Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 76: Tuyệt Cảnh Thứ 2 - Kẻ Nhiễm Bệnh Đặc Biệt (39)
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:12
Những chuỗi ngày sau đó, cả bốn người bọn họ liên tục rong ruổi trên những cung đường dằng dặc. Ngoại trừ những lúc phải tấp xe vào lề giải quyết nỗi buồn cá nhân, hay thi thoảng tạt qua mấy khu dân cư bỏ hoang để vơ vét chút vật tư thiết yếu, thì phần lớn thời gian bọn họ đều gắn c.h.ặ.t với chiếc xe tải.
Không gian thùng xe phía sau khá rộng rãi, nên nhóm Diệp Lê đã xoay xở kiếm được một tấm nệm lò xo to chà bá trải thẳng ra đó, thế là giải quyết ngon ơ cái khâu ngủ nghỉ.
Cứ thế ngày cày đêm nghỉ ròng rã suốt bốn ngày trời, cuối cùng bọn họ cũng lết được tới trạm tiếp tế. Lần này trạm tiếp tế ngon nghẻ hơn hẳn cái khu nhà xưởng bỏ hoang ngoại ô căn cứ A3 dạo trước, nó là một khu nhà vườn đậm chất nông thôn nằm nép mình ở ngoại ô thành phố Z.
Lúc nhóm Diệp Lê đặt chân đến nơi, mặt trời đang từ từ lặn xuống núi, vầng ráng chiều đỏ rực đã nhuộm thắm cả một góc trời. Khu nhà vườn nhỏ chìm đắm trong ánh hoàng hôn rực rỡ, hàng rào bao quanh lại còn nở rộ những bông râm bụt mỏng manh. Trong mắt bọn họ lúc này, cái chốn thanh bình, yên ả ấy chẳng khác nào một chốn bồng lai tiên cảnh tĩnh lặng, tách biệt hoàn toàn với mớ hỗn độn thế gian.
Đậu xe gọn gàng bên lề đường, Mạnh Thiên Hạo nhận lệnh tiên phong bước xuống xe, cẩn thận kiểm tra một vòng quanh sân. Sau khi chắc chắn không có mối nguy hại nào rình rập, cậu ta mới vẫy tay ra hiệu cho ba người còn lại lục tục xuống xe.
Khu nhà vườn tuy diện tích khiêm tốn, nhưng lại được bày trí khá tinh tế, gọn gàng. Trước nhà rực rỡ sắc hoa, sau nhà mướt mắt luống rau, cái khoảnh sân vuông vức nhỏ bé ấy lại có đủ cả chiếc cầu cong cong cùng một cái chòi nghỉ mát nhỏ xinh. Chỉ nhìn qua thôi cũng đủ thấy chủ nhân cũ của nơi này đã bỏ ra biết bao tâm huyết để vun đắp. Hơn nữa, vì nằm tít nơi thâm sơn cùng cốc, bóng người thưa thớt, ngay cả khi mạt thế giáng xuống cũng ít kẻ bén mảng tới, nên khu nhà vẫn giữ được trọn vẹn vóc dáng ban đầu.
“Mau mau mau, Kiều Bắc, cậu dẫn Đóa Đóa ra hái ít hoa râm bụt về đây đi. Chị Diệp Lê vào bếp nhóm lửa giùm tôi với, tôi xuống hầm ngầm moi ít đồ ăn ra, tối nay chúng ta làm một bữa hoành tráng cho ấm bụng.”
Mạnh Thiên Hạo hưng phấn tột độ, thao thao bất tuyệt phân công nhiệm vụ cho từng người. Kể từ cái hôm chứng kiến năng lực bá đạo của Diệp Lê, giờ cậu ta đã ngoan ngoãn đổi xưng hô, tôn trọng gọi cô một tiếng “Chị” rồi.
Đã mang danh nhà vườn nông thôn, thì cơ sở vật chất bên trong đương nhiên cũng đậm chất “cây nhà lá vườn”. Trong sân có sẵn một cái giếng khoan, góc tường lại chất sẵn một đống củi khô, muốn đun nước nấu cơm thì chỉ việc xắn tay áo lên tự thân vận động là xong.
“Hái hoa làm cái quái gì thế?” Kiều Bắc mặt mày ngơ ngác, khó hiểu hỏi.
