Vô Nghiệm - Chương 6
Cập nhật lúc: 25/06/2026 09:02
Bây giờ khi tôi đã quyết tâm buông tay, không cần anh ở bên cạnh nữa rồi.
Anh ngược lại lại giống như được hồi sinh sống lại, hiển thị vô cùng tích cực trong danh bạ điện thoại của tôi vậy.
Tôi suy nghĩ một hồi lâu, dứt khoát tháo chiếc thẻ SIM điện thoại ra khỏi máy, thẳng tay ném vào trong thùng r/ác bên cạnh.
Tôi cần phải mở ra một cuộc sống hoàn toàn mới cho riêng mình thôi.
Cả cơ thể lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời, tôi nằm truyền miên trên chiếc ghế dài ngoài sân rồi thiếp đi từ lúc nào không hay biết.
Đến khi ý thức của tôi mơ màng tỉnh táo trở lại, tai tôi bỗng thoáng nghe thấy tiếng người đang tranh cãi, cự cãi nhau inh ỏi ngay trong sân nhà.
Tôi giật mình tỉnh giấc hẳn!
Ghé tai chăm chú lắng nghe kỹ lại một chút, tôi mới phát hiện ra hóa ra đó chính là tiếng chị họ A Thanh và anh rể tương lai đang đứng cãi nhau kịch liệt.
Hai người bọn họ đang cùng nhau bàn bạc lên kế hoạch mua một căn hộ làm nhà tân hôn, để thuận theo quy trình tự nhiên mà kết hôn về chung một nhà.
Thế nhưng chị họ A Thanh lại khăng khăng cho rằng tình hình thị trường bất động sản dạo gần đây đang vô cùng ảm đạm, đóng băng, vung tiền mua nhà vào thời điểm này chẳng khác nào tự mình chuốc lấy thua lỗ, chi bằng đem số tiền đó đầu tư kinh doanh làm ăn cái gì đó còn có lý hơn.
Anh rể tương lai lại giữ vững quan điểm cho rằng nhà tân hôn thuộc diện bất động sản nhu cầu thực tế bắt buộc phải có, mua để bản thân mình ở thực sự thì cần gì phải bận tâm đến chuyện giá cả thị trường tăng hay giảm làm gì, tình hình thị trường kinh tế hiện tại mà đem tiền đi đầu tư làm ăn kinh doanh mới thực sự gọi là một đi không trở lại, thua lỗ đến mức trắng tay, mất sạch cả vốn liếng đấy.
Hai người bọn họ tranh luận vô cùng gay gắt, kịch liệt, ai nấy đều giữ khư khư lấy lý lẽ của riêng mình, không ai chịu nhường nhịn ai dù chỉ một bước.
Cuối cùng, câu chuyện từ việc thảo luận bàn bạc về giá cả nhà đất bỗng chốc biến tướng thành một cuộc công kích, sỉ nhục cá nhân lẫn nhau một cách thậm tệ.
Chị họ chê bai anh rể tương lai an phận thủ thường, không biết cách kiếm tiền, lười biếng không có ý chí tiến thủ vươn lên trong cuộc sống.
Anh rể tương lai lại quay sang chỉ trích chị họ là kẻ hám danh hám lợi, thực dụng, suốt ngày chỉ biết mở miệng ra là tiền tài vật chất, tính toán chi li từng đồng từng cọc!
Tôi đứng nép sau cánh cửa nghe thấy mà da đầu tê dại hết cả lên, trong lòng chỉ muốn nhanh ch.óng tìm đường chuồn lẹ khỏi bãi chiến trường đầy thu/ốc s/úng này ngay lập tức.
Ai ngờ đâu trong lúc tôi đang lén lút, rón rén mò mẫm định chuồn về phòng ngủ, chân lại không cẩn thận đá phải một chiếc vỏ chai bia thủy tinh nằm lăn lóc dưới nền đất.
