Vợ Nhà Hào Môn - Chương 206
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:30
Cửa hàng trưởng sau khi dẫn Triệu Hi Thành tới, giao cho chủ quản lầu 3 bảo cô ta chăm sóc khách hàng cẩn thận rồi lại đi xuống
Theo quy định, trợ lý phải đến trước cửa phòng tạo hình mà mở cửa cho khách rồi cung kính mời khách vào
Bình thường chuyện này Hồ Giai Giai luôn tranh cướp với trợ lý khác, tranh thủ mà lấy lòng khách. Bởi vì cô ta trẻ trung xinh đẹp, nụ cười sáng lạn, miệng lưỡi ngọt ngào nên cũng rất được khách hàng ưa thích, thường cũng được tiền boa. (Bản thân những stylist lớn cũng có trợ lý riêng, học viên thực tập chỉ là trợ lý phụ, chỉ là Hồ Giai Giai là em gái của Hồ Gia Hào nên địa vị bất đồng)
Nhưng lần này, muốn Hồ Giai Giai phải cúi người trước mặt Chu Thiến thì cô ta không thể làm nổi. Cô ta đứng bất động ở đó, trợ lý chính của Hồ Gia Hào vội vàng bước lên mở cửa
Hồ Gia Hào nhìn bộ dáng quật cường của em gái thì thầm sốt ruột, em gái mình tùy tiện như thế chỉ sợ sẽ còn phải chịu ủy khuất hơn nữa mà thôi
Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn Hồ Giai Giai một cái, kéo Chu Thiến vào, lúc vào cửa còn tiện tay thưởng cho trợ lý mở cửa kia 500 tệ. Trợ lý kia được thưởng lớn như vậy thì cao hứng vô cùng, nhìn Hồ Giai Giai đắc ý. Bình thường cậu ta luôn bị Hồ Giai Giai tranh công, nhưng cô ta lại là em gái của Hồ Gia Hào nên cũng chỉ dám giận mà không dám nói. Giờ rốt cục đã có thể ngẩng cao đầu trước cô ta, trong lòng vô cùng thoải mái
Hồ Giai Giai nhìn tờ tiền đỏ chót trong tay trợ lý kia mà trong lòng đủ mọi cảm giác lẫn lộn. Bọn họ boa linh tinh mà đã 500 tệ? Cô ta không khỏi lén liếc nhìn Chu Thiến một cái. Thấy Chu Thiến cả người đều là hàng hiệu, trang sức kim cương long lanh, người đàn ông bên cạnh lại tuấn mỹ như vậy, xuất sắc như vậy thì lòng ganh ghét lại dâng lên. Tống Thiệu Lâm dựa vào cái gì mà có mạng tốt như vậy?
Hồ Giai Giai đi theo sau bọn họ vào phòng thiết kế rồi ngồi xuống ở chỗ cách xa bọn họ. Thầm hạ quyết tâm, coi mình như người vô hình, mặc kệ bọn họ
Nhưng mọi chuyện nào có như ý của cô ta
Bên kia, Chu Thiến ngồi xuống bàn trang điểm, trợ lý được tiền boa vội giúp cô pha trà rót nước. Nhưng Chu Thiến lại nhìn Hồ Giai Giai rồi vẫy:
– Trợ lý tiểu thư bên kia, rót cho tôi cốc nước
Hồ Giai Giai mím môi, hai tay dùng sức mà giắt vạt áo, hung hăng trừng mắt nhìn Chu Thiến. Chu Thiến lại nhìn cô ta cười thản nhiên, nhíu mày nói:
– Thế nào, phải để tôi nhắc lại lần nữa hay sao?
Hồ Gia Hào vội quát em gái:
– Giai Giai, nhanh nhẹn lên
Hồ Giai Giai chẳng còn cách nào, đành phải cau có đi lấy nước cho Chu Thiến. Tuy rằng rất muốn nhổ nước bọt vào trong cốc nhưng ánh mắt lạnh lùng của Triệu Hi Thành phía sau luôn nhìn cô ta khiến lưng cô ta ớn lạnh, thực sự không dám
Cô ta dùng dằng mãi rồi mới cầm cốc nước tới, vùng vằng đưa cho Chu Thiến nói:
– Này!