Mạnh Thiên Hạo đáp tỉnh rụi: “Thì hái để ăn chứ để làm gì.”
“Cái hoa đấy mà cũng tọng vào mồm được á?” Kiều Bắc đúng là thiếu kiến thức thực tế.
“Sao lại không được, ngon bá cháy bọ chét luôn ấy chứ! Trời sắp tối rồi, cậu tranh thủ ra hái nhiều nhiều chút đi.” Mạnh Thiên Hạo hối thúc.
“Ok, để em đi hái ngay đây.” Vừa nghe đến chữ ngon, Kiều Bắc lập tức sáng rỡ cả mắt, hớn hở kéo tay Đóa Đóa lon ton chạy về phía hàng rào.
Diệp Lê thì lại càng khỏi cần phải ai nhắc nhở, cô đã tự giác ôm một bó củi to tướng, lẳng lặng chui vào bếp nhóm lửa.
Gian bếp không thiếu bất cứ món đồ dùng nào, từ nồi niêu xoong chảo cho đến mắm muối tiêu đường đều đủ cả, ngặt nỗi lâu ngày không có bàn tay con người động vào nên lớp bụi đã đóng thành một lớp dày cộp. Đợi đến khi Diệp Lê vừa châm xong đống lửa trong bếp lò, Mạnh Thiên Hạo cũng lững thững bước vào.
Cậu ta một tay xách lủng lẳng hai ống mì sợi, tay kia lại khệ nệ xách theo một cục đen ngòm, dài phải bằng cỡ cẳng tay cậu ta.
Diệp Lê tò mò hỏi: “Cái cục đen xì này là thứ gì thế?”
“Thịt lợn xông khói đấy!” Mạnh Thiên Hạo nhấc bổng khúc thịt đen ngòm trên tay lên vẩy vẩy, cười tủm tỉm khoe khoang, “Chắc là chủ cũ bỏ quên lại. Vừa hay tối nay cho anh em mình mở tiệc xơi thịt.”
Đúng lúc Kiều Bắc cũng vừa bước vào bếp nghe được câu này, liền ném ra một câu hỏi đầy quan ngại: “Cái tảng thịt này nằm đây ít nhất cũng phải cỡ ba năm rồi đấy, liệu có ăn được không thế?”
Nói thì mồm cứ bô bô lo xa vậy thôi, chứ hai mắt cậu lại dán c.h.ặ.t vào tảng thịt không chớp, yết hầu cũng vô thức hoạt động liên tục vì thèm thuồng.
“Được chứ sao không! Ba cái đồ thịt xông khói này á, mọc meo mốc lên rồi tọng vào mồm vẫn còn ngon chán. Cậu nhìn xem tảng thịt này được bảo quản kỹ thế nào, đảm bảo mười mươi là không có vấn đề gì sất!” Mạnh Thiên Hạo vỗ n.g.ự.c cam đoan.
“Nói chí lý, chắc chắn là bỏ bụng được.” Diệp Lê hai mắt sáng rực, phụ họa nhiệt tình, “Với cả lỡ mà có đau bụng ẻ chảy thật thì cũng chẳng lo, có cậu ở đây chữa bệnh cơ mà?”
Kiều Bắc: “...” Nghe cũng xuôi tai gớm. Kệ thây, có thịt là xơi trước tính sau, cậu còn chả nhớ nổi lần cuối mình được c.ắ.n miếng thịt là từ cái kiếp nào rồi nữa.
“Chị Diệp Lê, thế chị nấu ít nước sôi trần sơ miếng thịt này đi nhé, tiện lấy d.a.o cạo sạch lớp nhọ đen thui bên ngoài giùm tôi. Tôi chạy ra ruộng dòm xem có cọng hành dại nào không, nhổ về xào chung với thịt cho nó bắt vị.” Mạnh Thiên Hạo đặt mớ chiến lợi phẩm lên kệ bếp, dặn dò.
“Ok.” Chỉ cần có cái ăn, Diệp Lê đương nhiên là cực kỳ xông xáo không có ý kiến ý cò gì.
Chẳng mấy chốc, màn đêm buông xuống, sau một hồi hì hục nhễ nhại, cuối cùng bốn người cũng hoàn thiện xong mâm cơm tối. Món chính là một nồi to chà bá mì nấu hoa râm bụt nước trong, bonus thêm một đĩa bự chảng thịt xông khói xào hành dại, cùng một đĩa nhỏ hoa râm bụt trộn chua ngọt làm món khai vị.