Chiếc chai thủy tinh va đập mạnh xuống nền xi măng phát ra một tiếng “choảng" vô cùng giòn giã, vang dội, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Chị họ A Thanh và anh rể tương lai bỗng chốc im bặt, đồng loạt dừng lại hành vi cự cãi, cùng nhau quay phắt đầu lại chăm chú nhìn đóng đinh vào vị trí của tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi ngượng ngùng đến mức ngón chân muốn co quắp lại, ước gì có một cái lỗ nẻ dưới đất để chui xuống cho đỡ xấu hổ.
Nửa đêm khuya khoắt, chị họ A Thanh lén lút ôm gối chui vào trong chăn ngủ chung giường với tôi.
Sắc mặt chị vô cùng u ám, nặng nề, cũng chẳng thèm mở miệng nói năng câu nào.
Ước chừng là chị vẫn còn đang chìm đắm trong cơn giận dữ lôi đình, uất ức sau cuộc cự cãi kịch liệt với anh bạn trai vừa rồi chưa tài nào thoát ra được.
Tôi nhẹ nhàng đưa tay lên vỗ vỗ, vuốt ve mái tóc chị để an ủi, mở lời khuyên nhủ chị mau ch.óng nhắm mắt ngủ sớm đi cho nhẹ đầu.
Tôi kéo chiếc chăn mỏng đắp lên người, quay lưng về phía chị định bụng nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng chị họ A Thanh lại dùng tay khẽ đẩy đẩy vào tấm lưng tôi từ phía sau.
Chị cất tiếng hỏi tôi với giọng điệu đầy tâm sự:
“A Thiển, em và Giang Hoài đã ở bên nhau suốt mười năm trời đằng đẵng, cùng nhau trải qua biết bao nhiêu sóng gió bão bùng của cuộc đời.
“Tại sao em lại có thể có đủ sự kiên định, dứt khoát đến nhường ấy để mà buông tay chia tay với anh ấy một cách dứt khoát như vậy được hả em?"
Tôi suy nghĩ một hồi lâu, rồi chậm rãi cất lời trả lời chị:
“Chị ơi, bởi vì em hoàn toàn có đủ khả năng để tự mình đưa ra quyết định xem bản thân mình rốt cuộc là đang hằng mong muốn được sống một cuộc sống như thế nào."
06
Bản thân tôi tự cảm thấy câu nói vừa rồi của mình trông ngầu lòi, cá tính kinh khủng khiếp luôn ấy.
Thế nhưng chỉ vài ngày ngắn ngủi sau đó, toàn bộ lông tơ trên khắp cơ thể tôi đều đồng loạt dựng đứng cả lên vì kinh hãi.
Tôi đang bận rộn chạy đôn chạy đáo khắp nơi trong thành phố Quế Lâm để tìm kiếm, lựa chọn một căn nhà thuê ưng ý để làm mặt bằng.
Chị họ A Thanh bỗng nhiên tay ôm một bọc tiền mặt trị giá hai mươi vạn tệ đùng đùng chạy tới tìm tôi.
Dạo gần đây đang vào đúng kỳ nghỉ hè của học sinh, chị làm giáo viên nên quả thực là rảnh rỗi sinh nông nổi rồi.
Thái độ của chị lúc này trông còn có phần kiên định, dứt khoát và điên cuồng hơn cả tôi gấp mười lần:
“A Thiển, em nói đúng lắm, chị đã là một người phụ nữ chạm ngưỡng ba mươi tuổi đầu rồi, chị bắt buộc phải tự mình đưa ra quyết định xem bản thân mình rốt cuộc là nên sống một cuộc sống như thế nào mới phải.
“Anh ấy thích cuộc sống an phận thủ thường, thế nhưng trong lòng chị lại luôn rực cháy khát khao gặt hái được sự nghiệp thành công vinh hiển.
“Cái kiểu người suốt ngày chỉ biết kéo lùi bước chân tiến lên phía trước của chị như vậy, chị còn giữ lại bên mình làm cái tích sự gì nữa cơ chứ!
“Chị quyết định kỹ rồi, chị hoàn toàn có thể vứt bỏ không cần nhà tân hôn nữa, cũng chẳng cần kết hôn cưới xin gì sất, thế nhưng chị tuyệt đối không thể không thay đổi bản thân mình được!
