Vợ Nhà Hào Môn - Chương 208
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:31
Anh em họ Hồ nghe được lời Triệu Hi Thành nói thì đều sợ đến ngây người. Hồ Giai Giai thậm chí còn ngừng khóc, kinh hãi nhìn khuôn mặt tuấn mỹ mà âm ngoan của Triệu Hi Thành
Triệu Hi Thành đi đến trước mặt Hồ Giai Giai, từ cao nhìn xuống cô ta, trong mắt tràn ngập sự khinh thường:
– Cô nghĩ rằng tôi sẽ để mặc cô hết lần này đến lần khác làm tổn thương vợ tôi sao? Lần trước tôi bỏ qua cho cô cô nghĩ tôi là quả hồng nát hay sao? Không phải cố ý? Tôi thấy là cô có ý trả thù. Tôi muốn cô phải trả giá vì những gì mình đã làm
Anh quay đầu nhìn trợ lý nam quát:
– Đi gọi chủ quản của các người đến
Trợ lý nam thất kinh, nhìn Hồ Gia Hào lại nhìn Triệu Hi Thành, nhất thời không biết nên làm gì. Triệu Hi Thành mắt sắc như đao mà nhìn anh ta:
– Còn không đi mau
Trợ lý kia run lên rồi đi ra ngoài tìm chủ quản
Hồ Giai Giai thấy chuyện đã ầm ĩ đến tận chủ quản thì biết lần này nhất định sẽ bị công ty sa thải, trong lòng hoảng hốt tới cực điểm. Cô ta vừa khóc vừa liên tục lắc đầu, nước mắt như mưa, lớp son phấn trên mặt nhòe nhoẹt, chật vật vô cùng. Cô ta nhìn Triệu Hi Thành rồi xin tha thứ:
– Không phải không phải…… Tôi thật sự không phải cố ý, tôi tuyệt đối không phải là trả thù…… Ô ô…… Tôi biết sai rồi… về sau tôi không dám nữa… ô… xin… xin anh tha thứ cho tôi, đừng để công ty sa thải tôi…
Cô ta ngập tràn hi vọng với tương lai, khát khao đứng nơi đầu sóng ngọn gió, trở thành stylist được người người mền mộ, chẳng lẽ, mọi thứ còn chưa bắt đầu đã lại kết thúc ở thời khắc này sao?
Hồ Giai Giai càng nghĩ càng đau lòng, càng nghĩ càng sợ hãi, sớm biết như thế, cô nhất định sẽ không đi trêu chọc Tống Thiệu Lâm, nhất định không dám châm chọc, khiêu khích, diễu võ dương oai với Tống Thiệu Lâm, nếu sớm biết sẽ có hậu quả nghiêm trọng cỡ này
Cô ta cuối cùng không nói được gì, chỉ bụm mặt khóc.
Triệu Hi Thành nhìn xuống, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta khóc. Nghe được lời cô ta nói thì cũng chỉ hừ lạnh một tiếng mà không làm gì thêm. Hôm nay phải cho cô ta chút đau đớn, để cô ta sau này có chút e ngại với Thiệu Lâm, không dám có tâm tư ý đồ gì xấu. Về phần có cần đuổi tận g.i.ế.c tuyệt hay không… Anh cũng không ngại nhưng chỉ sợ Thiệu Lâm ngốc nghếch kia sẽ lại mềm lòng. Anh cũng không muốn để cô nghĩ mình là kẻ tàn nhẫn vô tình
Hồ Gia Hào thấy Triệu Hi Thành như thế thì biết hôm nay anh sẽ không bỏ qua, trong lòng lo lắng vạn phần nhưng sai là tại em mình, đầu tiên là em mình bịa đặt vu hãm vợ anh ta, giờ lại làm vợ anh ta bị thương. Dựa vào tính cách của Triệu Hi Thành, chỉ sợ hôm nay em gái mình không bị sa thải là không được. Nhưng em gái mình tuổi còn nhỏ, vốn tràn ngập hi vọng với tương lai, nếu vì chuyện này mà hủy đi mọi thứ, với cá tính của nó thì hẳn là sau này sẽ khó mà bước tiếp. Anh ta là anh trai sao có thể mặc kệ chuyện này?
Hồ Gia Hào bình ổn lại cảm xúc của chính mình, thấy Triệu Hi Thành thái độ cứng rắn nhưng Triệu phu nhân đứng sau lại nhìn em gái mình với vẻ không đành lòng thì mắt sáng bừng lên. Hồ Gia Hào biết, chuyện hôm nay nếu muốn cứu vãn được thì chỉ có thể dựa vào Triệu phu nhân mà thôi
Anh ta đứng lên, bước nhanh đến bên Chu Thiến, vẻ mặt khẩn thiết nói:
– Triệu phu nhân, xin cô giơ cao đ.á.n.h khẽ, tôi biết đều là Giai Giai không tốt, mọi chuyện đều là nó sai. Nhưng xin cô nể tình bạn học, xin cô nể tình nỏ tuổi nhỏ không hiểu chuyện mà cho nó chút hi vọng đi. Cô cũng biết nó là đứa không biết trời cao đất rộng, cô thực sự nhẫn tâm chặt đứt đường sống của nó sao? Xin cô tha cho nó một lần, sau này tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó cẩn thận, tuyệt đối không để nó ăn nói hàm hồ, làm xằng làm bậy! Triệu phu nhân…
Càng nói giọng Hồ Gia Hào càng thấp dần đi, vẻ mặt cầu xin
Chu Thiến nhìn anh ta, thân hình cao lớn của Hồ Gia Hào cung kính cúi người trước mặt cô. Nghĩ bình thường anh ta cũng là người được mọi người trong công ty sùng bái, bình thường cho dù là khách hàng cũng sẽ nể mặt anh ta vài phần. Chỉ sợ tới giờ chưa từng ăn nói khép nép với ai như vây, vì em gái mà phải như thế, thật sự là người anh tốt. Hồ Giai Giai sở dĩ kiêu ngạo, ương ngạnh chỉ sợ cũng là vì được cưng chiều quá nhiều, cho nên cô ta coi rằng mọi thứ phải xoay quanh cô ta, quá tự cao rồi
Chu Thiến nhìn Hồ Giai Giai ngồi trên đất mà khóc kia, cô ta cảm nhận được ánh mắt của cô, ngẩng đầu nhìn cô rồi lại vội cúi đầu, không dám nhìn thẳng cô
Cô thở dài nói với Hồ Gia Hào:
– Thầy Hồ, anh có lẽ cho rằng hôm nay chúng tôi ỷ thế h.i.ế.p người. Nhưng anh ngẫm lại đi, việc ngày hôm nay đổi lại là khách hàng khác thì sẽ hơn gì? Vấn đề là ở cô ấy chứ không phải chúng tôi. Yêu Ti Lệ coi trọng nhất là thái độ phục vụ. Bất kể thế nào, hôm nay tôi tới là khách, nhưng thái độ phục vụ của cô ấy thế nào anh cũng thấy rồi đó, tôi không phải nói nhiều lời chứ. Hôm nay cô ấy làm tôi bị thương, mặc kệ là cô ấy cố ý hay không cẩn thận thì cũng không tránh được bị phạt vì làm việc không chuyên tâm. Đợi chủ quản đến, tôi sẽ không nói lung tung một chữ, mọi thứ cứ để công ty quyết định đi.
Những lời này vô cùng hợp tình hợp lý, Hồ Gia Hào á khẩu không trả lời được, nhìn em gái lắc lắc đầu
