Vô Hạn Tuyệt Cảnh: Hệ Thống Cải Tạo Tội Phạm Cấp S - Chương 150: Tuyệt Cảnh Thứ Tư - Cô Đảo Đại Đào Sát (22)
Cập nhật lúc: 28/03/2026 05:27
Dưới màn đêm, một nhóm bốn người đang lần mò tiến bước trên đồng cỏ.
“Đầu Trọc, mày chắc chắn bọn họ ở hướng này chứ?” Trong bóng tối, có người khàn giọng hỏi.
“Chắc chắn! Trên bản đồ của tao hiển thị rõ ràng đây này, phỏng chừng vượt qua cái gò thấp này là thấy thôi, cả ba đứa đều ở đó.” Đầu Trọc khẳng định chắc nịch.
Tuy ba người kia có di chuyển giữa chừng, nhưng hiện tại quả thực đều đang ở yên một chỗ.
“Vậy thì được.” Có người lên tiếng đe dọa, “Mày tốt nhất nên cầu nguyện là trong tay bọn chúng còn nước, đừng để bọn tao đi theo mày cả buổi trời cuối cùng chẳng thu được gì, lúc đó đừng trách anh em lấy mày ra trút giận.”
Đầu Trọc nghe vậy thầm đổ mồ hôi hột, cười làm lành nói: “Các anh cứ yên tâm đi, vòng trước tao tận mắt thấy bọn chúng đi lấy nước mà. Hơn nữa vòng này vừa bắt đầu, bọn chúng chẳng thèm đi lấy nước ở ao hồ mà trực tiếp đi thẳng về hướng này, chắc chắn là đã chuẩn bị đủ nước rồi.”
Nghe gã thề thốt cam đoan, những người khác tạm thời tin tưởng.
Rất nhanh, bốn người đã leo lên gò thấp.
Phóng tầm mắt nhìn ra xa, liền thấy dưới gò không xa có một vệt sáng màu cam lay động, vô cùng nổi bật trong bóng đêm đen kịt.
“Xem kìa, xem kìa, bên kia có đống lửa, người chắc chắn ở đó.” Đầu Trọc kích động nói.
“Nhóm lửa trên đồng cỏ, bọn chúng không sợ c.h.ế.t à?” Có người thắc mắc.
Lúc này cỏ dại dưới chân họ cao gần đến đầu gối, chỉ cần sơ suất một chút là có thể gây ra hỏa hoạn lớn ngay!
Gã mặt sẹo dẫn đầu hơi nhíu mày, sau đó nhàn nhạt thốt ra một tiếng: “Đi thôi.”
Bốn người sải bước, đi thẳng về phía ánh lửa.
Khi không ngừng tiếp cận, họ nhanh ch.óng phát hiện ra một người đang lặng lẽ ngồi bên đống lửa.
Một người phụ nữ dáng người mảnh khảnh.
“Đầu Trọc, mày chẳng bảo là có ba người sao? Sao giờ chỉ thấy có một đứa?” Có người lập tức đưa ra nghi vấn.
Đầu Trọc vội vàng cẩn thận xem xét bản đồ trên vòng tay: “Ba chấm vàng đều ở đây mà, chắc hai đứa kia trốn đi đâu rồi.”
Tỷ lệ hiển thị của bản đồ có hạn, lúc này chỉ có thể cho thấy ba chấm vàng đều ở gần đây, chứ không thể đ.á.n.h dấu tọa độ cụ thể.
Cùng lúc đó, khu vực làn đạn đã nổ tung.
“ Ngọa tào ngọa tào, Hứa ca dẫn người đi tìm tổ đội ‘cẩu’ nhất ba người, đây là định bắt đầu màn hành hạ đơn phương sao? ”
“ Không hiểu thì hỏi, tổ đội ‘cẩu’ nhất ba người là cái gì thế? ”
“ Lầu trên mới thông mạng à? Thế mà không biết tổ đội ‘cẩu’ nhất ba người?! ”
“ Tôi cũng không biết, vị hảo tâm nào giải thích hộ cái? ”
“ Chính là vị vua may mắn số 666 của trận này cùng đồng đội số 444 của cô ta, cộng thêm ‘Cẩu vương’ số 888 nữa, ba người bọn họ lập thành một đội nhỏ, giá trị vũ lực của ba đứa này đều không cao, sống sót hoàn toàn dựa vào ‘cẩu’. ”
“ Vậy người đang ngồi bên đống lửa là ai? Hai người kia đâu rồi? ”
“ Đó là số 444. ”
“ Tôi biết, hai người kia riêng tư ”
Đúng lúc này, một dòng chữ đỏ, in đậm, phóng to hiện lên trên khu vực làn đạn, vô cùng nổi bật so với các làn đạn khác, đó là thông báo của hệ thống.
