Vô Hạn Tuyệt Cảnh: Hệ Thống Cải Tạo Tội Phạm Cấp S - Chương 128: Tuyệt Cảnh Thứ Ba - Phiên Ngoại
Cập nhật lúc: 28/03/2026 05:23
Lúc sáng sớm, bão tố cũng đã ngừng, những tầng mây dày đặc trên bầu trời bị gió thổi tan, lộ ra vài ngôi sao lẻ loi.
Tại hậu hoa viên, bụi hoa tường vi vốn sinh cơ bừng bừng, tươi tốt khỏe mạnh, sau khi trải qua sự tàn phá của mưa gió đã trở nên cành gãy lá rụng, ngả nghiêng hỗn loạn. Những đóa hoa rực rỡ trên đầu cành lúc trước giờ chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ thấy đầy đất tàn hoa lá úa, một mảnh tiêu điều.
Mông Đức từng bước một dẫm lên bãi cỏ ướt đẫm, đi tới sâu trong bụi hoa. Ở đó có một tấm bia đá nhỏ, trên bia không tên không họ, chỉ điêu khắc một đóa hoa tường vi. Mông Đức ngồi xổm xuống trước tấm bia, vươn tay đào đất. Sau cơn mưa, đất đai ẩm ướt nên khá mềm xốp, rất nhanh hắn đã đào được một cái hố nhỏ.
Hắn lau bùn trên tay vào bãi cỏ bên cạnh, lúc này mới cẩn thận móc từ trong túi ra một cái bình thủy tinh. Trong bình đựng hai viên nhãn cầu tròn trịa, phập phồng trong chất lỏng trong suốt, con ngươi màu xanh lam tinh khiết như chứa đựng một vũng nước biển.
Mông Đức dùng hai tay áp bình thủy tinh vào n.g.ự.c sưởi ấm một lát, mới chậm rãi đặt nó vào hố, dùng đất cẩn thận lấp lại, san phẳng. Sau đó, hắn cũng chẳng màng bãi cỏ ướt nhẹp, cứ thế nằm xuống cạnh tấm bia đá, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy nó. Giống như lúc nhỏ, chị đã vô số lần ôm hắn như vậy, kể chuyện cho hắn nghe để dỗ hắn ngủ, Mông Đức cũng khẽ lẩm bẩm trong miệng.
“... Bọn họ đều không, không còn nữa, em sẽ vĩnh, vĩnh viễn ở bên chị...”
“... Em đã kết bạn với một, một người bạn mới, cô ấy tên là Nhan Trinh, cô ấy thật sự rất đáng yêu, cũng đáng, đáng yêu giống như chị vậy...”
“... Em sẽ tự, tự chăm sóc tốt cho mình, chị đừng, đừng lo lắng...”
“... Nhưng em, rất nhớ chị...”...
“Nhan Trinh, cô đang nhìn gì vậy?”
Trong phòng khách, Diệp Lê đang đứng trước cửa sổ mở rộng, lặng lẽ nhìn xuống hậu hoa viên phía dưới. Phía sau, giọng nói của Mục Vũ Hân vang lên.
“Không có gì.” Diệp Lê quay đầu lại, thấy cô ta đang kéo vali đứng ở cửa.
“Vậy đi thôi, bên ngoài mưa tạnh rồi, chúng tôi đều đã thu dọn xong, chỉ chờ cô thôi.” Mục Vũ Hân thúc giục.
“Được.” Diệp Lê giơ tay đóng cửa sổ lại, sau đó cầm lấy hành lý bên cạnh, đi ra ngoài. Hai người cùng nhau đi xuống lầu.
“Có cần nói với Mông Đức một tiếng không?” Mục Vũ Hân hỏi.
“Không cần.” Diệp Lê lắc đầu, “Lúc trước tôi đã chào tạm biệt anh ta rồi.”
“Được. Hy vọng lần này đừng xảy ra chuyện gì rắc rối nữa.” Mục Vũ Hân vẫn còn sợ hãi.
Xuống đến lầu, Trần Vân Phi và Tuyên Khải đã chờ sẵn ở đại sảnh. Thế là bốn người không trì hoãn thêm, trực tiếp rời khỏi cổ bảo. Lúc này đã gần 5 giờ sáng, trời hơi hửng sáng, sương mù đã tan hết. Không khí sau cơn mưa mang theo mùi đất và hương cỏ cây, tươi mát ẩm ướt, thấm vào lòng người, khiến ai nấy đều cảm thấy sảng khoái.
Con đường đá xuống dốc sau cơn mưa có chút trơn trượt, người đi trên đó nếu không chú ý rất dễ bị trượt chân. Cũng may thời gian còn sớm, không vội lên đường, mấy người liền thả chậm bước chân. Lúc mới bắt đầu, mọi người đều im lặng. Niềm vui và sự kích động sau khi thoát c.h.ế.t đã qua đi, hiện tại tâm trạng của họ ngược lại vô cùng bình tĩnh.
