Vô Hạn Tuyệt Cảnh: Hệ Thống Cải Tạo Tội Phạm Cấp S - Chương 71: Tuyệt Cảnh Thứ Hai - Người Lây Nhiễm Đặc Biệt (34)
Cập nhật lúc: 28/03/2026 05:14
Cỏ dại thực sự quá cao.
Đóa Đóa cố gắng nhón đôi chân nhỏ, rướn cổ lên, nhưng ngoài ngọn cỏ ra thì chẳng thấy gì cả, cuối cùng cô bé chỉ đành cầu cứu bằng cách túm lấy vạt áo anh trai, giơ đôi tay nhỏ nhắn lên cao.
Kiều Bắc lúc này mới phản ứng lại, vội vàng bế đứa nhỏ sắp bị cỏ dại vùi lấp lên.
Thấy tình thế quả nhiên diễn ra đúng như dự đoán trước đó của Diệp Lê, hắn nhịn không được tặc lưỡi khen ngợi: “Chị, chị quá lợi hại, bọn họ thực sự chia nhau đi đúng như chị nói.”
“Làm sao cô chắc chắn bọn họ sẽ không quay lại giữa chừng?” Mạnh Thiên Hạo vẫn giữ thái độ nghi ngờ.
Biết đâu đối phương cũng đang dùng mưu kế thì sao?
“Chát!”
Diệp Lê ra tay nhanh gọn dứt khoát đập c.h.ế.t một con muỗi đang bám trên cánh tay hút m.á.u, sau đó mới thong thả mở miệng: “Không cần chắc chắn, họ Cao kia cũng không phải kẻ ngốc, chắc chắn sẽ quay lại thôi!”
Có thể ngồi vào vị trí đó, không thể nào chỉ có võ biền mà không có đầu óc, phỏng chừng không bao lâu nữa Cao Văn sẽ nảy sinh nghi ngờ, rồi lại phái người quay lại kiểm tra.
“Ý cô là sao?” Mạnh Thiên Hạo nghe mà ngẩn người, “Nếu cô đã đoán được bọn họ sẽ quay lại, tại sao còn bắt chúng ta nấp ở đây?”
“Chứ không thì sao?” Diệp Lê vẻ mặt thản nhiên, “Đi thôi, tranh thủ lúc người ta chưa quay lại, chúng ta về xe lấy thêm ít đồ.”
Cô nói xong liền vung ném côn ra, gạt đám cỏ dại chắn đường, đi về phía quốc lộ.
Kiều Bắc và Đóa Đóa thì chẳng thèm hỏi han gì, vô cùng tự giác đi theo bước chân của "chị gái".
Dù sao trong mắt fan cuồng, thần tượng nói gì cũng đúng.
Chỉ có Mạnh Thiên Hạo ở phía sau cuống cuồng dậm chân: “Này, cô nói cho rõ ràng rồi hãy đi chứ!”
Hắn đeo ba lô, rảo bước đuổi theo, liên tục truy vấn: “Nếu cô đã nói bọn họ sẽ quay lại, chúng ta không lo chạy mau đi, còn quay lại lấy đồ làm gì?”
Diệp Lê thấy bộ dạng nôn nóng của hắn, khẽ nhếch môi, không đáp mà hỏi ngược lại: “Chạy? Chạy đi đâu?”
Mạnh Thiên Hạo bị hỏi đến ngớ người, suy nghĩ một chút rồi đáp: “Tất... tất nhiên là chạy về phía ngôi làng kia, hoặc là chạy ngược lại theo đường quốc lộ rồi.”
Dù sao người của Cao Văn đã chia ra đi theo đường núi và quốc lộ phía trước rồi.
Diệp Lê: “Đúng vậy, anh nghĩ ra được thì đối phương chắc chắn cũng nghĩ ra được!”
Mạnh Thiên Hạo: “...” Cái gì mà nghĩ ra với không nghĩ ra, hắn cảm thấy mình càng lúc càng lú lẫn.
Thấy cô hoàn toàn không có ý định giải thích tiếp, Mạnh Thiên Hạo sắp khóc đến nơi: “Làm ơn đi, đầu óc tôi không được nhạy bén, không hiểu được mấy cái lắt léo này, cô nói thẳng cho tôi biết đi.”
Sao lần nào đối thoại với người phụ nữ này, hắn cũng cảm thấy mình như không có não vậy!
Diệp Lê rốt cuộc cũng quay đầu nhìn hắn một cái, vẻ ghét bỏ hiện rõ trên mặt.
“Vậy tôi hỏi anh, nếu anh là Cao Văn, trong tình huống này anh sẽ làm gì?” Cô vẫn không dừng bước, vừa đi vừa hỏi.
Mạnh Thiên Hạo đặt mình vào vị trí của đối phương suy nghĩ một chút, trả lời: “Chắc chắn là phái người đuổi theo rồi!”
Diệp Lê: “Đuổi theo thế nào, mục tiêu có thể chạy theo mọi hướng.”
Mạnh Thiên Hạo: “Vậy thì hướng nào cũng phái người đuổi theo.”
“Thế chẳng phải đúng rồi sao!” Diệp Lê xì một tiếng, “Nếu hướng nào khả nghi cô ta cũng phái người đuổi theo, vậy chúng ta đi hướng nào thì có gì khác biệt?”
