Vợ Hiền Nhát Gan Và Chồng Lạnh Lùng [thập Niên 80] - Chương 229
Cập nhật lúc: 26/01/2026 07:55
Khương Đường rút tay ra khỏi bàn tay đang nắm lấy mình của anh, hai tay kéo mặt Tần Tiêu ra, làm cho anh một bộ mặt quỷ xấu xí. Nhìn người đàn ông ngày thường luôn lạnh lùng giờ đây để mặc cho cô nhào nặn, cô không kìm được mà vo tròn bóp dẹt gương mặt ấy.
Sau đó tay kéo miệng anh ra, ép anh phải nhe răng cười, Khương Đường đắc ý cười một tiếng.
Thấp giọng lầm bầm: "Nên cười nhiều lên một chút chứ, nếu không trông cứ như một ông cụ nghiêm túc vậy."
Tuy nhiên, nhìn người đàn ông bị ép phải cười, trông vẫn có chút đáng sợ, Khương Đường nhéo mặt anh cười khoái chí.
Thế rồi cô bắt gặp đôi mắt đen của anh chợt mở ra, bên trong chẳng có chút cảm xúc gì, một màu đen thẳm.
Tần Tiêu cứ thế chăm chú nhìn cô gái trước mặt.
Tim Khương Đường thắt lại, đập loạn xạ, cô đứng hình nhìn chằm chằm người trước mặt.
Trơ mắt nhìn anh ghé sát lại, Khương Đường nín thở, hoàn toàn quên cả phản ứng.
Vòng eo bị một đôi bàn tay to lớn hoàn toàn khống chế.
Bàn tay đang kéo mặt anh dần dần buông ra.
Giây tiếp theo, người đàn ông áp sát tới, trán chạm trán, sống mũi cao cọ xát vào ch.óp mũi Khương Đường, hơi thở phả hết lên mặt cô.
Khương Đường nuốt nước miếng, tay không dám cử động chút nào. Người trước mặt giống như một con dã thú đang ngủ say, cô chỉ cần động đậy một chút là có thể bị vồ lấy ăn tươi nuốt sống ngay.
Người đàn ông chậm rãi cọ vào hõm cổ Khương Đường, cổ cô lập tức tê dại mang theo một cơn ngứa ngáy, ngứa tận vào trong tim.
Bàn tay đặt ở eo không yên phận mà mơn trớn.
Người bên trên giống như một con ch.ó săn cỡ lớn, dính c.h.ặ.t lấy Khương Đường, hơi thở nóng rực phả vào bên cổ cô.
Khương Đường cảm nhận được một số thay đổi, cô ngây người nhìn vào bóng tối, chớp chớp mắt không kìm được mà nuốt nước miếng.
... Chẳng phải nói, đàn ông sau khi say rượu thì "chỗ đó" sẽ bị rối loạn chức năng sao?!
Người trước mặt này là thế nào đây?
Khương Đường lấy hơi, thấp giọng gọi khẽ: "Tần Tiêu..."
Người đàn ông tỉ mỉ cọ trên người cô, hoàn toàn không có động tĩnh gì.
Không phải giả vờ ngủ sao?
Vậy cái lý thuyết đó rốt cuộc là ai nói vậy?
Quả nhiên thực hành mới là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý, không thể nghe tin đồn nhảm được.
Cứ nghĩ miên man như vậy, Khương Đường giữ cơ thể cứng đờ nằm trong lòng anh, chậm rãi nhắm mắt lại, cho đến nửa đêm mới chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng sớm hôm sau, Khương Đường tỉnh dậy, eo vẫn bị siết c.h.ặ.t trong tay anh, cô khẽ thở hắt ra một hơi.
Người cô hơi đau nhức do bị anh ôm suốt một đêm.
Khương Đường nhíu mày, nhéo nhéo mặt anh.
Sau đó, cô đối mắt với anh, Khương Đường lẳng lặng buông tay.
Khẽ ho một tiếng: "Tần Tiêu, anh buông em ra."
Tần Tiêu buông tay đang ôm người ra, mặt không cảm xúc nhìn Khương Đường xuống giường.
Khương Đường đi vào phòng tắm, một lát sau tắm rửa xong mới đi ra, thấy Tần Tiêu vẫn giữ nguyên tư thế đó, nhíu mày nói: "Tần Tiêu, tối qua anh say rồi, rõ ràng những ly rượu đó không cần thiết phải uống, vậy mà anh cứ đòi uống."
