Vợ Hiền Nhát Gan Và Chồng Lạnh Lùng [thập Niên 80] - Chương 62

Cập nhật lúc: 26/01/2026 07:25

"Sau khi anh đi, ngày tháng bình yên của chúng tôi chưa được mấy ngày thì Khương Hổ biết tin anh rời đi, thế là hắn đến tìm chúng tôi gây rắc rối."

Ngón tay trắng nõn của cô khẽ đan vào nhau: "Tôi và Sơ Dương đã liều mạng chặn cửa mới không để hắn vào nhà gây chuyện được."

"Hắn nói anh không ở nhà ngày nào thì hắn đến gây chuyện ngày đó, sẽ không buông tha cho chúng tôi, sớm muộn gì cũng tìm chúng tôi để trả thù."

Cô nuốt nước bọt, vẫn còn thấy sợ hãi: "Tôi sợ lắm, cộng thêm việc Sơ Dương thật sự nhớ anh nên tôi mới muốn dẫn thằng bé đến tìm anh, cũng là để tránh mặt nhà họ Khương."

Giọng nói của người phụ nữ có chút run rẩy, đến cuối cùng còn mang theo một chút nghẹn ngào như sắp khóc.

Trên khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng của Tần Tiêu dần phủ lên một lớp băng giá, đôi mắt đen lộ ra vẻ lạnh thấu xương, hơi thở bạo ngược tràn đầy.

Biểu cảm của anh thực sự quá đáng sợ, Khương Đường chớp chớp mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tôi đã nói với hắn rồi, cái giấy nợ đó, hắn còn bắt tôi phải trả lại cả số tiền lấy từ nhà họ Khương lẫn cái giấy nợ đó cho hắn, như vậy hắn mới tha cho chúng tôi."

Cô gái nghiến răng, nhăn mũi nói: "Tôi mới không thèm đồng ý. Sau khi hắn đi, tôi liền tránh mặt nhà họ Khương, dẫn Sơ Dương đi tìm anh."

"Anh đã nói sẽ ở lò than mười mấy ngày, tôi không muốn ngày nào cũng phải cùng Sơ Dương sống trong lo âu nơm nớp sợ nhà họ Khương đến kiếm chuyện. Không có đạo lý nào mà ngày nào cũng phải phòng trộm, nên tôi dẫn Sơ Dương đến tìm anh, đến lúc đó chúng ta cùng nhau về nhà."

Nếu ngày nào cũng sống trong đề phòng và kinh hãi thì sẽ tổn thọ mất, cô không muốn thế. Nói chung là chọc không nổi thì cô trốn, chẳng có gì to tát cả.

Bàn tay của Khương Đường đột nhiên bị nhóc con nắm lấy. Đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của cô giãn ra, cô khẽ nở nụ cười hình bán nguyệt với nhóc con.

Tần Tiêu nhìn sâu vào đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của hai thím cháu, trầm giọng nói: "Đã đến rồi thì cứ ở đây cho tốt, đợi tôi làm xong việc sẽ đưa hai người cùng về nhà."

"Còn về nhà họ Khương, có thể đập một lần thì có thể đập lần thứ hai. Đã không biết rút kinh nghiệm thì cứ làm cho bọn chúng phải biết sợ thì thôi."

Giọng điệu của người đàn ông không tốt, thậm chí có thể nói là lạnh lùng kìm nén cơn giận, không chút cảm xúc.

Vậy mà Khương Đường lại cảm thấy nó êm tai như nhạc trời, lòng cô nhẹ nhõm hẳn.

Khóe môi khẽ hừ hừ, người nhà họ Khương toàn một lũ bắt nạt kẻ yếu, cứ đợi Tần Tiêu cho bọn chúng một bài học nhớ đời đi.

Môi cô nở nụ cười, hơi hếch lên như đang muốn khoe công: "Trước khi đi tôi đã dọn dẹp đồ đạc trong nhà hết rồi, nhờ chị dâu Lư Phương trông hộ, lúc nào anh về nhớ qua nhà chị ấy lấy lại nhé."

Tần Tiêu nhìn khuôn mặt trắng như sứ của cô, giọng trầm thấp: "Ừm."

Khương Đường nói tiếp: "Hơn nữa trước khi đi, tôi còn đặt bẫy ở nhà nữa, nếu nhà họ Khương nhân lúc chúng ta không có nhà mà lén lút lẻn vào phá hoại hay trộm đồ thì chắc chắn sẽ bị đ.â.m trúng cho mà xem!"

Cô rất có lòng tin vào những cái bẫy mình đã đặt.

Tần Tiêu không biết bẫy của cô gái có tác dụng gì không, nhưng thấy dáng vẻ hào hứng của cô, khóe môi anh khẽ giật giật, trầm giọng đáp lời.

Tần Sơ Dương bĩu môi, cái miệng nhỏ cũng bắt đầu mách lẻo: "Anh trai ơi, người xấu cứ đá cửa nhà mình suốt."