Dưới ánh nến leo lét, bốn người vây quanh chiếc bàn gỗ đã được lau chùi sạch sẽ. Ai nấy đều bưng một bát mì tổ chảng, vừa ăn vừa gắp thức ăn mỏi cả tay, không khí rôm rả vô cùng.
Sợi mì mềm dai, hoa râm bụt trơn tuột, điểm xuyết thêm chút hành hoa xanh mát, húp một ngụm nước dùng nóng hổi, cái cảm giác ấm áp lan tỏa từ cuống họng xuống tận dạ dày, khoan khoái dễ chịu đến khó tả. Món hành dại xào thịt xông khói lại càng là tuyệt phẩm nhân gian. Cái vị mặn mà của thịt xông khói quyện cùng hương thơm dịu nhẹ của hành dại, chẳng cần nêm nếm thêm gia vị cầu kỳ, hương vị nguyên bản đã đủ sức đ.á.n.h thức mọi giác quan, ăn kèm với mì thì đúng là hết nước chấm!
Những nụ hoa râm bụt chúm chím chưa kịp nở bung, ngắt bỏ nhụy giữ lại cánh, chần sơ qua nước sôi sùng sục rồi vớt ra để ráo, rưới thêm chút mỡ hành phi thơm nức mũi cùng ít xì dầu trộn đều là xong. Khác với kết cấu trơn tuột của cánh hoa đã nở, nụ hoa lại mang đến cảm giác giòn sần sật, giữ nguyên vị ngọt thanh thanh đặc trưng của hoa tươi, nhai vừa mát ruột lại vừa lạ miệng.
Thực ra tài nghệ bếp núc của Mạnh Thiên Hạo cũng chỉ ở mức bình dân học vụ thôi. Nhưng xét đến cái tình cảnh cả đám vừa trải qua một chặng đường dài chỉ biết lấy nước lọc cầm hơi với mấy cái bánh mì khô khốc, nay cuối cùng cũng được ăn vào bụng một bữa cơm nóng hổi đàng hoàng, thì dẫu cho chỉ là mâm cơm đạm bạc cũng nghiễm nhiên biến thành mâm cao cỗ đầy chốn nhân gian.
“Không ngờ hoa này ăn cũng bắt miệng phết.” Kiều Bắc vừa xì xụp húp mì vừa tấm tắc khen ngợi.
“Hoa râm bụt này hồi nhỏ ở quê tôi trồng đầy ra đấy. Chị gái hay dắt tôi đi hái rồi làm cho tôi ăn.” Mạnh Thiên Hạo gắp một đũa hoa râm bụt bỏ vào bát Đóa Đóa, ánh mắt thoáng chốc chùng xuống đầy vẻ xót xa hoài niệm, “Tiếc là từ nay về sau, vĩnh viễn chẳng còn cơ hội được ăn nữa rồi.”
Đóa Đóa vẫn cắm cúi ngoan ngoãn nhai nhai nuốt nuốt thức ăn trong bát, đối với sự bùi ngùi tiếc nhớ của cậu ruột, con bé lại giống hệt một người qua đường dửng dưng, chẳng có mảy may một chút rung cảm nào.
Đứa trẻ này không chỉ mắc chứng mất ngôn ngữ, mà dường như còn vô thức chôn vùi luôn cả cái ký ức kinh hoàng về cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc của cha mẹ mình.
“Thế rốt cuộc tại sao hồi đó chị gái cậu lại nằng nặc đòi dẫn Đóa Đóa rời khỏi khu tị nạn?” Giữa không gian tĩnh lặng, Diệp Lê đột ngột buông một câu hỏi.
“Cụ thể sự tình ra sao thì tôi cũng chẳng nắm rõ.” Mạnh Thiên Hạo nhíu mày ngẫm nghĩ, “Nghe phong phanh là lúc Đóa Đóa bùng phát dị năng nhưng không thể kiểm soát được, xui rủi thế nào lại làm cho hai tên Dị nhân khác dị biến lần hai thất bại, biến thành Dị ma luôn. Tôi đoán chắc chị tôi sợ người của bọn chúng tìm đến trả thù nên mới phải mang con bỏ trốn.”
