Vợ Nhà Hào Môn - Chương 151
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:19
Bốp!
Văn Phương im bặt, mặt cô ta bị Triệu Hi Thành tát mạnh mà nghiêng sang một bên, cả người đổ rạp xuống giường. Khóe miệng cô ta chảy m.á.u nhưng lại vẫn điên cuồng cười lớn, cười đến không thở nổi.
Mẹ Văn Phương ở ngoài nghe tiếng vội chạy vào, thấy Văn Phương chảy m.á.u thì biết đã xảy ra chuyện gì, vội đỡ con gái nằm lại rồi khóc nói với Triệu Hi Thành:
– Thiếu gia Hi Thành, nó vừa giãi phẫu xong, sao cậu có thể đ.á.n.h nó?
Sau đó, bà nhấc chăn lên, đột nhiên cả kinh kêu lớn:
– Ai dà, chảy máu, chảy nhiều m.á.u quá, tôi đi gọi bác sĩ
Mẹ Văn Phương hoang mang chạy đi
Triệu Hi Thành nhìn Văn Phương đang thở yếu ớt, hung hăng nói:
– Văn Phương, là cô tự chuốc lấy. Cô hết t.h.u.ố.c chữa. Vô sỉ tới cực điểm, còn dám mời thám t.ử theo dõi Thiệu Lâm. Cô nghĩ rằng tôi sẽ tin cô sao? Văn Phương, tôi không tin cô, cô công cốc rồi. Vì cái mạng nhỏ này, cô tích chút đức đi.
Văn Phương nằm trên giường, khó khăn ngẩng đầu nhìn anh nói:
– Thiệu Lâm sẽ không trở lại bên anh. Cô ta sẽ từ chối anh! Khụ… khụ… Chờ cô ta khôi phục trí nhớ cô ta sẽ không coi anh ra gì… khụ… cô ta sẽ vội tới bên Kiều Tranh.
Sau đó, không chống đỡ nổi nữa, Văn Phương hôn mê
Ngoài cửa truyền đến bác sĩ mắng:
– Sao lại chảy m.á.u nữa? Không phải bảo các người để ý cô ta, đừng để bệnh nhân cử động sao? Nhà bà chăm sóc bệnh nhân kiểu gì thế…
Bác sĩ đi vào, kiểm tra rồi tức giận nói:
– Nhất định là để cô ta cử động, vừa cắt bỏ t.ử cung lại chảy m.á.u nhiều, các người chờ mà kí giấy thông báo bệnh nguy kịch đi.
Bác sĩ, y ta đẩy Văn Phương hôn mê đi. Mẹ Văn Phương oán hận nhìn Triệu Hi Thành nhưng không dám nói gì, khóc lóc đi theo.
Triệu Hi Thành một mình đứng giữa căn phòng đầy mùi m.á.u tanh, vẻ mặt ngơ ngác, trong đầu nhó lại những lời Văn Phương vừa nói: … “Chờ cô ấy khôi phục trí nhớ cô ấy sẽ không coi anh ra gì… khụ… cô ấy sẽ vội tới bên Kiều Tranh”…
Trong lúc nhất thời, trăm ngàn cảm xúc dâng lên trong lòng, mà cuối cùng bị sự sợ hãi thật sâu thay thế
Chu Thiến cầm điện thoại, nửa ngày mất hồn. Sẩy thai? Sao đột nhiên lại sẩy thai?
Trong điện thoại, giọng Tống phu nhân đầy vui mừng khi người gặp họa:
– Thật khoái trá quá đi, mẹ sớm biết con khốn này không sinh được con mà. Chỉ là không ngờ đứa bé c.h.ế.t trên tay mẹ nó. Ấy, Thiệu Lâm à, con có đang nghe không đấy? Nói chuyện đi
– Có, con đang nghe
– Thiệu Lâm, con về đi, mẹ có lời muốn nói với con
Về? Chu Thiến nhíu mày, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng người nhà Tống gia sẽ nói gì với cô. Cô thật sự không muốn nghe nên từ chối:
– Thời gian này con không rảnh, tạm thời không thể về, chờ lúc nào rỗi con sẽ về. Ai, điện thoại sắp hết pin rồi, con cúp đây
Nói xong cũng không chờ Tống phu nhân đáp lời, vội vàng tắt điện thoại.
Quay đầu lại, thấy Tiểu Mạt chớp mắt tò mò nhìn mình. Cô hỏi:
– Sẩy thai? Ai sẩy thai?
Sau đó giật mình:
– Là Văn Phương kia?
Cô gật gù:
– Quả nhiên là người làm trời nhìn, loại đàn bà phá hoại hạnh phúc gia đình người khác sẽ chẳng có kết cục tốt!
Tiểu Mạt đi đến bên Chu Thiến, kéo Chu Thiến ngồi xuống bên giường nói:
– Thiệu Lâm, trước kia sở dĩ cậu rời khỏi Triệu Hi Thành là vì đứa bé, giờ đứa bé đã không còn, cậu và Triệu Hi Thành đã không còn trở ngại gì, cậu có quay về Triệu gia không?
Chu Thiến suy nghĩ một hồi, cô đứng lên, đi đến bên cửa sổ, nhìn hoàng hôn bên ngoài đang bao phủ lên cảnh vật ánh sáng vàng rỡ, cây cối, nhà cửa đều phủ bóng hoàng hôn khiến người ta như bị áp lực nặng nề.
Chu Thiến dựa vào cửa sổ, tóc buông trên vai, gió nhẹ thổi qua, mấy sợi tóc xẹt qua má, cô vuốt tóc, động tác nhẹ nhàng, thong thả, sau đó khẽ nói:
– Tiểu Mạt, mình không muốn về. Nghe tin đó rồi lòng mình rất loạn. Trước kia mình rất hận Văn Phương nhưng nghe cô ta sẩy t.h.a.i mình cũng chẳng vui lên tí nào, chỉ có cảm giác c.h.ế.t lặng. Thời gian này, mình vẫn luôn nghĩ, thật ra giữa mình và Hi Thành không chỉ là vấn đề đứa bé…
