Vợ Hiền Nhát Gan Và Chồng Lạnh Lùng [thập Niên 80] - Chương 445

Cập nhật lúc: 26/01/2026 08:47

Khương Đường khẽ thở phào một hơi, đầu vùi vào lòng Tần Tiêu, nhẹ nhàng thốt ra một hơi: "Biết rồi."

Thôi bỏ đi, cái người này chẳng biết cái gì cả.

Lúc này Tần Tiêu mới hài lòng ôm trọn cô vào lòng, yết hầu chuyển động: "Ngoan, ngủ đi."

Bây giờ đầu óc Khương Đường vẫn còn rất tỉnh táo, nhưng bị Tần Tiêu dọa cho một phen nên cũng cần bình tĩnh lại, giọng mềm mại ú ớ: "Ừm."

Vùi đầu trong lòng Tần Tiêu, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, rồi chẳng biết từ lúc nào đã chìm vào giấc ngủ.

Ngón cái của Tần Tiêu mơn trớn đôi má trắng nõn của cô, đôi môi mỏng chạm nhẹ lên trán cô.

Người đàn ông đã thuận lợi ôm vợ mình ngủ ngon lành.

Chương 98 Phim tình cảm. Thưởng đùi gà lớn

Lập hạ, ánh nắng bên ngoài ấm áp, lúc Tôn Diễm đến, Khương Đường đang dẫn nhóc con sưởi nắng trên ban công.

Nghe thấy tiếng gõ cửa dưới lầu, Khương Đường dắt nhóc con cùng đi xuống, mở cửa thấy Tôn Diễm với khuôn mặt có chút nhếch nhác, cô hơi nhíu mày, nghiêng người mời vào.

Nhóc con đứng cạnh Khương Đường lườm người đàn bà xấu xa một cái sắc lẹm, nhưng không đuổi người ta đi, ngoan ngoãn đi theo Khương Đường vào phòng khách.

Khương Đường pha ấm trà mang ra phòng khách, nhìn Tôn Diễm với khuôn mặt hơi vàng vọt gầy gò, rót một chén trà đưa qua.

"Cảm ơn đồng chí Khương Đường."

Tôn Diễm nhỏ giọng chân thành cảm ơn, bưng chén trà nhấp một ngụm nhỏ rồi mới đặt chén lên bàn trà, ngước mắt nhìn Khương Đường.

"Đồng chí Khương Đường... Khương Hổ bị kết án mười năm."

Cô ấy lại khẽ rủ mắt xuống, không hề có niềm vui khi tống được kẻ xấu vào tù.

Chắc hẳn là vì những ngày qua cô ấy phải chịu đựng không ít lời ra tiếng vào, tâm lực giao tiệm.

Khương Đường nghe thấy tin này, không nghi ngờ gì nữa là rất vui mừng.

"Khi nào cô có thể vào xưởng làm việc?" Giọng điệu cô có chút phấn chấn.

Điều này vô tình cũng khiến Tôn Diễm thấy vui lây một chút.

Cô ấy không suy nghĩ quá lâu: "Đồng chí Khương Đường, hậu thế (ngày kia), tôi có thể đến xưởng làm việc được không?"

Khương Đường không chút do dự gật đầu: "Được."

"Nhưng cũng phải qua đào tạo trước khi nhận việc, sẽ có nhân viên cũ dẫn dắt cô, như vậy cô có thể chấp nhận chứ?"

Tôn Diễm còn gì mà không chấp nhận được nữa, bây giờ cô ấy chẳng còn gì cả, chỉ có thể nắm thật c.h.ặ.t công việc duy nhất này trong tay.

Ánh mắt cô ấy trở nên kiên định hơn hẳn: "Tôi nhất định sẽ làm việc thật tốt."

Khương Đường nhìn dáng vẻ đơn độc mong manh của cô ấy, không nói gì thêm.

Tôn Diễm im lặng hồi lâu, thấy Khương Đường không hỏi gì.

Cô ấy ngước mắt rụt rè nhìn Khương Đường: "Đồng chí Khương Đường, cô có thấy tôi... độc ác và xấu xa không?"

Khương Đường theo bản năng nhíu mày, đôi mắt đen láy nhìn Tôn Diễm: "Tại sao tôi phải nghĩ như vậy?"

"Tại vì... họ đều nghĩ như vậy, những người đó nói tôi phong bại tục lệ, nói tôi tự mình lăng nhăng."

"Vì cô đã kiện Khương Hổ sao? Khương Hổ cưỡng ép cô, không phải cô tự nguyện mà."

Tay Tôn Diễm siết c.h.ặ.t lấy ống quần, cô ấy ngước mắt nhìn Khương Đường, giọng nói mang theo một tia nghẹn ngào.

"Đồng chí Khương Đường, nói ra tôi sợ cô không tin."

"Lần đầu tiên của tôi với Khương Hổ, đúng là hắn cưỡng..."

Cô ấy vẫn không thể nói ra từ đó, chỉ nói ra thôi đã thấy hổ thẹn.

