Vợ Nhà Hào Môn - Chương 146
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:18
Đến gặp Hi Thành trước đi, đã lâu rồi không gặp anh. Còn cả những thư ký trước kia cùng làm, lúc đó cô ta bị điều đi, ai cũng châm chọc, giờ xem bọn họ cười nổi không.
Ra thang máy, một cô gái lạ đón, cười đầy tính nghiệp vụ:
– Tiểu thư, xin hỏi có chuyện gì sao?
Văn Phương chậm rãi đi vào:
– Đều đổi người mới, tôi không biết, Tiểu Lợi còn ở đây không?
Đang nói, Tiểu Lợi đi ra khỏi phòng thư ký, thấy Văn Phương thì kinh ngạc:
– Văn Phương?
Sau đó nhìn về phía bụng cô ta, nghi hoặc:
– Cô có chuyện gì sao?
Văn Phương vỗ vỗ bụng sau đó đi đến văn phòng tổng giám đốc:
– Tôi đến để gặp Hi Thành.
Tiểu Lợi vội vàng ngăn lại, nói:
– Thứ nhất, cô không có hẹn trước, thứ hai, tổng giám đốc không có trong văn phòng.
Văn Phương trừng mắt nhìn cô một cái:
– Tiểu Lợi, cô định lừa ai. Tổng giám đốc sao lại không có trong văn phòng? Hơn nữa…
Khóe miệng cô ta cười, khinh thường nhìn Tiểu Lợi:
– Con tôi muốn gặp cha, sao phải hẹn trước.
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều sợ đến ngây người, còn có mấy người ùa ra nhìn cô ta. Trong đó có một người không biết Văn Phương, khó tin nói:
– Sao có thể? Tổng giám đốc yêu vợ như vậy, sao lại để người khác m.a.n.g t.h.a.i với mình.
Lại còn là một người phụ nữ kém xa Triệu phu nhân. Quá khó tin
Văn Phương cười đi đến bên cô:
– Cô em à, cô không hiểu sao, tình yêu của đàn ông đều chỉ là mây bay, trước đó còn cùng cô thề non hẹn biển dưới trăng nhưng chớp mắt là sẽ quên thôi. Chẳng phải bọn họ ly hôn sao
– Ly hôn!
Lại một quả b.o.m khác tung ra khiến mọi người trợn mắt há hốc mồm.
Vẫn là Tiểu Lợi tỉnh táo, đi đến bên Văn Phương nói:
– Văn Phương, cô đi trước đi, ở đây là văn phòng, cô đừng ở đây nói những lời đó. Tôi không lừa cô, tổng giám đốc thật sự không có ở văn phòng.
Văn Phương thấy vẻ mặt cô không giống giả bộ, mục đích của cô ta đã đạt được, huống hồ vẫn còn chỗ khác cần đi. Nhìn vẻ mặt mọi người vừa kinh hãi vừa thoáng khinh thường thì cô ta không khỏi lạnh lùng hừ một tiếng, giả bộ cái gì, chẳng qua là ghen tỵ với cô ta mà thôi! (Tự kỉ vậy)
Văn Phương vừa đi, phòng thư ký liền nổ tung.
– Trời ạ, đó không phải là thật chứ! Đây đúng là phá tan giấc mộng đẹp của em
– Có lẽ là thật, trước kia Văn Phương và Tổng giám đốc quả thật có thời gian gian díu, Văn Phương vẫn luôn công khai điều đó
– Mắt tổng giám đốc thật kém, sao lại ở cùng loại đàn bà này. Thật không biết xấu hổ, còn dám tìm đến đây, mất mặt phụ nữ chúng ta quá. Nhìn vẻ mặt đắc ý của cô ta kìa. Làm cho người ta hận không thể tát c.h.ế.t cô ta đi
– Trách không được thời gian này tâm tình Tổng giám đốc không tốt, còn hay nổi cáu… Mà nói ra, tổng giám đốc thật sự là rất… Nửa câu sau không nói ra
– Triệu phu nhân thật sự muốn ly hôn? Thế chẳng phải là lợi cho con hồ ly tinh đáng c.h.ế.t này sao. Nếu là tôi thì đã cho cô ta c.h.ế.t rồi, không cho cô ta được như ý. Thời buổi gì vậy, sao tiểu tam lại có thể càn rỡ được như thế.
– Một cây làm chẳng nên non…… Ai bảo Triệu gia có tiền?
– Này, nói chuyện để ý một chút, giờ còn đang là giờ làm việc đó
Văn Phương đi đến phòng hành chính tổng hợp trước kia đã làm việc, lúc này các đồng nghiệp đều đang ngồi. Chị Lý và chị Vương thích tám chuyện nhất đều ở đó. Văn Phương mừng rỡ, có hai cái loa lớn ở đây thì chắc chưa tan tầm tất cả mọi người đều biết chuyện rồi
Cô ta đi vào chào hỏi mọi người:
– Chị Lý, chị Vương, đã lâu không gặp, thật nhớ mọi người quá.
Mọi người nghe tiếng đều quay đầu nhìn cô, sau đó không hẹn mà cùng nhìn xuống bụng cô ta. Chị Lý là người nói đầu tiên:
– Văn Phương, mới một tháng không gặp sao đã có thai?
Mọi người hầu như cũng đều tò mò, nhất thời bàn tán xôn xao.
Văn Phương cười nhìn mọi người, đắc ý nói:
– Tháng rồi tôi ở nhà dưỡng thai, đứa cháu đầu tiên của Chủ tịch, đương nhiên phải cẩn thận một chút
Nói xong, ánh mắt đảo qua mọi người, thưởng thức mọi vẻ mặt của mọi người: không tin, hâm mộ, ghen tỵ, hoảng sợ… Lòng cô ta vô cũng sung sướng.
Chị Vương đi tới nhìn cô:
– Đúng là của Tổng giám đốc sao…
Văn Phương vuốt bụng:
– Cũng không hẳn, là con trai đó! Chủ tịch rất vui
Nhìn vẻ phẫn nộ trên mặt chị Vương, Văn Phương càng cười vui vẻ:
– Hi Thành còn nói sẽ cho đứa bé một gia đình đầy đủ, đang định ly hôn đó
(Hết thuốc, c.h.ế.t là đáng)
Mọi người ồ lên, nhất thời mỗi người một vẻ mặt, cực kì hâm mộ, ghen tỵ, khinh thường…
Văn Phương cao giọng:
– Cho nên mới nói, có một số người mắt ch.ó xem thường người khác nhưng cũng chẳng biết thế nào đâu. Có ngày bị người từng bị mình xem thường đạp c.h.ế.t cho coi
Lúc này, không biết là ai lạnh lùng nói câu:
– Hồ ly lẳng lơ, còn không biết xấu hổ!
Văn Phương giận dữ, lớn tiếng nói:
– Ai? Có gan thì đứng trước mặt tôi mà nói
Cô ta nổi giận đi lên trước, chưa bước được hai bước thì đã có biến.
Chỗ Văn Phương bước vào không biết là bị ai đổ cà phê lên, Văn Phương không để ý, bước chân hùng hổ, còn đi giày da, đế hơi trơn. Kết quả bước lên, trượt chân, mất trọng tâm mà ngã về trước. Đến khi ý thức lại được thì bụng cô ta đã nặng nề đập vào cạnh bàn.
Văn Phương hét t.h.ả.m một tiếng, một cơn đau đớn truyền tới