“ Thông báo: Khán giả số 67921 bị cấm ngôn một giờ vì phát ngôn không phù hợp, yêu cầu các khán giả khác tuân thủ quy tắc làn đạn, không được tiết lộ hành tung của tuyển thủ. ”...
Xem ra hệ thống nói là thật.
Diệp Lê yên tâm dời mắt khỏi vòng tay, nhìn bốn người đang xuyên qua bóng đêm dày đặc tiến lại gần, hơi nhếch môi, nụ cười cực nhạt.
Rất nhanh, nhóm Đầu Trọc bốn người đã đến gần.
Lúc này họ mới phát hiện, lấy đống lửa làm trung tâm, trong phạm vi khoảng năm mét vuông xung quanh, tất cả cỏ dại đã được dọn sạch sẽ, đối phương rõ ràng đã tạo ra một vành đai cách ly.
Người phụ nữ ngồi xếp bằng bên đống lửa, không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của họ, cũng hoàn toàn không thấy căng thẳng, dáng vẻ vô cùng thong dong, khóe miệng khẽ nhếch thậm chí còn mang theo một tia trào phúng.
Trong tay cô đang cầm một bình nước đã mở nắp.
Ánh mắt thâm trầm của gã mặt sẹo quét qua người cô một lượt, sau đó ra hiệu cho Đầu Trọc.
Đầu Trọc lập tức bước tới một bước, giơ ngọn trường kích trong tay chỉ thẳng vào người phụ nữ, quát lớn: “Con khốn, muốn sống thì mau giao hết bình nước ra đây.”
“Sao nào, anh vừa mới bán đứng hai người đồng đội, giờ lại định giải quyết luôn cả ba chúng tôi sao? Thật không hổ là tay chuyên đ.â.m sau lưng lão luyện nhỉ!” Giọng Diệp Lê lạnh lùng vang lên, “Nhưng anh tham lam như vậy, không sợ bị nghẹn c.h.ế.t sao?”
Đầu Trọc vẻ mặt hung tợn: “Bớt nói nhảm đi, biết điều thì mau giao nước ra đây.”
Diệp Lê cười nhạo một tiếng, lười phản ứng với gã, ánh mắt trực tiếp nhìn về phía gã mặt sẹo dẫn đầu, đề nghị: “Chúng ta làm một giao dịch thế nào?”
“Cô muốn giao dịch thế nào?” Gã mặt sẹo nhìn người phụ nữ xinh đẹp, bình tĩnh trước mặt, trong mắt xẹt qua một tia hứng thú.
“Tôi ở đây còn hai bình nước, có thể chia cho các anh một bình, chỉ cần anh g.i.ế.c c.h.ế.t gã Đầu Trọc kia.”
Diệp Lê mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng như thể chuyện đang bàn luận không phải là mạng sống của người khác, mà là đang nói về cảnh đêm thật đẹp.
“Con khốn, mày mẹ nó nói cái gì đó!” Sắc mặt Đầu Trọc lập tức thay đổi, vội vàng nói với gã mặt sẹo bên cạnh: “Hứa ca, anh đừng nghe nó nói bậy, con khốn này xảo quyệt lắm.”
“Tôi không nói bậy đâu, nói được làm được.” Diệp Lê làm bộ định đổ bình nước đi, “Hoặc là g.i.ế.c hắn, hoặc là số nước này, ai cũng đừng hòng uống!”
“Con khốn, mày tìm c.h.ế.t!” Đầu Trọc giận dữ không thôi, giơ trường kích định ra tay.
Tuy nhiên đúng lúc này, Hứa ca lại nhanh hơn gã một bước, giơ tay lên.
“Đoàng!”
Máu tươi b.ắ.n tung tóe!
Đầu Trọc đổ gục xuống đất, m.á.u đỏ tươi từ cái lỗ đen ngòm trên thái dương gã tuôn ra xối xả, chảy đầy mặt đất.
Diệp Lê hơi kinh ngạc.
Đối phương thế nhưng có s.ú.n.g!
Kẻ có thể nhận được phần thưởng gói quà xa hoa, xem ra không phải nhân vật tầm thường, hèn chi có thể dễ dàng giải quyết hai tên đồng bọn của Đầu Trọc...
“ Ngọa tào, không hợp ý là nổ s.ú.n.g ngay, vẫn là Hứa ca của tôi ngầu nhất! ”
“ Người phụ nữ này cũng lợi hại thật, vài câu nói đã ly gián thành công. ”
“ Ly gián thành công thì có ích gì, với chút vũ lực đó của cô ta, chẳng bõ bèn gì, cuối cùng vẫn phải c.h.ế.t thôi. ”
“ Tôi thấy chưa chắc đâu, các ông không thấy người phụ nữ này chẳng hề hoảng loạn chút nào sao, bình tĩnh đến lạ thường? Biết đâu lại sống được đấy. ”
“ Tới rồi tới rồi, nhà tiên tri mau ra đây đi, tôi đang đợi xem kịch hay đây! ”...
