Vô Hạn Tuyệt Cảnh: Hệ Thống Cải Tạo Tội Phạm Cấp S - Chương 117: Tuyệt Cảnh Thứ Ba - Cổ Bảo Ác Ma (30)

Cập nhật lúc: 28/03/2026 05:21

“A a a a a ——”

Dưới sự kích thích thị giác mạnh mẽ, mọi nỗi sợ hãi đều hóa thành tiếng thét thê lương x.é to.ạc cổ họng Tuyên Khải. Ngay giây tiếp theo, một bàn tay quỷ cháy đen đột ngột bóp c.h.ặ.t lấy cổ hắn. Lực đạo lớn đến mức dường như muốn bẻ gãy cổ hắn ngay lập tức.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bản năng sinh tồn đã thôi thúc Tuyên Khải phản kháng. Hắn lập tức vung hũ muối vẫn luôn nắm c.h.ặ.t trong tay, điên cuồng rắc về phía ác ma trước mặt. Những hạt muối trắng tinh khiết tuôn ra từ miệng hũ, rơi vãi lên người ác ma.

Ngay sau đó, một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra. Những hạt muối vốn vô hại lúc này lại giống như axit, phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn da thịt ác ma. Kèm theo đó là những tia lửa b.ắ.n tung tóe và từng luồng khói đặc tanh hôi bốc lên. Ác ma lập tức phát ra tiếng gầm rú đau đớn dữ tợn, bàn tay quỷ đang bóp cổ Tuyên Khải cũng buông lỏng ra.

Tất cả những chuyện này chỉ xảy ra trong chớp mắt. Đến khi nhóm ba người Diệp Lê phản ứng lại, ánh đèn pin đã chiếu rọi hình ảnh ác ma đang gào thét t.h.ả.m thiết.

Tìm lại được tự do, Tuyên Khải rốt cuộc không trụ vững được nữa, hai chân nhũn ra ngã quỵ xuống đất, cả người suy sụp ho sặc sụa. Mục Vũ Hân đứng gần đó nhất cũng hoảng hốt hét lên một tiếng, liên tục lùi lại, dẫm phải nến suýt chút nữa thì ngã ngửa. May mà Diệp Lê ở phía sau nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô ta.

“Chạy mau!”

Thấy tình hình này, Diệp Lê lập tức hô lên một tiếng, túm lấy Mục Vũ Hân rồi cắm đầu chạy ra ngoài cửa. Trần Vân Phi tuy không nhìn thấy ác ma nhưng cũng biết tình hình không ổn, vội vàng kéo Tuyên Khải dưới đất dậy, dìu hắn chạy theo.

Tuy nhiên, hắn vừa mới chạy ra khỏi cửa thì Tuyên Khải bên cạnh đột nhiên khựng lại. Một đôi móng vuốt quỷ cháy đen đang thò ra từ bóng tối phía sau, nắm c.h.ặ.t lấy cổ chân hắn.

“Chạy đi chứ?!” Trần Vân Phi không hiểu chuyện gì, nghi hoặc quay đầu lại. Giây tiếp theo, hắn thấy Tuyên Khải đột ngột ngã nhào về phía trước, mặt đập mạnh xuống đất phát ra tiếng “phanh”, rên lên một tiếng rồi ngất lịm tại chỗ. Hũ muối hắn nắm c.h.ặ.t cũng theo đó rơi ra, lăn lóc bên cạnh cửa, muối trắng vãi đầy đất.

Ngay sau đó, không đợi Trần Vân Phi kịp phản ứng, Tuyên Khải đã bị một sức mạnh cực lớn kéo ngược vào trong phòng đá. Lúc này, hai người Diệp Lê chạy trước không hề hay biết biến cố phía sau, đã chạy biến mất dạng. Trần Vân Phi muốn gọi họ lại cũng không kịp nữa.

Chần chừ một chút, cuối cùng hắn vẫn c.ắ.n răng, cầm chắc chiếc rìu nhỏ, quay người xông ngược vào phòng đá. Dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể bỏ mặc đồng đội mà chạy lấy người.