“Chị không muốn tiếp tục sống một cuộc đời vô tri, tầm thường, ngày qua ngày tẻ nhạt, vừa mới mở mắt ra đã có thể nhìn thấu được đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay như thế này nữa đâu!"
Cái sự nổi loạn thời kỳ trung niên bỗng nhiên từ đâu ập đến một cách vô cùng mù quáng, điên cuồng của chị họ A Thanh dọa cho tôi một phen khiếp vía, hồn bay phách lạc.
Thậm chí mấy ngày hôm đó tôi còn chẳng dám vác mặt quay trở về nhà của cậu mợ nữa cơ.
Tôi thực sự vô cùng sợ hãi viễn cảnh cậu và mợ sẽ nổi trận lôi đình mắng ch/ửi tôi một trận vuốt mặt không kịp vì cái tội dám tiêm nhiễm thói hư tật xấu, làm hư chị họ, rồi đ.â.m ra ghét bỏ, không còn yêu thương đứa cháu gái này nữa.
Tất nhiên là tôi cũng thẳng thừng lên tiếng từ chối lời đề nghị góp vốn của chị họ A Thanh:
“Chị ơi, em thực sự không biết tại sao cái số của em nó lại cứ toàn thu hút mấy cái kiểu người cuồng công việc, thích liều mạng phấn đấu điên cuồng giống như mọi người như vậy nữa.
“Thế nhưng tính cách của bản thân em từ trước đến nay lại vô cùng Phật hệ, em cũng rất thích một cuộc sống bình lặng, an phận thủ thường qua ngày thôi chị ạ.
“Hai đứa chúng mình mà chung vốn hợp tác làm ăn kinh doanh với nhau, sớm muộn gì cũng sẽ vì bất đồng quan điểm tính cách cũng như lý tưởng vận hành mà dẫn đến kết cục đường ai nấy đi thôi chị ơi!"
Chị họ A Thanh trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu, lúc này mới chậm rãi cất lời phân tích lý lẽ:
“Chung vốn hợp tác làm ăn kinh doanh kiếm tiền, nó hoàn toàn khác biệt so với chuyện kết hôn về chung một nhà em ạ.
“Hôn nhân thì đòi hỏi đôi bên phải có sự đồng điệu, hòa hợp về mặt tần số, thế nhưng làm ăn kinh doanh thì hoàn toàn có thể tìm kiếm điểm chung dựa trên sự khác biệt, bù trừ cho nhau được mà.
“Tính cách của em vốn dĩ vô cùng phù hợp để đi sâu nghiên cứu, tìm tòi về mặt chuyên môn kỹ thuật, vậy thì em cứ việc toàn tâm toàn ý dồn hết tâm sức vào việc nâng cao tay nghề nhiếp ảnh của mình, nắm giữ và chịu trách nhiệm hoàn toàn về mặt chất lượng hình ảnh đầu ra cuối cùng của tác phẩm là được rồi.
“Còn về phần chị, chị sẽ đứng ra chịu trách nhiệm gánh vác toàn bộ mảng quản lý vận hành studio, quản lý nhân viên cấp dưới, chạy đôn chạy đáo đi khai phá, tìm kiếm khách hàng mới cũng như chăm sóc, duy trì mối quan hệ thật tốt với các đối tác khách hàng!"
Tôi:
“……"
Lý do lý trấu do chính miệng chị họ A Thanh thốt ra quả thực là vô cùng đầy đủ, thuyết phục c.h.ặ.t chẽ.
Tôi nhất thời chẳng biết phải tìm lời lẽ gì để mà tiếp tục từ chối chị được nữa.
Cuối cùng.
Hai chúng tôi quyết định cùng nhau vung tiền thuê lại một căn nhà tự xây hai tầng có khuôn viên sân vườn nhỏ vô cùng xinh xắn nằm ngay sát bên bờ sông Ly Giang thơ mộng.