Mạnh Thiên Hạo: “...” Hình như đúng là cái lý này!
“Vậy cô định chạy đi đâu?” Hắn lại hỏi.
Diệp Lê nói thẳng: “Tất nhiên là leo núi đến trấn L.”
“Tại sao?” Mạnh Thiên Hạo lại không hiểu, “Cao Văn chẳng phải đã phái người đi rồi sao, chúng ta còn đến đó, chẳng phải là chui đầu vào lưới à?”
Diệp Lê gật đầu: “Đúng vậy, bọn họ chắc chắn cũng nghĩ như thế.”
Mạnh Thiên Hạo ngẩn ra, lần này phản ứng rất nhanh.
Bởi vì đối phương cũng nghĩ rằng bọn họ không dám chui đầu vào lưới, cho nên nơi nguy hiểm nhất lại chính là nơi an toàn nhất.
“Vậy nếu đối phương cũng đoán được chúng ta sẽ nghĩ như thế, rồi tương kế tựu kế, mai phục sẵn ở trấn L chờ chúng ta thì sao?” Mạnh Thiên Hạo vẫn lo lắng.
“Đoán được thì đoán được thôi.” Diệp Lê lại vẻ mặt bất cần.
“Họ Cao kia chỉ cần không chắc chắn trăm phần trăm là chúng ta dám đến, thì không thể nào triệu tập tất cả mọi người quay lại trấn L. Chỉ đối phó với vài tên tiểu binh thì không có gì khó khăn. Hơn nữa trấn đó lớn như vậy, bọn họ cũng chưa chắc đã tìm thấy chúng ta.”
Mạnh Thiên Hạo rốt cuộc cũng đại ngộ, nhìn Diệp Lê với ánh mắt đầy thán phục.
Hóa ra cô đã sớm tính toán hết mọi khả năng.
Cứ như vậy, cô không chỉ nắm thóp được đối phương, mà còn phân tán binh lực của họ, cuối cùng lại dắt mũi đối phương vào trong sương mù, khiến họ không phân biệt được thật giả.
Vốn dĩ đang ở thế yếu "địch đông ta ít", "địch trong tối ta ngoài sáng", vậy mà chỉ trong chốc lát, thế trận đã bị cô hoàn toàn đảo ngược.
Không thể không nói, người phụ nữ này thực sự quá lợi hại!
Mạnh Thiên Hạo nhìn bóng lưng bình thản của người phụ nữ, vừa khâm phục lại vừa nhịn không được mà cảm thấy đồng tình cho nhóm của Cao Văn.
Đối đầu với một người hành sự điên cuồng, lại không theo lẽ thường như cô, chỉ có nước bị xoay như chong ch.óng mà thôi.
Kiều Bắc và Đóa Đóa ở bên cạnh nghe suốt quãng đường, tuy chẳng hiểu gì nhưng không hiểu sao nhìn Diệp Lê với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Ừm, chị gái là tuyệt nhất!
Bốn người nhanh ch.óng quay lại quốc lộ.
Kiều Bắc và Đóa Đóa phụ trách cảnh giới, Diệp Lê và Mạnh Thiên Hạo quay lại xe lấy đồ.
Vì còn phải lên đường nên bọn họ cố gắng chọn những thứ thực sự cần thiết.
Vũ khí, lương khô và nước chắc chắn là không thể thiếu, ngoài ra còn mang theo một thùng xăng, để khi đến trấn tìm được xe khác thì có cái mà dùng.
“Vết thương của cô không sao chứ?” Mạnh Thiên Hạo hỏi một câu.
Diệp Lê nói: “Không sao.”
Lúc đó cô cố ý né người, viên đạn không trúng chỗ hiểm, cộng thêm khả năng tự phục hồi của cô vốn mạnh, lại có Kiều Bắc là "Healer" đi cùng, lúc này vết thương đã sớm khép lại.
“Vậy cô có muốn thay bộ quần áo trên người luôn không, mấy bộ khác khỏi mang theo.” Mạnh Thiên Hạo đề nghị.
Quần áo trên người cô đầy m.á.u, trông thực sự đáng sợ, hơn nữa mùi m.á.u cũng dễ thu hút ma quái.
Diệp Lê gật đầu, lấy một bộ đồ thể thao từ cốp xe, đi ra phía bên kia xe để thay.
Sau khi đã thu dọn xong xuôi, bốn người không chần chừ thêm nữa, lập tức leo lên ngọn núi thấp.
Để đảm bảo an toàn, bọn họ không đi theo đường mòn có sẵn mà chọn băng qua những bụi cây rậm rạp trên sườn núi.
Tuy đường khó đi hơn một chút nhưng bù lại có chỗ che chắn, không dễ bị phát hiện.
Khi bọn họ chậm rãi leo đến lưng chừng núi, quả nhiên thấy trên quốc lộ phía dưới, một chiếc xe tải vũ trang đang chạy từ hướng Bắc xuống phía Nam, cuối cùng dừng lại bên cạnh chiếc xe việt dã.
Diệp Lê và những người khác cũng không quan tâm nhiều, tiếp tục lên đường.
Suốt quãng đường vừa đi vừa nghỉ, vất vả lắm mới vượt qua được ngọn núi, khi đến chân núi nơi trấn L tọa lạc thì mặt trời đã xuống núi.
Trời sắp tối rồi.