Trong phòng đá tối đen như mực, Trần Vân Phi bật đèn pin rọi khắp nơi để tìm bóng dáng Tuyên Khải. Nào ngờ mới đi được vài bước, hắn đột nhiên cảm thấy lưng mình chạm phải thứ gì đó. Quay đầu lại rọi đèn pin, ánh sáng trắng xóa lập tức hiện ra một khuôn mặt trắng bệch đầy vết m.á.u. Điều quỷ dị hơn là khuôn mặt đó lại đang treo ngược giữa không trung.

Dù Trần Vân Phi có gan dạ đến đâu cũng không khỏi bị cảnh tượng này dọa cho giật mình, suýt chút nữa đã vung rìu bổ tới. Nhưng may mắn là hắn lập tức nhận ra đó là mặt của Tuyên Khải. Trần Vân Phi vội vàng nâng đèn pin lên, nhìn theo cơ thể treo ngược của Tuyên Khải, kết quả phát hiện chân hắn hoàn toàn lơ lửng. Giống như trên trần nhà có thứ gì đó vô hình đang xách một chân của Tuyên Khải, treo ngược hắn lên giữa không trung.

Cảnh tượng này quá đỗi quỷ dị và kỳ quái, ngay cả Trần Vân Phi vốn luôn kiên trì thuyết vô thần lúc này cũng không khỏi d.a.o động. Hắn biết thứ đó e rằng chính là ác ma mà Diệp Lê và những người khác nhắc tới, thứ mà hắn không nhìn thấy được. Nhưng hắn cũng biết thứ quỷ quái đó không làm gì được mình, nên cũng không quá sợ hãi.

Lúc này Tuyên Khải đã bất tỉnh nhân sự, giống như một con rối bị tùy ý điều khiển, vết thương trên trán vẫn đang không ngừng chảy m.á.u. Trần Vân Phi vội vàng giắt chiếc rìu nhỏ vào sau thắt lưng, đưa tay định đỡ lấy Tuyên Khải. Tuy nhiên, hắn vừa mới cử động thì cơ thể Tuyên Khải đột nhiên đung đưa, né tránh khỏi tầm tay hắn.

Trần Vân Phi nhíu mày, lại tiến lên lần nữa. Nhưng thứ quỷ quái kia dường như đang chơi trò “mèo vờn chuột” với hắn, xách Tuyên Khải đung đưa liên tục giữa không trung, nhất quyết không cho hắn chạm vào. Rất nhiều lần Tuyên Khải bị vung quá mạnh, va đập vào tường phát ra tiếng “bộp bộp” nghe mà phát khiếp.

“Mẹ kiếp, mày trêu tao đấy à?”

Cơn giận của Trần Vân Phi bốc lên ngùn ngụt, hắn giơ đèn pin rọi lên trần nhà, vừa c.h.ử.i bới ầm ĩ: “Có giỏi thì hiện hình ra cho ông xem, mẹ nó cứ núp lùm trêu người thì có gì là bản lĩnh!”

Lúc này, dưới sự thúc đẩy của cơn giận, ý niệm muốn “gặp quỷ” của hắn vô cùng mãnh liệt, mãnh liệt đến mức làm lung lay nội tâm kiên định vốn có. Đúng vậy, hắn tin trên đời này có quỷ thần, hắn muốn tận mắt nhìn thấy nó!

Dưới sự thôi thúc của ý niệm mãnh liệt đó, giây tiếp theo, tại vị trí ánh đèn pin rọi tới, một bóng hình cháy đen toàn thân đột ngột hiện ra.

“Mẹ nó!” Trần Vân Phi trợn tròn mắt, toàn thân nổi một tầng da gà. Hắn đã nhìn thấy rồi, chính là con ác ma kia. Không thể không nói, cái thứ quỷ quái này xấu đến mức độc lạ!

Lúc này, ác ma đang bò ngược trên trần nhà, một tay nắm lấy cổ chân Tuyên Khải, cái đầu ngoẹo sang một bên, đôi mắt đỏ rực đang nhìn chằm chằm Trần Vân Phi bên dưới với vẻ nham hiểm và tham lam. Nó dường như cũng phát hiện ra sự thay đổi của con mồi, khóe miệng kéo lên một nụ cười ngoác tận mang tai, ngay sau đó trực tiếp xách Tuyên Khải ném thẳng về phía hắn.