Diệp Lê nhướng mày: “Tất cả những chuyện này đều là do Tiến sĩ Tào kể cho cậu nghe à?”
Mạnh Thiên Hạo gật đầu: “Đúng thế, sau này ông ấy mới kể lại cho tôi.”
Diệp Lê rũ mắt xuống, trầm ngâm một lát rồi lại quăng ra một câu hỏi khác: “À mà này, cái loại t.h.u.ố.c có khả năng kích thích đẩy nhanh quá trình dị biến ấy, Tiến sĩ Tào nghiên cứu ra từ bao giờ vậy?”
Mạnh Thiên Hạo đáp: “Mới mấy tháng trước thôi.”
Diệp Lê gặng hỏi thêm: “Là trước hay sau khi Đóa Đóa bị dị biến?”
Mạnh Thiên Hạo chau mày suy nghĩ một chốc rồi mới trả lời: “Hình như là sau đó thì phải. Cô hỏi chuyện này để làm cái gì?”
“Có gì đâu, tôi chỉ tò mò chút thôi.” Diệp Lê cười cười, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, lạnh nhạt không chút ý cười. “Cậu nói xem, liệu có cái khả năng nào là... chính nhờ sự gợi ý từ dị năng của Đóa Đóa mà Tiến sĩ Tào mới nghiên cứu ra được cái loại t.h.u.ố.c đó không?”
Mạnh Thiên Hạo nghe xong liền nhíu mày thật c.h.ặ.t, không đáp lời, trong lòng cứ thấy lời nói của cô mang ẩn ý sâu xa nào đó.
Diệp Lê cũng chẳng mong chờ cậu ta sẽ có câu trả lời thỏa đáng, nói xong là cô lại tiếp tục cắm mặt vào ăn mì.
Đánh chén no nê nê cái bụng xong xuôi, tiết mục tiếp theo đương nhiên là phải giải quyết vấn đề vệ sinh cá nhân rồi. Từ lúc đào tẩu khỏi viện nghiên cứu đến giờ, bọn họ cứ bôn ba lếch thếch suốt dọc đường, đào đâu ra thời gian với chả điều kiện mà tắm rửa t.ử tế cho thơm tho sạch sẽ. Giờ thì thiên thời địa lợi nhân hòa, có thời gian lại có cả điều kiện cơ sở vật chất đàng hoàng, cớ sao lại bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này được.
Trần đời này còn gì khoái lạc hơn cái cảm giác được gột rửa sạch sẽ bụi bặm đường xa bằng một trận tắm nước nóng sảng khoái cơ chứ.
Khu nhà vườn này có trang bị hẳn một phòng tắm riêng biệt, bên trong còn chễm chệ một cái bồn tắm bằng gỗ to tướng để ngâm mình nữa cơ.
Diệp Lê vốn đã mưu tính xa xôi, sớm đã đun sẵn một nồi nước sôi khổng lồ. Sau khi nhờ vả hai người đàn ông xách nước vào phòng tắm, cô liền kéo tay Đóa Đóa nhảy vào bồn tắm, tận hưởng một trận kỳ cọ chà rửa sung sướng vô cùng.
Trầy trật ngâm mình, kỳ cọ, xát xà phòng các kiểu con đà điểu hết ngót nghét một tiếng đồng hồ, lúc bước ra khỏi phòng tắm, Diệp Lê có cảm giác như làn da mình đã lên hẳn hai tông màu trắng sáng, cả người nhẹ bẫng sảng khoái như bay trên mây.
Thay xong một bộ đồ sạch sẽ thơm tho, ngay lúc Diệp Lê đang định túm lại đống quần áo bẩn vứt bỏ đi, thì Đóa Đóa lại bất thình lình giật lấy cái áo khoác nhỏ của con bé, thò tay vào túi lúi húi lục lọi tìm kiếm thứ gì đó.
“Em đang tìm cái gì đấy?” Diệp Lê tò mò hỏi.
Rất nhanh, Đóa Đóa đã moi ra được thứ mình cần, liền xòe lòng bàn tay nhỏ xíu ra trước mặt chị gái, điệu bộ cứ như đang muốn khoe khoang một vật báu vô giá.
Chỉ thấy nằm gọn gàng giữa lòng bàn tay nhỏ nhắn ấy, chễm chệ một viên kẹo được bọc cẩn thận bằng lớp giấy bóng kính màu đỏ tươi rói.