Quế Lâm với tư cách là một thành phố du lịch nổi tiếng danh vang khắp chốn, được ưu ái viết hẳn vào trong sách giáo khoa ngữ văn từ thuở nhỏ, danh tiếng vô cùng lớn lao, từ trước đến nay vẫn luôn là sự lựa chọn ưu tiên hàng đầu cho các cặp đôi đến chụp ảnh cưới du lịch của các studio lớn nhỏ.
Chỉ cần bạn đặt chân đến bất kỳ một địa điểm danh lam thắng cảnh nổi tiếng nào quanh đây, ước chừng cứ đi được tầm mười bước chân là sẽ lập tức bắt gặp hình ảnh đám nhân viên của các studio ảnh cưới đang tất bật, luôn chân luôn tay cúi người nhét chiếc máy thổi gió cỡ lớn vào sâu bên dưới chiếc đuôi váy dài thườn thượt của cô dâu.
Sau đó, anh chàng nhiếp ảnh gia sẽ đứng một góc nhanh nhảu, cuống cuồng bấm máy liên thanh ——
Để cho ra đời một bức ảnh chụp cô dâu đang đứng tạo dáng kiêu sa ngay trước địa điểm danh thắng nổi tiếng, chiếc váy cưới thướt tha tung bay phần phật trước gió, tà váy xòe rộng chiếm trọn vẹn gần như nửa khung hình, cái gọi là phong cách ảnh cưới mang đậm hơi hướng đại khí, sang chảnh hoành tráng trong truyền thuyết của bọn họ đấy.
Tôi quay sang nói với chị họ A Thanh rằng hai đứa chúng mình tuyệt đối không thể tiếp tục bắt chước, đi theo cái lối mòn rập khuôn, máy móc đầy rẫy ngoài thị trường kia nữa, chúng ta bắt buộc phải tự mình khai phá ra một con đường đi mang tính khác biệt hóa rõ rệt thì mới mong tồn tại được.
Chị họ A Thanh khẽ chớp mắt tò mò hỏi tôi rốt cuộc là muốn triển khai làm như thế nào?
Tôi chậm rãi giải thích cặn kẽ ý tưởng trong đầu mình cho chị nghe.
Tôi muốn tự tay cải tạo, xây dựng nên một khuôn viên sân vườn nhỏ tràn ngập sắc hoa ngay bên bờ sông Ly Giang thơ mộng này.
Căn nhà nhỏ này sẽ có núi non trùng điệp bao quanh, có làn nước trong xanh lững lờ trôi, có ngập tràn sắc hoa đua nở, có những làn gió mát rượi thổi qua và có cả ánh nắng mai ấm áp chan hòa khắp chốn.
Cuộc sống hạnh phúc, đích thực mà con người ta hằng mong mỏi, tìm kiếm vốn dĩ không nằm ở một nơi nào đó xa xôi ngoài tầm với, cũng chẳng phải nằm trong những thứ ảo tưởng hào nhoáng, xa hoa nhưng thực chất lại rỗng tuếch, giả tạo do người khác dày công thêu dệt nên đâu.
Một cuộc sống hạnh phúc đích thực nên là được trân trọng, tận hưởng ngay vào chính cái khoảnh khắc hiện tại này đây, nằm trong chính từng ngóc ngách của một khuôn viên sân vườn tuy vô cùng bình dị, giản đơn nhưng lại căng tràn nhựa sống, ngập tràn hơi thở của cuộc sống đời thường.
Chị họ A Thanh nhìn tôi với ánh mắt vô cùng phức tạp, sâu xa, khẽ tặc lưỡi bảo:
“Mấy cái người làm nghệ thuật sáng tạo các em có phải ai nấy đều cực kỳ yêu thích cái kiểu phong cách văn nghệ tiểu thanh tân đầy mộng mơ này đúng không hả?"
