Vợ Hiền Nhát Gan Và Chồng Lạnh Lùng [thập Niên 80] - Chương 275

Cập nhật lúc: 26/01/2026 08:03

Vương Kỳ Lỗi cũng hớn hở gãi đầu: “Chứ còn gì nữa.”

“Những kiểu dáng trước đây chị dâu chọn, em mang ra ngoài tiêu thụ chẳng bao giờ lo không bán được.”

Khương Đường quay mặt nhìn người đàn ông bên cạnh, dịu dàng nói: “Tần Tiêu, các anh vẫn chưa mời được nhà thiết kế sao?”

Người đàn ông không cảm xúc lắc đầu: “Ừm.”

Trương Hòa Điền tiếp lời ở bên cạnh: “Chị dâu, bây giờ danh tiếng của tụi em tuy đã vang xa, nhưng không mời được người. Người ta nghe nói về một nơi nhỏ bé thế này là không muốn đến rồi. Hơn nữa, những người giỏi giang thường ở Hồng Kông, Thâm Quyến hoặc thủ đô, đến huyện Ngũ Lý của tụi mình thì đúng là làm mất giá trị của họ.”

Khương Đường nhìn chằm chằm vào đống quần áo trong văn phòng, khẽ nói: “Để em thử xem sao.”

Cô nhìn Tần Tiêu lên tiếng: “Trước đây em có đọc không ít sách thiết kế, em sẽ thử thiết kế một số mẫu mã mới.”

“Nhưng mà Tần Tiêu này, nếu không tìm được nhà thiết kế, vậy những thợ may có kinh nghiệm ở huyện Ngũ Lý này có thể mời được không?”

Vương Kỳ Lỗi nhìn cô: “Chị dâu, chị quên rồi sao, mẹ em có thể làm được những việc này mà.”

Khương Đường cũng sực nhớ ra, nhớ lại trước đây mình từng “thiết kế” cho Tần Tiêu một bộ quần áo, chính là nhờ thím Quế Mai làm giúp.

Cô lập tức nhìn Vương Kỳ Lỗi: “Lỗi t.ử, em không nói là chị quên mất, đúng là có thể nhờ thím Quế Mai giúp đỡ.”

Khương Đường túm lấy cánh tay Tần Tiêu, cao giọng nói: “Em sẽ dành chút thời gian cố gắng vẽ ra những mẫu thiết kế mà em có thể nghĩ ra, sau đó nhờ thím Quế Mai giúp em điều chỉnh lại vấn đề tỷ lệ quần áo. Đợi khi làm ra được một bộ quần áo mẫu, các anh xem thử xem có được không.”

Khương Đường vừa dứt lời, Vương Kỳ Lỗi là người có lòng tin nhất: “Chắc chắn là được mà chị dâu.”

Bây giờ người cậu tin tưởng nhất chính là anh Tiêu và chị dâu. Chị dâu đã nói sẵn lòng thử một phen thì trong lòng cậu chuyện này đã coi như chắc chắn rồi.

Tần Tiêu nhìn chăm chú vào cô gái nhỏ, cũng đáp một tiếng, bình thản nói: “Không cần vội, hiện tại những mẫu này cũng đủ dùng rồi, tụi anh đã mở rộng được thị trường.”

Cô gái nhỏ rất giỏi, anh cũng không muốn tạo áp lực cho cô.

Đôi mắt Khương Đường cong cong như vầng trăng khuyết: “Yên tâm đi, em sẽ cố gắng hết sức.”

Cô nhìn Tần Tiêu: “Vậy sau này em có cần ngày nào cũng cùng anh đến đây làm việc không?”

Đôi mắt đen của người đàn ông hiện lên ý cười, trầm giọng nói: “Không cần, nhà thiết kế được tự do.”

Trương Hòa Điền cũng mỉm cười lên tiếng: “Chị dâu, chị cứ tùy theo ý muốn của mình mà làm là được.”

Khương Đường gật đầu, nhìn Vương Kỳ Lỗi: “Lỗi t.ử, vậy đợi chị thiết kế xong kiểu dáng sẽ giao cho em, em mang hết qua cho thím Quế Mai, nhờ thím ấy điều chỉnh một chút, nhanh ch.óng làm ra quần áo mẫu nhé.”

“Chị dâu, chị cứ yên tâm.”

Trời đã sắp vào thu, cũng sợ thời gian không kịp, Khương Đường lấy hết những thứ cần thiết từ nhà máy rồi mới cùng Tần Tiêu về nhà.

“Lỗi t.ử, Hòa Điền, chị sẽ cố gắng làm xong sớm. Tuy nhiên, những kiểu dáng tụi mình đã chọn sẵn thì không cần dừng lại, cứ bình thường sản xuất ra, không sợ không bán được đâu.”

“Yên tâm đi chị dâu, tụi em biết rồi.”