"Chị dâu chặn cửa nên bị thương rồi, chắc chắn là đau lắm luôn."

Thằng bé không mềm mỏng như Khương Đường, không dám trực tiếp bảo Tần Tiêu dạy dỗ nhà họ Khương.

Nhóc con trực tiếp lớn tiếng tố cáo với anh ruột: "Anh trai, anh cũng phải đ.á.n.h bọn chúng một trận thật đau để báo thù cho chị dâu, bọn chúng xấu lắm!"

Em trai cứ một câu chị dâu hai câu chị dâu, miệng toàn là muốn đòi lại công bằng cho người phụ nữ này, giúp cô đ.á.n.h người nhà họ Khương.

Người nhà họ Khương thì Tần Tiêu tuyệt đối sẽ không bỏ qua, anh rũ mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, ánh mắt mang theo cảm xúc khó tả.

Anh xoa đầu em trai: "Anh sẽ giúp em đ.á.n.h bọn họ."

Đã hứa với em trai, cũng đã hiểu rõ ngọn ngành sự việc, Tần Tiêu đi ra ngoài lều.

Khương Đường lên giọng: "Anh đi đâu vậy?"

Giọng nói của người phụ nữ đột nhiên mang theo vẻ vui mừng, Tần Tiêu quay đầu lại thì thấy trên mặt cô là nụ cười chưa kịp tắt hẳn.

Tần Tiêu nhíu mày, tiếp tục đi ra ngoài: "Đi lấy nước."

Khương Đường còn tưởng Tần Tiêu định đi chỗ khác ngủ để nhường giường cho cô và Sơ Dương, cô suýt nữa thì không nhịn được mà cười thành tiếng.

Hóa ra Tần Tiêu chỉ là đi lấy ít nước mà thôi. Cô có chút nản lòng nhìn cái giường dưới thân, khẽ thở dài một tiếng u uất.

Tần Sơ Dương ngửa mặt nhìn Khương Đường đang ủ rũ, lo lắng nhíu đôi lông mày nhỏ: "Chị dâu ơi, chị không vui ạ?"

Cô không phải không vui, Khương Đường lắc đầu: "Không có, chị vui mà."

Vui đến mức sắp phát khóc luôn đây này.

Một lát sau Tần Tiêu xách nước về lều, có anh ở đây, việc tắm rửa sạch sẽ cho nhóc con đương nhiên là của anh.

Khương Đường cứ thế ngồi bên giường, chống cằm nhìn hai anh em trông rất giống nhau kia.

Sau khi Tần Tiêu tắm rửa sạch sẽ cho Tần Sơ Dương xong, nhóc con lạch bạch chạy về phía cô.

Khương Đường hít một hơi thật sâu, nhanh ch.óng trèo lên giường, nằm ở phía trong cùng của giường ván gỗ. Thấy nhóc con phì phò bò lên giường, ngoan ngoãn nằm cạnh mình.

Nhóc con còn tâm lý để lại một khoảng trống phía ngoài cùng. Khương Đường im lặng một lát, đưa tay nhẹ nhàng đẩy đẩy nhóc con, bảo thằng bé chiếm lấy vị trí phía ngoài, một mình Tần Tiêu chắc chắn là không chen vào nổi rồi.

Tần Tiêu đổ nước xong quay lại, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào hai người lớn nhỏ đang bá chiếm giường của mình, khựng lại trong giây lát.

Anh đặt chậu vào góc, lặng lẽ cất thịt đi, sau đó nhìn chằm chằm hai người đang chiếm lĩnh giường mình một cách hài hòa.

Thân hình cao lớn cứ thế đứng dưới ánh đèn, quên mất cả động tác.

Bóng anh đổ xuống, che phủ lên hai người trên giường.

Khương Đường nhìn tấm rèm sau lưng anh với ánh mắt đầy mong đợi, ý tứ rất rõ ràng, trên giường không còn chỗ trống nữa rồi.

Người đàn ông đi thẳng tới tắt đèn, từ trong bóng tối bước về phía giường.

Khương Đường nín thở, trái tim nhỏ đập thình thịch loạn nhịp, tiếng đập rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch u tối.

Cho đến khi người đàn ông lên giường, nằm ở phía ngoài cùng.

Mùi vị nam tính nồng đậm ập đến, sự hiện diện của người đàn ông cực kỳ mạnh mẽ, Khương Đường nuốt nước bọt.

Cơ thể cô cứng đờ lại. Cô không hiểu nổi, rõ ràng lần trước lúc trời mưa, Tần Tiêu còn tự mình đi ra ngoài ngủ, sao bây giờ lại thay đổi rồi.

Rõ ràng bên cạnh là lều của Vương Kỳ Lỗi, Tần Tiêu... cũng không phải là không thể qua đó ngủ nhờ được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.