Vợ Nhà Hào Môn - Chương 19
Cập nhật lúc: 25/12/2025 08:55
Cô yên lặng. Tiểu Mạt biết những lời Chu Thiến nói là đúng, hồi lâu sau cô mới nhẹ nhàng nói:
– Nhưng phải trả giá rất lớn, chắc chắn cậu sẽ bị anh ta ăn sạch. Chẳng phải cậu còn muốn tìm Tần Tranh à
Chu Thiến đã có dự định trước nên đáp:
– Không đâu, mình sẽ nghĩ cách làm cho anh ta ghét mình, làm cho anh ta nhìn mình như nhìn ruồi bọ, cố mà né
Cứ như vậy, kế hoạch chạy trốn của Chu Thiến bị đạp c.h.ế.t từ trong đầu, vì mười vạn tệ tiền lương, cô quyết định đi làm ở nhà họ Triệu
Nhưng làm thế nào mới làm cho Triệu Hi Thành chán ghét mình?
Đầu tiên phải biết anh ta ghét cái gì? Cái gì gọi là biết người biết ta, mới có thể bách chiến bách thắng.
Chu Thiến tìm Triệu Hi Tuấn. trong căn nhà này, cô hay nói chuyện với anh nhất
Lúc tìm được Triệu Hi Tuấn, anh đang luyện đàn dương cầm trong phòng
Triệu Hi Tuấn ngồi trước chiếc đàn dương cầm trắng, âm nhạc tuyệt vời theo những ngón tay thon dài của anh truyền ra. Khuôn mặt tươi cười như đang chìm trong giấc mộng đẹp, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu từ phía sau nhuộm lên người Triệu Hi Thành một tầng anhs áng mênh mông. Một khắc này, Triệu Hi Tuấn tựa như vương tử cao quý mà tao nhã.
Chu Thiến đứng dựa cửa, không đành lòng phá hỏng hình ảnh xinh đẹp này. Bản nhạc chậm rãi chảy xuôi vào lòng cô, cô như đặt mình trong mơ. Đến khi khúc nhạc chấm dứt, tiếng đàn như vẫn còn quanh quẩn trong lòng cô
Bravo!
Chu Thiến khẽ vỗ tay:
– Rất hay, không ngờ em còn đ.á.n.h đàn giỏi như thế
Triệu Hi Tuấn ngẩng đầu lên, thấy là Chu Thiến thì cười:
– Chị dâu, trước mặt chị em làm sao dám nói là đ.á.n.h đàn giỏi. Ai chẳng biết Tống gia đại tiểu thư đàn hay nổi tiếng. Không biết em có vinh hạnh được nghe không?
Chu Thiến giật mình, mặt xịu xuống. Cô? Đàn piano? Cô đâu biết chơi! Nhưng may mà cô có cái cớ hoàn hảo để vin vào. Chu Thiến xịu mặt nói:
– Chị chẳng nhớ gì cả, với chị mà nói, đàn dương cầm giờ rất xa lạ.
Triệu Hi Tuấn tỏ vẻ tiếc nuối:
– Không sao, chắc tay chị vẫn còn quen với đàn, luyện nhiều thì được thôi
Khóe mắt Chu Thiến giật giật, muốn cô luyện đàn piano thà g.i.ế.c cô đi còn hơn.
Vội chuyển đề tài, Chu Thiến nói:
– Em nói cho chị anh em ghét nhất là cái gì được không?
Triệu Hi Tuấn nhìn cô, nhướng mày, cười xấu xa:
– Em biết rồi, chị dâu muốn lấy lòng anh đúng không
– Coi như thế đi! Chuyện này sao nói rõ với cậu ta được.
Triệu Hi Tuấn vuốt cằm nghĩ, mặt mày vui vẻ, cười nói:
– Anh thích ăn canh, thích đ.á.n.h golf, thích…
– Dừng lại.