Nhưng rất nhanh, Tuyên Khải đã không nhịn được, lặng lẽ lại gần Mục Vũ Hân, đẩy đẩy cánh tay cô ta, rồi khi cô ta nhìn sang, hắn liều mạng nháy mắt ra hiệu. Bởi vì trước đó bị Diệp Lê đ.á.n.h ngất, bỏ lỡ cơ hội “giao phong chính diện” với ác ma, sau khi tỉnh lại nghe Trần Vân Phi miêu tả, Tuyên Khải cảm thấy vừa may mắn vừa bực bội. May mắn vì không phải đối mặt trực tiếp với ác ma, có thể nằm thắng; bực bội vì mình bị coi thường, không được tín nhiệm. Cho nên dưới tác động của tâm lý mâu thuẫn này, Tuyên Khải không muốn chủ động mở miệng nói chuyện với Diệp Lê. Nhưng trong lòng hắn lại có quá nhiều nghi hoặc không giải đáp được, nên định xúi giục Mục Vũ Hân đi hỏi.
Mục Vũ Hân trừng mắt nhìn hắn đầy ghét bỏ, nhưng không cưỡng lại được sự tò mò của chính mình, bèn rảo bước đuổi kịp Diệp Lê đi phía trước.
“Đúng rồi Nhan Trinh, tôi có vài vấn đề không hiểu lắm, muốn hỏi cô một chút?”
“Chuyện gì?” Diệp Lê nghiêng đầu nhìn cô ta.
“Chính là lúc trước, làm sao cô biết cái đồ trận bảo hộ đó có vấn đề?” Mục Vũ Hân hỏi.
Diệp Lê không đáp mà hỏi ngược lại: “Cô không thấy cái đồ trận đó, chúng ta có được quá dễ dàng sao?”
“Dễ dàng sao?” Mục Vũ Hân không thấy vậy. Nếu không phải cuối cùng Diệp Lê thăm dò được từ chỗ quản gia, rồi mạo hiểm rơi xuống rãnh sâu để nhặt về, bọn họ căn bản không thể lấy được đồ trận.
“Ý tôi là, nó xuất hiện quá dễ dàng.” Diệp Lê giải thích, “Vừa vặn khi chúng ta muốn tìm hiểu về ác ma thì tìm thấy vu thư; vừa vặn không lâu trước đó có người chủ động chia sẻ tài liệu dịch văn tự cổ cho Tuyên Khải, nên anh ta đọc hiểu được; lại vừa vặn trong vu thư có đồ trận bảo hộ có thể chống lại ác ma; hơn nữa quản gia còn vừa vặn chỉ xé đi phần đồ trận, nhưng lại để lại phần thuyết minh, khiến chúng ta biết đến sự tồn tại của nó. Nhiều cái ‘vừa vặn’ như vậy, cô thấy đều chỉ là trùng hợp sao?”
Khi trùng hợp xảy ra quá nhiều, đó không còn là trùng hợp nữa, mà là tất nhiên! Tất nhiên là có nguyên nhân thúc đẩy dẫn đến kết quả!
“Huống chi cũng không có bất kỳ ai, bất kỳ sự việc nào có thể chứng minh những gì cuốn vu thư đó nói là thật!”
Mục Vũ Hân đại khái đã hiểu, nhưng vẫn nhịn không được thắc mắc: “Nhưng vạn nhất cái đồ trận đó là thật thì sao?”
“Thật thì sao, mà giả thì sao?” Diệp Lê hỏi ngược lại, “Các người nghĩ quản gia và bọn Tả Tư Du c.h.ế.t là vì vẽ sai đồ trận sao?”
Mục Vũ Hân chớp mắt: “Chẳng lẽ không phải sao?” Tuyên Khải và Trần Vân Phi đang “nghe lén” bên cạnh cũng vẻ mặt mờ mịt.
“Không, bọn họ thực chất c.h.ế.t vì nỗi sợ hãi đối với ác ma.” Diệp Lê nhếch môi, vạch trần sự thật, “Bởi vì khi bọn họ chọn vẽ đồ trận, trong lòng đã hoàn toàn khẳng định sự tồn tại của ác ma, cho nên nỗi sợ hãi của bọn họ không ngừng nuôi dưỡng và làm lớn mạnh năng lực của ác ma, cuối cùng mới bị nó dễ dàng cướp đi linh hồn.”
“Ồ, tôi hiểu rồi.” Mục Vũ Hân phản ứng đầu tiên, “Đây chính là cái cô nói ‘tin thì có, không tin thì không’, đúng không!”