“Cả hai bình nước tôi đều muốn, mạng của hắn đổi một bình, mạng của cô đổi một bình.” Giọng Hứa ca thản nhiên, nhưng lại lộ ra cảm giác áp bách không thể khước từ.
“Chuyện đó là không thể!” Diệp Lê lại vô cùng cứng rắn, “Chỉ một bình nước này thôi cũng đủ để các anh cầm cự đến sáng mai rồi, tin rằng với thực lực của các anh, lúc đó chắc chắn có thể tìm thêm được nước.”
“Cô không sợ tôi g.i.ế.c cô sao?” Hứa ca nói, giơ khẩu s.ú.n.g trong tay về phía cô.
Diệp Lê nhìn họng s.ú.n.g đen ngòm kia, mắt không hề chớp lấy một cái, ngược lại còn nhếch môi cười.
“Anh muốn g.i.ế.c tôi thì đã g.i.ế.c từ lâu rồi, việc gì phải nói nhảm với tôi, vả lại trông anh thông minh thế này, chắc không làm chuyện ngu ngốc đâu!”
Hứa ca nhướng mày: “Nói thế nào?”
“Anh nghĩ xem tại sao tôi lại chọn chỗ này để đợi các anh?” Diệp Lê không trả lời mà hỏi ngược lại.
“Để tiện phóng hỏa?” Hứa ca liếc nhìn đám cỏ dại mênh m.ô.n.g xung quanh, nói toạc ra ngay.
Đầu Trọc nói đối phương có ba người, nhưng chỉ xuất hiện một đứa, vậy hai đứa còn lại chắc chắn đang trốn trong bụi cỏ xung quanh chờ thời cơ.
“Nhưng nếu phóng hỏa, các người cũng không chạy thoát được.”
Nơi này cỏ dại rậm rạp, nếu thực sự cháy, hỏa thế sẽ lan ra cực nhanh, ai cũng đừng hòng trốn thoát.
“Cả hai bình nước đều đưa cho anh, dù anh không g.i.ế.c chúng tôi, thì với năng lực của chúng tôi, cơ bản không thể lấy được nước từ hồ, cuối cùng cũng sẽ c.h.ế.t khát sống sờ sờ thôi.” Diệp Lê nói.
“Đằng nào cuối cùng cũng c.h.ế.t, c.h.ế.t sớm hay c.h.ế.t muộn thôi, trước khi c.h.ế.t có thể kéo thêm vài người đệm lưng, chúng tôi thấy chẳng lỗ chút nào!”
Nói đến đây, cô đột ngột chuyển chủ đề: “Nhưng, đó không phải là điều quan trọng nhất!”
“Ồ? Vậy cái gì mới là quan trọng nhất?” Hứa ca hỏi.
“Anh chắc cũng thấy rồi, ba người chúng tôi sống sót hoàn toàn dựa vào ‘cẩu’, nhưng chúng tôi có lòng tin sẽ ‘cẩu’ được vào trận chung kết. Có tổng cộng mười hai suất vào chung kết, mà người thắng cuộc cuối cùng chỉ có một!”
Diệp Lê không nói quá rõ ràng, chỉ điểm đến đó.
Hứa ca quả nhiên nghe hiểu, nhếch môi cười: “Nói như vậy, để các người sống đúng là có lợi hơn là c.h.ế.t.”
Diệp Lê cũng cười: “Người thông minh tự nhiên sẽ đưa ra lựa chọn chính xác!”
Trong mắt Hứa ca xẹt qua một tia thưởng thức, mở miệng nói: “Cô rất thông minh, lại có gan, hay là đi theo tôi đi, tôi có thể bảo đảm cô vào được trận chung kết.”
Diệp Lê lại hỏi ngược lại: “Số hiệu của anh là bao nhiêu?”
“159.” Hứa ca đáp dứt khoát.
Có tên trên bảng nhân khí, hiện đang đứng thứ 7.
Diệp Lê không chút ngạc nhiên, nói thẳng: “Số hiệu của tôi là 444.”
Hứa ca: “...”
Xem ra là anh đã quá lời rồi.
“Cho nên tôi vẫn là không làm liên lụy anh thì hơn, cứ để tôi ‘cẩu’ đến cùng đi.” Diệp Lê vô cùng tâm lý mà đưa ra bậc thang cho anh ta.
Nói xong, cô vặn c.h.ặ.t nắp bình nước, trực tiếp ném cho anh ta: “Cầm lấy, hẹn gặp lại ở trận chung kết!”
Hứa ca giơ tay bắt gọn bình nước, nhìn cô sâu sắc một cái, không nói thêm gì nữa, dẫn người quay lưng rời đi.