Chu Thiến lật tạp chí, không ngẩng đầu cũng không nhận chén nói:
– Tôi nhớ trường học không có dạy như vậy
Trường học dạy là phải hai tay bưng nước, cung kính đưa cho khách, nhất là tầng ba tầng bốn, tầng hai lại không nghiêm ngặt như vậy
Hồ Giai Giai tức giận đến mặt trắng bệch, nhưng dưới ánh mắt nghiêm khắc của anh trai thì vẫn phải làm theo quy củ mà cung kính đưa trà cho Chu Thiến.
Chu Thiến cười đón lấy, hơi nhấp một ngụm thì nhíu mày:
– Sao lạnh thế?
Triệu Hi Thành lập tức phát hỏa:
– Các người định làm ăn hay không đây, gọi chủ quản đến ngay
Hồ Gia Hào vội đón lấy chiếc chén trong tay Chu Thiến, liên tục xin lỗi:
– Xin lỗi, xin lỗi
Rồi nói với Hồ Giai Giai:
– Giai Giai, đổi ly khác đi
Hồ Giai Giai giận run người nhưng lại sợ bọn họ sẽ gọi chủ quản đến, nếu không bị đuổi đi thì cũng sẽ để lại ấn tượng xấu với chủ quản, ảnh hưởng đến tương lai trở thành trợ lý của Khắc Y của cô ta. Cô ta lại đành nhẫn nhịn, lại rót chén nước khác, lần này là một chén nước ấm.
Ai ngờ Chu Thiến uống một ngụm, lại nhíu mày nói:
– Nóng quá
Hồ Gia Hào không đợi Triệu Hi Thành nổi đóa. Lập tức đón lấy chén nước trong tay Chu Thiến, cẩn thận nói:
– Xin lỗi, xin lỗi, đều là cấp dưới của tôi làm việc không tốt, tôi tự đi rót nước cho cô, xin chờ một chút
Chu Thiến thấy anh trai cô ta lo lắng bảo vệ em gái như vậy, hoàn toàn không để ý đến thể diện của chính mình, không khỏi cũng có chút cảm động, lập tức thở dài, nghĩ có phải là không nên làm khó người anh này?
Cũng không ngờ, Hồ Giai Giai đợi anh mình bước đi thì khẽ rít giọng nói:
– Này, cô đừng có quá đáng, đừng nghĩ là cô có tiền thì tôi sẽ sợ cô.
Chu Thiến thầm mắng cô ta là loại c.h.ế.t cũng không biết hối cải, quay đầu nhìn cô ta cười lạnh nói:
– Lời này của cô sai rồi, giờ tôi là chủ, cô phải theo. Tôi đưa tiền, cô phục vụ. Đúng thế, tôi là người có tiền, tiền rất nhiều đủ để cô phải cúi đầu trước mặt tôi. Cô có thể không sợ tôi nhưng cô muốn bảo vệ công việc của mình thì phải nhìn sắc mặt của tôi
Chu Thiến ép sát người cô ta, vì để đề cao khí thể của mình mà cô học theo vẻ mặt của Triệu Hi Thành nói:
– Hồ Giai Giai, hình như đến giờ cô vẫn không ý thức được, tôi thật sự là người cô không thể trêu vào đâu, tôi đạp c.h.ế.t cô cũng dễ như đạp c.h.ế.t con kiến mà thôi
Trong nháy mắt, tay chân Hồ Giai Giai trở nên lạnh lẽo vô cùng, cô ta vẫn luôn đố kỵ với Tống Thiệu Lâm, muốn kéo Tống Thiệu Lâm xuống bùn. Cô ta tuy biết nhà Tống Thiệu Lâm có tiền nhưng ngoài ghen tỵ cũng không có cảm giác gì khác, trong lòng cô ta, cô ta không nghĩ Tống Thiệu Lâm có thể làm gì mình, chuyện bịa đặt lần trước, chẳng phải không làm gì được cô ta sao? Nhưng giờ cô ta hiểu được, cô ta sai rồi, thì ra giữa bọn họ có sự chênh lệch rất lớn, là thân phận, là địa vị, là tiền tài. Chỉ cần Tống Thiệu Lâm muốn, lúc nào cũng có thể khiến mình được đẹp mặt
