Vợ Nhà Hào Môn - Chương 148
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:19
Sau thì sao? Sau thì sao? Ý thức Văn Phương càng lúc càng mơ hồ. Đúng rồi, tối đó Thiệu Lâm bị tai nạn. Nhưng đến khi cô ấy tỉnh lại thì mất trí nhớ. Sau đó, mọi chuyện không còn như trước, cơn ác mộng của cô ta cũng bắt đầu…
Vì sao lại nghĩ lại chuyện đó? Chẳng lẽ trời cao đang ám chỉ đây là báo ứng của tôi sao? Không, tôi không sai. Tôi có gì sai? Chẳng qua tôi muốn nắm bắt thứ tôi muốn. Thiệu Lâm bị t.a.i n.ạ.n xe là cô ấy bất cẩn, đâu liên quan đến tôi? Hơn nữa giờ cô ta cũng chẳng có việc gì đó sao… Tôi không sai, đừng lấy đi con tôi, đây là hi vọng duy nhất của tôi…
(Đứa bé mà có ý thức thì chắc cũng chả cần loại mẹ này đâu mà, thà nó k chào đời …)
Đột nhiên, bụng lại đau đớn vô cùng. Cuối cùng, Văn Phương không chống đỡ được, hét to một tiếng, hoàn toàn c.h.ế.t ngất.
Vợ chồng Chủ tịch vội chạy tới bệnh viện, tới đó đã thấy Triệu Hi Thành bình thản đứng ngoài phòng phẫu thuật. Bên cạnh đó là đôi vợ chồng già xa lạ. Người đàn bà tóc hoa râm, khuôn mặt tiều tụy đang khóc. Người đàn ông đầy mùi rượu, cúi đầu thở dài, thỉnh thoảng ngẩng đầu mắng người phụ nữ bên cạnh.
Triệu lão gia tử không nhìn cho bọn họ, ông nổi giận đùng đùng đi đến bên Triệu Hi Thành nói:
– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao đột nhiên lại xảy ra chuyện này?
Sau đó chỉ vào anh:
– Có phải là mày giở trò không?
Triệu phu nhân đi tới, lo lắng hỏi:
– Đừng nói mấy cái đó, thai nhi thế nào rồi?
Triệu Hi Thành bình tĩnh trả lời:
– Bác sĩ đang kiểm tra, còn chưa ra.
Vừa dứt lời, bác sĩ từ phòng giải phẫu đi ra, vẻ mặt bực bội nói:
– Đứa bé đã không còn giữ được, t.h.a.i p.h.ụ giờ đang chảy m.á.u rất nhiều, chỉ đành phải phẫu thuật cắt tử cung, ai là người nhà mời đi theo kí tên.
– Cái gì?
Người đàn bà vẫn ngồi khóc hét lớn, sau đó òa lên khóc, khóc nửa chừng thì ngất xỉu. Người đàn ông bên cạnh vội đỡ lấy bà, kích động kêu:
– Bác sĩ, mau lại đây, vợ tôi bị xỉu
Y tá đỡ mẹ Văn Phương đến một gian phòng khác, đặt bà nằm xuống. Triệu Hi Thành đưa giấy đảm bảo đến bên cha Văn Phương, lạnh lùng nói:
– Ở đây chỉ có ông là người nhà, ký tên đi!
Cha Văn Phương đột nhiên đứng lên, xông thẳng tới bên Triệu lão gia, vươn bàn tay dơ bẩn nắm chặt lấy áo trắng của ông, quần áo trắng như tuyết lập tức để lại mấy dấu vân tay. Triệu lão gia bị ông ta đột nhiên giữ lại thì nhất thời sửng sốt, kinh ngạc nhìn lại
Cha Văn Phương hai mắt đục ngầu nhìn Triệu lão gia tử, nói:
– Triệu gia lão gia, con gái tôi vì giúp Triệu gia các người sinh con mới thành ra thế này. Sau này không thể có con nữa, cả đời này của nó coi như bị hủy. Đứa con khỏe mạnh của tôi bị Triệu gia các người hại thành thế này, các người tính sao bây giờ? Các người phải bồi thường, nếu không chuyện này không xong đâu.
Triệu lão gia sao coi sự uy h.i.ế.p của ông ta ra gì, ông cười lạnh một tiếng, hung hăng gạt ra rồi bực bội phủi chỗ bị cha Văn Phương chạm vào nói:
– Bồi cái gì? Là con gái ông tự muốn sinh con, cũng chính cô ta không cẩn thận mà sẩy thai
Vừa rồi Triệu Hi Thành đã kể lại chuyện cho ông. Đứa trẻ đang yên đang lành giờ không có, ông đã đủ tức giận, giờ gã đàn ông như sắt rỉ này còn dám tới uy h.i.ế.p ông. Được, vừa khéo ông đang tìm chỗ trút giận.
Lập tức Triệu lão gia tử nhìn cha Văn Phương cười lạnh nói:
– Không xong? Được, ông cứ việc làm. Tôi thử xem ông làm được gì? Tôi nói cho ông, chuyện này, Triệu gia chúng tôi bồi thường là nhân nghĩa, không bồi thường là đúng đạo lý. Một xu tôi cũng không cho ông, ông làm được gì?
Cha Văn Phương lập tức xụi người, vội đổi giọng khép nép:
– Triệu lão gia, ông đừng giận, tôi không có ý đó, chỉ là nhất thời lo lắng nên nói chuyện không đúng mực, ông đừng so đo với kẻ quê mùa như tôi.
Bác sĩ bên kia chờ sớm đã mất kiên nhẫn, lớn tiếng nói:
– Mấy người ai là người nhà, mau kí tên còn phẫu thuật. Giờ là lúc nào mà chỉ lo cãi nhau
Lúc này cha Văn Phương mới vội kí tên rồi đưa giấy bảo đảm cho bác sĩ
Triệu lão gia tử bị bác sĩ nói, trong lòng cực tức giận lại thêm chuyện vừa mất cháu trai, nhìn đâu cũng thấy chướng mắt, vung tay nói với Triệu Hi Thành:
– Là mày gây sự. Hừ, tao mặc kệ