Nhớ lại ký ức tối qua, Tần Tiêu ngước mắt nhìn cô gái đang bất mãn, giọng nói vẫn còn vương chút khàn đặc: "Khương Đường."
"Sao vậy?"
Ánh mắt Tần Tiêu hơi trầm xuống: "Không có gì."
Anh trở mình xuống giường, Khương Đường thấy khó hiểu.
Đợi đến khi thấy anh vô thức sờ lên mặt mình, nhớ lại những chuyện mình đã làm hôm qua, Khương Đường có chút chột dạ tránh ánh mắt đi, may mà anh không nói gì.
Sau khi Tần Tiêu vệ sinh cá nhân xong, liền đưa Khương Đường rời khỏi khách sạn.
Khương Đường nhìn con đường này, không phải đường đến nhà máy, cô nghiêng đầu nhìn anh, nhíu mày: "Tần Tiêu, chúng ta đi đâu vậy?"
Tần Tiêu thản nhiên nói: "Đưa em đi ăn sáng."
"Sau đó, đi đến hiệu sách một chuyến."
"Đến hiệu sách làm gì? Anh muốn mua sách sao?"
Những thứ như sách thiết kế rõ ràng có thể lấy từ chỗ Chung Tường Thụy, đâu cần phải đến hiệu sách.
Người đàn ông chỉ khẽ đáp một tiếng, đưa Khương Đường đi ăn sáng, rồi bước vào một hiệu sách.
Khương Đường nhìn cuốn sách ngoại văn trong tay anh, trái tim như bị một nhát b.úa giáng mạnh vào.
Cô nhìn người đàn ông đang vô cảm kia, nhớ lại lời lầm bầm của anh khi say rượu tối qua.
"Tần Tiêu, sao anh đột nhiên lại muốn học ngoại văn vậy?"
Tần Tiêu lấy được cuốn sách cần tìm, chỉ nhìn Khương Đường, thản nhiên nói: "Chẳng phải đang hợp tác với người nước ngoài sao?"
Ánh mắt Khương Đường dịu lại, "ồ" một tiếng, rồi tiến lên phía trước nhìn Tần Tiêu: "Anh chọn mấy cuốn này không tốt lắm, để em chọn giúp anh."
Tần Tiêu lùi sang một bên, nhìn Khương Đường chọn sách cho mình.
Khương Đường chọn một vài cuốn phù hợp cho người mới bắt đầu như Tần Tiêu, rồi hai vợ chồng mới cùng rời khỏi hiệu sách.
Nhìn bóng lưng vạm vỡ, cao lớn của người đàn ông, Khương Đường nhăn mũi, hừ, là cô nghĩ nhiều rồi.
Chương 56 Em không tốt, Tần Tiêu anh thật tốt
Rời khỏi hiệu sách, Tần Tiêu mới đưa Khương Đường quay về xưởng.
Khương Đường nằm bò trên giường, nghiêng đầu nhìn Tần Tiêu cất đồ đạc.
Cô dịu dàng lên tiếng: "Tần Tiêu, lần sau anh đừng uống như vậy nữa."
Uống nhiều rượu như vậy, say đến mức không biết gì, chẳng có chút lợi ích nào, còn làm cô mệt lây.
Người đàn ông nhớ lại chuyện tối qua, khẽ đáp một tiếng.
Khương Đường ngáp một cái, lẩm bẩm: "Đã bàn xong một đơn hàng rồi, khi nào chúng ta về."
Về phần nhà thiết kế, vẫn là chuyện có duyên mới gặp được. Những người sẵn sàng rời bỏ một thành phố đang phát triển thần tốc để về một nơi nhỏ bé đúng là hiếm có khó tìm.
Loại nhân tài này không thể cưỡng cầu, họ cũng không thể cứ ở mãi Bành Thành chờ đợi như vậy, ở nhà còn bao nhiêu việc đang đợi.
Cậu nhóc cũng đang đợi họ về nữa.
Tần Tiêu quay mặt nhìn dáng vẻ lờ đờ, lười biếng của cô gái nhỏ, khóe môi khẽ nhếch: "Lát nữa anh gọi điện cho Hòa Điền và mọi người, hỏi rõ tình hình tuyển dụng của xưởng. Bên đó tuyển người gần xong rồi, chúng ta về đúng lúc xưởng có thể bắt đầu sản xuất ngay."
Hành động song song cả hai bên như vậy sẽ tiết kiệm được tối đa thời gian và nâng cao hiệu quả.
Khương Đường sụp mí mắt, thấp giọng lầm bầm: "Ồ, anh tự đi đi, em muốn ngủ một lát."
