Vợ Nhà Hào Môn - Chương 241
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:37
Hôm sau, tất cả những bài báo đều ca ngợi tình cảm tuyệt vời của Triệu Hi Thành và Chu Thiến. Những tin vịt chị dâu em chồng gì gì đó đều hoàn toàn dập nát, chỉ qua một đêm mà như chưa hề tồn tại, cũng chẳng có ai nhắc đến nữa. Mà Hi Tuấn lại được các fan càng thêm ủng hộ. Nhất thời, Hi Tuấn càng trở nên nổi tiếng. Chẳng những các hợp đồng quảng cáo, phim điện ảnh lại về tay mà thậm chí còn được truyền thông nước ngoài chú ý, khiến cho độ nổi tiếng càng lan rộng. Còn có nhiều bộ phim điện ảnh đang bàn bạc cùng công ty, muốn mời Hi Tuấn tham gia. Mọi thứ này đều khiến công ty từ cao tới thấp mừng rỡ vui tươi, ai cũng vỗ vai Hi Tuấn mà nói: “Trong họa có phúc”.
Bởi vì mọi chuyện đã được sáng tỏ nên Yêu Ti Lệ cũng hủy bỏ quyết định sa thải Chu Thiến. Dù sao, người giỏi như vậy vẫn khó mà có được. Sau khi Chu Thiến quay trở về công ty, các đồng nghiệp đều chúc mừng cô. Một số người từng nói xấu cô cũng nhân cơ hội mà thân cận, muốn tạo quan hệ. Tiểu Mạt ở bên lạnh lùng đ.â.m bọn họ mấy câu, bọn họ không muốn đắc tội với Chu Thiến nên đều vội vàng xin lỗi. Chu Thiến cũng chẳng so đo với những người này làm gì, không khí vẫn rất hòa hợp. Chỉ có Hồ Giai Giai ở bên lạnh lùng nhìn, vẻ mặt không cam lòng, thầm nghĩ, tại sao lần nào cũng không thể đạp c.h.ế.t được cô?
Mà từ lần trước, Triệu Hi Thành phát hiện có người cố ý chụp hình Hi Tuấn và Chu Thiến thì gọi Lý Thêm điều tra chuyện này, không bao lâu, Lý Thêm đã đem tin quay về.
– Tám chín phần mười là người này. Hắn ta nghĩ không dùng di động của mình gửi ảnh thì chúng ta sẽ không tra ra được, quả là quá ngu xuẩn! Tôi vốn định bắt người này đến tra khảo nhưng người này hình như là đồng nghiệp của phu nhân nên tôi không dám hành động thiếu suy nghĩ, Triệu tổng xem chuyện này nên xử lý như thế nào?
– Đồng nghiệp của Thiệu Lâm?
Đôi mắt Triệu Hi Thành lóe ra tia sáng lạnh lùng:
– Bên cạnh Thiệu Lâm lại có kẻ âm hiểm như vậy, thật đúng là khinh thường tôi rồi!
Anh vốn định giao chuyện này cho Lý Thêm, để cho Lý Thêm đi xử lý. Thủ đoạn của Lý Thêm đủ để cho kẻ kia không c.h.ế.t cũng mất nửa mạng. Nhưng anh nghĩ lại, chỉ sợ Thiệu Lâm biết lại không vui, anh trầm ngâm một hồi rồi nói:
– Được rồi! Chuyện này để tôi xử lý là được rồi.
Lý Thêm gật gật đầu, anh nhìn khuôn mặt âm trầm của Triệu Hi Thành mà trong lòng phát lạnh. Triệu tổng tự mình ra tay, chỉ sợ người kia sẽ càng thê thảm…
Từ sau khi Lưu Văn Chí phát tán ảnh ra vẫn luôn lo lắng đề phòng, sợ bị điều tra ra. Hiện tại lại thấy chuyện không đạt được hiệu quả mong muốn, Chu Thiến không bị khai trừ mà mình ngày nào cũng phải sống trong lo sợ thì không khỏi hối hận. Đúng là trộm gà không được còn bị mất nắm gạo
Trong lòng càng hận Hồ Giai Giai đến thấu xương.
Hôm nay, như mọi ngày, anh ta đúng giờ đến công ty nhưng vừa vào đã bị người cản lại rồi đưa lên tầng năm.
Trong phòng hội nghị tầng năm có vài vị quản lý cấp cao ngồi chờ, mà bên cạnh bọn họ lại là Tống Thiệu Lâm và chồng của cô. Vừa nhìn thấy bọn họ, Lưu Văn Chí cảm thấy lưng toát mồ hôi lạnh
Mấy vị quản lý công ty sắc mặt đều rất khó coi, nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng.
Trong đó một vị đưa một chiếc điện thoại di động tới trước mặt anh ta rồi nói:
– Chiếc điện thoại này chắc anh có biết
Lưu Văn Chí nhìn lại, chiếc điện thoại này không phải là anh ta mượn của người khác để phát tán ảnh chụp sao? Mặt trên có dán hoa, chỉ liếc mắt một cái là đã nhận ra được.
Lưu Văn Chí biến sắc nhưng vẫn cố tỏ vẻ trấn tĩnh:
– Tôi… tôi chưa từng thấy.
Triệu Hi Thành cười lạnh một tiếng:
– Nhưng chủ nhân chiếc điện thoại này lại biết anh. Đúng là lạ thật, hay là gọi người đó đến gặp anh nhé?
Mặt Lưu Văn Chí đỏ bừng, chân tay luống cuống. Chu Thiến ở bên nhìn, trong lòng thở dài, thật sự là anh ta sao? Vì sao phải làm thế? Bọn họ trước kia cũng coi như là bạn bè mà!
Sắc mặt Triệu Hi Thành trầm xuống, lạnh lùng nói:
– Anh cho là anh không nhận thì chúng tôi không có cách gì sao? Anh chụp bức ảnh này rồi phát tán khắp nơi khiến danh dự của vợ tôi bị tổn thương, giờ đủ để cấu thành tội phạm, tôi có thể giao anh cho công an, kiện anh ngồi tù cũng được. Anh thực sự muốn tôi làm thế?
Lưu Văn Chí nghe vậy thì mặt tái nhợt, không khỏi nhìn về phía Chu Thiến với vẻ cầu xin. Chu Thiến đi đến bên cạnh anh ta nói:
– Lưu Văn Chí, chúng ta từng là bạn học, cũng từng là bạn bè thân thiết, tôi không muốn tuyệt tình nhưng cậu phải thành thật nói với tôi, có phải là cậu làm không?
Lưu Văn Chí biết chuyện đến nước này, chống chế là vô dụng, Triệu Hi Thành nếu thật sự giao mình cho công an thì đời mình còn hi vọng gì nữa?
Lập tức, anh ta vội vàng kéo Hồ Giai Giai vào:
– Bức ảnh đó không phải tôi chụp! Là Hồ Giai Giai chụp! Tôi… Tôi bị cô ta lợi dụng!