Tôi liền hỏi ngược lại chị một câu chí mạng:
“Nếu như đổi lại là chính bản thân chị đi chụp ảnh cưới, chị sẽ lựa chọn vác mặt đến mấy cái studio ảnh cưới ngoài kia để người ta rập khuôn trăm tấm như một bắt chị đứng giũ váy cưới tung bay, hay là chị sẽ ưu tiên lựa chọn cái phong cách văn nghệ tiểu thanh tân tràn ngập hơi thở cuộc sống đời thường chân thật này của em hả?"
Chị họ A Thanh:
“……"
07
Studio kinh doanh của hai chị em chúng tôi bước đầu được tiến hành vô cùng thuận lợi, có tiếng có miếng rõ rệt.
Tôi và chị họ A Thanh đang luôn tay luôn chân bận rộn quét sơn trắng cho mảng tường lớn ngoài sân vườn.
Anh rể hụt bỗng nhiên điều khiển chiếc xe máy điện chở theo cậu tôi từ đằng xa lù lù xuất hiện ngay phía bên ngoài hàng rào sắt bảo vệ.
Tôi giật nảy cả mình vì hoảng hốt, theo phản xạ tự nhiên vội vàng rụt cổ chạy tọt ra trốn biệt đằng sau tấm lưng của chị họ A Thanh.
Chị họ A Thanh khẽ nuốt nước bọt một cái rõ to để lấy lại bình tĩnh, đành phải gồng mình lên cứng đầu cứng cổ bước chân tiến lên phía trước để đón tiếp hai người.
Sắc mặt của cậu tôi vô cùng lạnh lùng, nghiêm nghị:
“Cứ yên tâm đi, hôm nay ta đến đây không phải là để mắng ch/ửi hai đứa tụi bây một trận lôi đình đâu mà sợ.
“Ban đầu ta quả thực là vô cùng tức giận, thế nhưng thằng A Hiếu (anh rể hụt) nó nói cũng rất có lý, con dù sao cũng đã là một người phụ nữ chạm ngưỡng ba mươi tuổi đầu rồi, ta làm sao có thể cứ giống như nuôi đứa trẻ lên ba mà can thiệp thô bạo vào sự lựa chọn cuộc sống của con mãi được cơ chứ."
Cậu tôi vừa dứt lời, liền thẳng tay ném mạnh một chiếc thẻ ngân hàng về phía vị trí của chị họ A Thanh đang đứng:
“Hai đứa tụi bây tự mình mở studio kinh doanh riêng chắc chắn là có biết bao nhiêu khoản phải chi tiêu, tốn kém tiền của lắm, chớ có vì cái chuyện khởi nghiệp làm ăn này mà đến ngay cả tiền mua cơm ăn nuôi thân hàng ngày cũng không có nổi đấy nghe chưa!"
Cậu tôi lải nhải mắng mỏ chị họ A Thanh xong một tràng, liền nhanh ch.óng quay ngoắt người sang hướng về phía vị trí của tôi:
“Còn cả cháu nữa đấy, A Thiển, cho dù cháu không phải là đứa con do chính ta mang nặng đẻ đau sinh ra đi chăng nữa, thế nhưng trong lòng ta từ trước đến nay vẫn luôn coi cháu chẳng khác nào đứa con gái ruột thịt của mình mà đối đãi cả đâu.
“Sau này tuyệt đối không được phép cứ giữ cái suy nghĩ bản thân mình đến ở nhờ tại nhà của cậu mợ là đang phải chịu cảnh ăn nhờ ở đậu, ăn gá nằm kề nhà người khác, càng không cần thiết phải lúc nào cũng sống một cách rụt rè, cẩn thận từng li từng tí, sợ sệt bản thân nói sai một câu hay làm sai một việc nhỏ nhặt gì là sẽ đắc tội, làm phật lòng người nhà nghe chưa."
Cậu tôi chăm chú nhìn vào hai vành mắt đã sớm đỏ hoe, nước mắt chực trào ra vì xúc động của tôi, khẽ buông ra một tiếng thở dài thườn thượt:
“Hai chị em tụi bây liệu mà bận rộn xong xuôi công việc thì nhanh ch.óng dắt nhau quay về nhà ăn cơm tối nghe chưa."