Ai để ý anh ta thích cái gì:
– Chị muốn biết anh ấy ghét cái gì, ừm… em cũng biết chị mất trí nhớ, nếu không biết anh ấy ghét cái gì thì sẽ dễ chọc giận anh ấy lắm
– Tỏi
Triệu Hi Tuấn lập tức nói, vẻ mặt nghiêm túc:
– Cái này nhất định phải nhớ kỹ, anh rất mẫn cảm với mùi tỏi, ngửi thôi sẽ nôn đó
Tỏi! Hừ, hừ, hừ, cô cười gian trong lòng
Triệu Hi Thành, tôi sẽ làm cho anh thấy tôi là sợ!
Thời gian sau đó, Chu Thiến đều cố công tìm tỏi. Nhưng mãi đến khi Triệu Hi Thành trở về, đừng nói là tỏi, ngay cả thủy tiên cũng không có lấy một cây.
Nghĩ cũng đúng, đại thiếu gia nhà họ Triệu ghét tỏi như thế, nhà họ Triệu làm gì có thể xuất hiện tỏi được? Đáng c.h.ế.t chính là, khu vực này Chu Thiến hoàn toàn không quen thuộc, ngay cả chợ đi đằng nào cô cũng không biết. Hỏi thăm đám người hầu, bọn họ đều mỉm cười lịch sự nói:
– Thiếu phu nhân muốn mua gì sai chúng tôi đi mua là được
Nhất thời cô không nói nên lời, chẳng lẽ bảo tôi muốn đi mua tỏi mà đại thiếu gia nhà các người ghét nhất sao? Cô nôn nóng như kiến bò trên chảo nóng, không có tỏi, đêm nay sao cô có thể bình an mà sống?
Cùng Triệu Hi Thành trở về là một người đàn ông trung niên cao lớn, cả người mặc âu phục, nhìn qua rất phong độ. Hai mai tóc hoa râm, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén có sự uy nghiêm của những người luôn đứng từ cao nhìn xuống.
Triệu phu nhân lập tức tươi cười chạy ra đón, ngay sau đó cũng có mấy người hầu đi theo
Triệu phu nhân đón lấy cặp tài liệu trong tay ông, đưa cho người hầu bên cạnh, đỡ ông ngồi xuống sô pha rồi lại cầm tách trà từ tay người hầu khác đưa cho ông nói:
– Hồng trà ông thích nhất đó
Tất cả những động tác đó rất thuần thục, tự nhiên
Triệu Hi Thành đi đến bên Chu Thiến, cau mày nói:
– Cô còn thất thần cái gì?
Anh ta đưa cặp tài liệu cho Chu Thiến, ý bảo cô cầm. Cô đưa cặp cho người hầu ở bên, trong lòng tức giận: đưa thẳng cho người hầu không được à mà phải qua tôi, chẳng lẽ muốn biểu hiện địa vị trong nhà sao?
Nhưng giờ Chu Thiến nhận tiền lương của bọn họ, Triệu Hi Thành chính là ông chủ của cô, phục vụ ông chủ… nên làm, nên làm!
Triệu Hi Thành ngồi xuống ghế sô pha nhìn Chu Thiến, trong mắt không có sự sắc bén, lạnh lùng như bình thường nhưng lại ẩn chứa một ý tứ khó hiểu khiến lòng Chu Thiến hoảng sợ, da đầu run lên, không khỏi cúi đầu
Nhưng tầm mắt của Triệu Hi Thành vẫn bao phủ cô, dường như một loại áp lực vô hình khiến cô không thở nổi.
May Triệu phu nhân đúng lúc giải cứu Chu Thiến, bà ngoắc cô nói:
– Thiệu Lâm, lại đây gặp cha con
Chu Thiến chạy nhanh tới, ngọt ngào gọi một tiếng “cha”, Triệu lão gia tử gật gật đầu, bộ dáng kiệm lời nhưng sắc mặt rất ôn hòa