“Không sai.” Diệp Lê gật đầu, “Giống như lúc trước chúng ta có thể nhìn thấy quái vật trong sương mù, quái vật cũng có thể cào bị thương Tuyên Khải, nhưng Trần Vân Phi lại không nhìn thấy, quái vật cũng không làm hại được anh ta. Chính vì lúc đó anh ta là người vô thần, không tin có quỷ quái tồn tại.”
Và đó chính là mấu chốt để phá cục!
“Thấy tôi giỏi chưa?” Trần Vân Phi nghe vậy, vẻ mặt đắc ý hất cằm với Tuyên Khải. Tuyên Khải, kẻ suýt bị cào nát m.ô.n.g: “...” Anh giỏi hay không liên quan gì đến tôi!
“Đây cũng là lý do tại sao bọn họ luôn tốn công sức tạo ra sự hoảng loạn, chứ không trực tiếp trói chúng ta lại chờ đến ngày hiến tế.” Diệp Lê tiếp tục nói, “Bởi vì trước khi hiến tế, bọn họ phải khiến chúng ta tin vào sự tồn tại của ác ma, sinh ra nỗi sợ hãi trong lòng, cuối cùng ác ma mới có thể thành công cướp đi linh hồn của chúng ta!”
Ba người nghe xong đều rùng mình sợ hãi. Nếu không có cô ở đây nhìn thấu tất cả, luôn nhắc nhở, e rằng bọn họ đã sớm bị dọa mất mật, bị ác ma tóm gọn.
“Nói vậy thì tất cả đều do quản gia đứng sau thao túng. Vậy rốt cuộc lão ta muốn hồi sinh ai? Đúng rồi, Mông Đức và anh trai anh ta có thật là con trai quản gia không?” So với ác ma, Trần Vân Phi rõ ràng hứng thú với chuyện bát quái hơn.
“Cái đó tôi không chắc.” Diệp Lê lắc đầu. Hiện giờ những người biết chân tướng đều đã xuống địa ngục, không ai biết năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Anh em Mông Đức có thể là con của quản gia, cũng có thể là con của tiểu công tước, thậm chí mỗi người một ông bố cũng nên. Trong xã hội hiện thực, cặp song sinh cùng mẹ khác cha vẫn tồn tại. Nhưng có một điều chắc chắn là, ngay cả một người ngoài như cô còn nảy sinh nghi ngờ, tiểu công tước không thể nào không nhận ra. Cho nên hắn mới thường xuyên trút giận lên Mông Đức, đ.á.n.h đập anh ta. Bởi vì sự tồn tại của Mông Đức luôn nhắc nhở hắn về sự thật bị cắm sừng. Có thể thấy, giữa tiểu công tước và phu nhân bình dân chắc chắn có rạn nứt, dẫn đến việc hiến tế lần thứ hai thất bại. Còn về việc tại sao quản gia phải đợi mười sáu năm mới hiến tế, rất có thể lúc đó con trai tiểu công tước chưa c.h.ế.t ngay, mãi tám năm sau mới qua đời. Là người thừa kế cổ bảo và hòn đảo, nếu hắn c.h.ế.t đi, tất cả tài sản sẽ không giữ được. Quản gia tốn bao công sức mới có được mọi thứ hiện tại, sao có thể dễ dàng từ bỏ?
Nhưng bất kể nhà công tước đã xảy ra chuyện gì, tất cả thực chất đều là một quả b.o.m khói do ác ma tung ra. Ngay cả chính cô trong quá trình suy luận từng bước cũng suýt bị dẫn dắt sai hướng, chỉ mải mê khai quật bí sử gia tộc công tước mà bỏ qua vấn đề mấu chốt. May mà cuối cùng cô kịp thời tỉnh ngộ, một lần nữa chỉa mũi dùi vào ác ma.
“Cho nên nói cho cùng, thực chất vẫn là ác ma đang mê hoặc lòng người đúng không!” Mục Vũ Hân đưa ra kết luận cuối cùng.
Diệp Lê cười cười, không tỏ ý kiến. Tuy rằng tất cả nhìn như đều bắt nguồn từ sự mê hoặc của ác ma, nhưng thực chất căn bản nhất vẫn là do ác niệm trong lòng người quấy phá. Bởi vì có ác niệm trước, mới nảy sinh ra ác ma. Lòng người mới là thứ đáng sợ nhất!...
Rất nhanh, bọn họ vừa thảo luận vừa đi tới bờ biển. Lúc này trời đã sáng hẳn. Dù vừa trải qua bão tố, bãi cát trông vẫn tuyệt đẹp như lúc mới đến. Vừa bước lên bến tàu, Mục Vũ Hân đã chỉ tay ra biển, vẻ mặt vui mừng: “Mọi người mau nhìn, thuyền tới rồi!”
Mọi người đồng loạt nhìn ra xa. Trên mặt biển rộng lớn, một con thuyền nhỏ đang từ từ đi ra từ ánh mặt trời đỏ rực đang lên, chậm rãi tiến về phía bọn họ...