"Đúng là hắn cưỡng ép tôi."

Khương Đường nhìn chằm chằm cô ấy, trên mặt không có biểu cảm gì, chỉ nghe cô ấy nói tiếp.

Giọng Tôn Diễm rất khẽ: "Lúc đầu, hắn nói mình là em trai của đồng chí Khương Đường, điều kiện tốt."

"Người nhà đều rất coi trọng hắn, tôi... tôi cũng vậy."

"Nhưng tôi có tư tưởng bảo thủ, dù có đang tìm hiểu cũng không cùng hắn đi đến bước cuối cùng trước hôn nhân, cho nên... sau khi hắn cưỡng ép tôi lần đầu tiên, tôi... mới giữ lại một số bằng chứng."

Cô ấy vừa nói vừa quan sát phản ứng của Khương Đường, cô ấy không phải là một cô gái tốt, tuy nhiên Khương Đường không có biểu cảm gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Tôn Diễm c.ắ.n môi, tiếp tục nói: "Sau đó... chuyện trong nhà không giấu được, mẹ tôi biết chuyện, nhưng thấy Khương Hổ có điều kiện tốt, vả lại tôi đã là người của hắn rồi, dù sao mất đi sự trong trắng sau này cũng chẳng ai thèm nữa, nên... muốn gả tôi đi thật nhanh, sau đó mới là nửa đẩy nửa thuận, đến sau này mới đến tìm đồng chí Khương Đường đòi công việc đòi sính lễ, lúc đó mới biết Khương Hổ toàn nói dối, hắn với người chị này không chỉ là quan hệ không tốt, mà còn... có thù."

Chuyện sau đó cô ấy không nói Khương Đường cũng biết rồi, Tôn Diễm từng bước đi đến ngày hôm nay, có lẽ từng có ý định tìm một đối tượng có điều kiện tốt để sống những ngày tốt đẹp, một người gả đi cả nhà được nhờ.

Sau khi bị Khương Hổ cưỡng ép, cô ấy cũng từng nghĩ cứ thế mà sống với hắn cả đời.

Khương Hổ quả là tính toán giỏi, một đồng sính lễ cũng không muốn bỏ ra, chỉ muốn phát sinh quan hệ trước để trói buộc người ta, buộc cô ấy chỉ có thể theo hắn, ai ngờ cuối cùng lại chơi quá tay.

Khương Đường nhìn chằm chằm Tôn Diễm: "Dù cô có như thế nào, việc Khương Hổ có lỗi là sự thật, điều này cô không cần phải nghi ngờ."

Vành mắt Tôn Diễm đỏ hoe, nếu không phải bên phía Khương Hổ là một kẻ bủn xỉn, không chịu đưa sính lễ thì mẹ cô ấy đã sớm gả cô ấy cho Khương Hổ, cô ấy cũng định bụng cam chịu số phận như vậy rồi.

Những ánh mắt đ.â.m chọc của người xung quanh khiến cô ấy nghẹt thở, cô ấy biết mình không phải hạng gái tốt, giống như lời em trai của đồng chí Khương Đường đã nói, cô ấy là một kẻ xấu.

Thế nhưng, bây giờ nghe Khương Đường nói như vậy, cô ấy vẫn không kìm được nỗi xót xa trong lòng, cô ấy đã kìm nén uất ức bấy lâu nay, cuối cùng người có thể tâm sự lại là một Khương Đường chưa từng gặp mặt mấy lần, trước đó quan hệ còn không tốt.

"Ngày kia cô cứ đến xưởng báo danh, sẽ có người hướng dẫn cô."

Giọng Khương Đường nhàn nhạt.

Tôn Diễm gật đầu, sau đó có chút lúng túng lên tiếng: "Đồng chí Khương Đường, còn một trăm tệ trước đó cô cho tôi mượn, bây giờ tôi tự thuê một chỗ ở, còn... còn phải tiêu tiền, nhất thời chưa thể trả cô ngay được, cô có thể thư thả cho tôi thêm vài tháng nữa được không?"

Bây giờ cô ấy không lấy đâu ra tiền Khương Đường tự nhiên biết rõ, không để tâm gật đầu: "Được."

Tôn Diễm quẹt nước mắt, ái ngại nhìn Khương Đường: "Lần nào đến nhà cô tôi cũng khóc, hy vọng đồng chí Khương Đường đừng chê tôi đen đủi."

Số tiền một trăm tệ đó lúc đầu khi Khương Đường đưa cho cô ấy, cô ấy còn ngây thơ nghĩ một trăm tệ quá nhiều, cho đến bây giờ mới biết, cô ấy ở một mình, chỗ nào cũng cần đến tiền, trước đây trong người nhiều nhất cũng không quá vài xu, khiến cô ấy chẳng biết tiêu thế nào, bây giờ một trăm tệ thì phải tính toán chi li từng li từng tí mà cũng chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ đủ duy trì cuộc sống tàm tạm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.