu rồi!”
Hoắc Cảnh Dương không ừ hử nửa lời, chỉ nhấn mạnh một câu: “Chuyện này tạm thời không được phép để lộ ra ngoài, bắt buộc phải bảo mật tuyệt đối!”
“Vâng vâng vâng, ngài cứ yên tâm, Tướng quân.” Tiến sĩ Tiết dĩ nhiên hiểu rõ tính chất nghiêm trọng của vấn đề, liên tục vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
Lời còn chưa dứt, đã thấy Cao Văn bước chân thoăn thoắt tiến vào, dáng vẻ vô cùng vội vã.
Khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng của cô ta lúc này đanh lại cực kỳ nghiêm trọng, giọng nói cũng vang lên đầy vẻ căng thẳng: “Tướng quân, có vài Dị nhân trong khu giam giữ vừa bỏ trốn.”
“Ồ?” Hoắc Cảnh Dương khẽ nhướng mày, có chút bất ngờ, “Là những ai?”
Viện nghiên cứu vốn dĩ canh phòng nghiêm ngặt, xưa nay chưa từng nghe nói có Dị nhân nào tẩu thoát thành công, thế mà lần này lại trốn được tận mấy người!
Cao Văn rành rọt báo cáo: “Chính là cái cô Giang Vãn Chu mà ngài đích thân sắp xếp buồng giam lúc trước, cùng với bạn cùng phòng của cô ta là Kiều Bắc và một đứa trẻ.”
Hoắc Cảnh Dương lục lọi lại trí nhớ một chút, mới mang máng nhớ ra cô ta đang nhắc đến ai, lập tức hỏi ngược lại: “Trong số mẫu m.á.u kia, cũng có phần của ba người bọn họ sao?”
Bằng không, cô ta chẳng có lý do gì lại đặc biệt đến báo cáo vào đúng cái thời điểm nhạy cảm này.
“Đúng vậy, ba người họ cũng nằm trong số đó.” Cao Văn không dám giấu giếm, trên mặt xẹt qua một tia hổ thẹn.
Suy cho cùng, người dưới trướng cô ta quản lý lại xổng mất, dù có ngụy biện thế nào đi chăng nữa thì đó cũng là sự lơ là trách nhiệm của cô ta!
Nghe vậy, ánh mắt Hoắc Cảnh Dương chợt trở nên lạnh lẽo âm u.
Hắn đột ngột đứng phắt dậy khỏi ghế, dồn dập truy vấn: “Bọn họ tẩu thoát bằng cách nào! Đã tìm ra tung tích chưa?”
“Tôi đã cẩn thận kiểm tra lại camera giám sát, rất có khả năng bọn họ đã trốn vào trong xe chở rác để ra khỏi viện nghiên cứu.” Cao Văn vội vàng đáp lời, “Hiện tại chúng tôi đã liên lạc được với tài xế xe tải, tôi bảo hắn cứ tiếp tục lái xe bình thường để tránh bứt dây động rừng. Bây giờ tôi đang chuẩn bị dẫn quân đuổi theo.”
“Lập tức xuất phát đi!” Nơi sâu thẳm trong đôi mắt đen đặc của Hoắc Cảnh Dương cuộn trào sự sốt ruột, “Bằng mọi giá phải tóm cổ tất cả bọn họ mang về đây cho tôi, phải bắt SỐNG!”
“Rõ!” Cao Văn lập tức nhận lệnh rồi nhanh ch.óng lui ra.
Chẳng mấy chốc, ba chiếc xe tải quân sự bọc thép đã lao v.út ra khỏi cổng viện nghiên cứu, để lại một làn khói bụi mù mịt, hướng thẳng về phía nhà máy đốt rác ở phía Tây Bắc mà truy đuổi.
Khoảng hai mươi phút sau, đoàn xe tải bọc thép đã chặn đứng chiếc xe chở rác trên một đoạn quốc lộ cắt ngang qua khu ổ chuột.
Ánh đèn pha ô tô ch.ói lóa x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch. Một đám lính gác tinh nhuệ lăm lăm v.ũ k.h.í trong tay lũ lượt nhảy xuống xe, tạo thành một vòng vây khép kín quanh chiếc xe chở rác.
Ngay khi Cao Văn ra hiệu bằng một cái vung tay dứt khoát, đám lính gác được huấn luyện bài bản lập tức tung cửa thùng xe, tràn vào bên trong để lục soát.
Thế nhưng chỉ một lát sau, đã có lính gác chạy ra bẩm báo: “Đội trưởng Cao, không tìm thấy mục tiêu trong xe.”
“Không có?” Cao Văn lập tức cau mày, “Các cậu đã tìm kiếm kỹ càng chưa?”
Rõ rành rành mọi manh mối đều chỉ đích danh chiếc xe chở rác này, cớ sao lại không thấy bóng dáng một ai?
“Quả thật là không có. Mấy cái x.á.c c.h.ế.t trong xe chúng tôi cũng đã lật lên xem từng cái một, hoàn toàn không phải là bọn họ.” Tên lính gác tiếp tục báo cáo, “Cơ mà, trên vách thùng xe có người để lại vài chữ...”
Nghe đến đây, chẳng đợi hắn nói hết câu, Cao Văn đã gạt phăng bước lên tự mình kiểm tra.
Bóng đèn chiếu sáng bên trong thùng xe tải lúc này đã được bật lên, ánh sáng vàng vọt hắt bóng xuống một góc không gian.
Chỉ thấy ở mép dưới vách thùng xe bên phải, có bốn chữ to đùng được viết bằng m.á.u tươi.
KHÔNG BẰNG PHẾ VẬT!
Bên cạnh dòng chữ còn đính kèm thêm một hình mặt cười méo mó xấu xí, như thể đang há hốc mồm cười nhạo tất cả bọn họ một cách đầy mỉa mai.