Trần Vân Phi theo bản năng đưa tay đỡ lấy, miễn cưỡng đón được người. Nhưng do quán tính, hắn bị sức nặng đè lên lùi lại vài bước, suýt chút nữa thì ngã. Vất vả lắm mới đứng vững, Trần Vân Phi xốc Tuyên Khải lên định chạy ra ngoài. Nào ngờ vừa quay đầu lại, hắn đã đối diện ngay với một khuôn mặt cháy đen đầy những rãnh nứt.

“Mẹ nó mẹ nó mẹ nó...” Trần Vân Phi không kịp phòng bị, bị dọa cho thốt lên một chuỗi “cảm thán”, cả người nhảy dựng lên.

“Đi c.h.ế.t đi!” Dưới sự kích thích của adrenaline tăng vọt, hắn phản xạ có điều kiện rút chiếc rìu nhỏ sau lưng ra, trở tay bổ một nhát thật mạnh. Tốc độ cực nhanh khiến ngay cả ác ma cũng không kịp phản ứng. Chỉ nghe một tiếng “rắc”, lưỡi rìu bổ trúng ngay giữa trán ác ma. Không lệch một li, vừa vặn chia đôi đôi mắt đỏ ngầu kia.

Lúc này đôi mắt đó vẫn đang trừng trừng nhìn hắn, rõ ràng là những đòn tấn công vật lý thông thường chẳng có tác dụng gì với nó. Trần Vân Phi cứng đờ người, theo bản năng định rút rìu ra nhưng không rút được, ngược lại còn kéo đầu ác ma lại gần thêm vài phân.

Việc con mồi liên tục khiêu khích đã hoàn toàn chọc giận ác ma. Nó há cái miệng đỏ lòm ra, rít lên một tiếng phẫn nộ về phía Trần Vân Phi, hơi thở hôi thối nồng nặc phả thẳng vào mặt hắn. Trần Vân Phi nín thở, may mà mình đang bị viêm mũi, hắn không dám đ.á.n.h tay đôi với nó, buông tay khỏi rìu, xoay người xốc Tuyên Khải lên định chạy.

Nhưng từ phía sau, một đôi móng vuốt quỷ đột ngột tóm lấy lưng họ, trực tiếp xách cả hai người ném mạnh sang một bên. Sức mạnh của ác ma cực lớn, hai người bị ném bay đi, ngã rầm xuống đất. Nhưng nói cũng thật trùng hợp, họ lại ngã ngay sát cửa.

Trần Vân Phi nén đau, cố gắng bò ra ngoài cửa. Nhưng giây tiếp theo, hắn cảm thấy cổ chân mình bị tóm c.h.ặ.t, một sức mạnh cực lớn đang kéo hắn ngược vào phòng đá. Trần Vân Phi vội vàng quờ tay bám c.h.ặ.t lấy khung cửa để chống lại sức kéo đó, nhưng rõ ràng hắn không phải đối thủ của nó.

Thấy mình sắp bị kéo vào trong, ngay thời khắc nguy cấp, Trần Vân Phi chợt nhìn thấy hũ muối nằm cạnh cửa. Như vớ được cọng rơm cứu mạng, hắn không chút suy nghĩ chộp lấy hũ muối, xoay người lại, trở tay rắc mạnh về phía sau.

Trong nháy mắt, tia lửa b.ắ.n tung tóe, tiếng gào thét t.h.ả.m thiết vang lên, sự trói buộc ở cổ chân cũng lỏng ra. Chớp lấy thời cơ này, Trần Vân Phi vội vàng bò dậy, dùng sức vác Tuyên Khải lên vai, cõng hắn chạy thục mạng...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vô Hạn Tuyệt Cảnh: Hệ Thống Cải Tạo Tội Phạm Cấp S - Chương 117: Chương 117: Tuyệt Cảnh Thứ Ba - Cổ Bảo Ác Ma (30) | MonkeyD