Khương Đường dắt Tần Sơ Dương lên xe, Tần Tiêu cất đồ vào cốp sau rồi mới chở Khương Đường về nhà.

Vừa về đến nhà, Khương Đường không nghỉ ngơi mà cầm đồ lên thẳng phòng sách ở tầng hai.

Sau đó cô ngồi vào ghế làm việc, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về thiết kế.

Quần áo mùa đông hiện nay kiểu dáng đơn điệu, Khương Đường cố gắng nhớ lại những yếu tố thịnh hành lâu dài ở hậu thế, cẩn thận phác thảo bản thảo.

Một lát sau, người đàn ông bưng một chậu than vào phòng, đặt bên cạnh chân Khương Đường.

Đôi chân đang dẫm trên sàn nhà lạnh ngắt cảm nhận được hơi ấm, Khương Đường rũ mắt nhìn chậu than dưới chân, ngước lên nhìn Tần Tiêu với đôi mắt cong cong ý cười.

Tần Tiêu không rời đi, rũ mắt nhìn chằm chằm vào thứ trước mặt cô gái nhỏ.

Đôi mắt đen sáng lên, quan sát một cách nghiêm túc.

Khương Đường đẩy bản vẽ qua cho anh xem: “Đây mới chỉ là bản phác thảo, vẫn chưa hoàn chỉnh. Em định vẽ ra hết những gì có thể nghĩ ra trước, sau đó mới tinh chỉnh lại. Đợi khi xong xuôi, anh và nhóm Hòa Điền tự mình chọn lọc lại, mẫu nào dùng được thì nhanh ch.óng sản xuất khi chớm đông.”

Người đàn ông nhìn một cách chăm chú, nghe lời cô nói mới nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ đang mỉm cười rạng rỡ bên cạnh.

Vợ anh dường như không biết bản thân mình giỏi giang đến mức nào.

Sau khi cho Tần Tiêu xem xong, Khương Đường lại tiếp tục vùi đầu vào công việc. Vì thời gian khá gấp rút, cô phải nghĩ cách hoàn thành sớm.

“Tần Tiêu, khi giao những thứ này cho thím Quế Mai, anh chịu trách nhiệm xem xét việc chọn vải nhé, em muốn dùng loại tốt nhất.”

Đã bắt đầu làm rồi thì về khía cạnh chọn chất liệu vải, cô hy vọng đều có thể tương xứng với thiết kế.

Nói xong Khương Đường nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh: “Còn nữa, lần này vì là tụi mình tự bắt tay vào thiết kế, khác với trước đây chỉ lấy quần áo mẫu về làm theo. Em muốn sau khi thiết kế xong sẽ đặt một cái tên thương hiệu thật hay.”

Trước đây họ đều dựa theo nhà máy của mình, gắn danh nghĩa hàng ngoại thương để bán ra ngoài.

Lần này đã muốn đổi mới, thử tự mình thiết kế thì chắc chắn cần tạo dựng một thương hiệu. Đợi sau này mở rộng tầm ảnh hưởng, dựa vào thương hiệu của chính mình để bán ra cũng là thêm một sự lựa chọn.

“Tên thương hiệu…”

Người đàn ông lẩm bẩm thành tiếng.

“Đúng vậy, hơn nữa không phải các anh nói nhà thiết kế đều không muốn đến sao? Có lẽ họ cảm thấy tụi mình chỉ là một xưởng gia công mà thôi, đến đây chỉ làm mai một tài năng của họ. Đợi tụi mình đ.á.n.h bóng được thương hiệu với những kiểu dáng mới nhất thì biết đâu lại chiêu mộ được người.”

Ý tưởng của cô gái nhỏ rất hay, Tần Tiêu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn trắng sứ bên cạnh, trầm giọng đáp một tiếng.

Khương Đường cầm b.út, tay chống cằm tựa lên mặt bàn, bắt đầu đi sâu vào suy nghĩ.

Tần Tiêu lặng lẽ rút khỏi phòng, đi xuống lầu.

Vừa xuống lầu đã thấy Tần Sơ Dương đang đứng ở đầu cầu thang, đôi mắt mong chờ nhìn chằm chằm vào anh.

“Anh ơi, chị dâu vẫn còn đang làm việc ạ?”

Biết Khương Đường đang làm việc nên Tần Sơ Dương vẫn luôn không quấy rầy, nhóc đã lâu rồi không được gặp chị dâu.

“Ừm, đói rồi sao?”

Nhóc con chán nản lắc đầu, đi theo bên cạnh Tần Tiêu.

Tần Tiêu vào bếp bắt đầu nấu cơm.

Đợi đến khi trời bên ngoài đã tối hẳn.

Chậu than bên chân Khương Đường đã cháy sạch.

Lúc này Khương Đường mới vươn vai một cái, đứng dậy nhìn ra phía cửa, lúc này mới giật mình nhận ra đã muộn rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.