Vợ Nhà Hào Môn - Chương 243
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:37
Lưu Văn Chí giận đến độ cả người run lên, mặt anh ta lúc đỏ lúc tím, khi thấy mọi người đều tin lời Hồ Giai Giai thì không thể nhịn được nữa, dùng sức mà bạt tai Hồ Giai Giai. Khuôn mặt trắng nõn của Hồ Giai Giai lập tức hiện lên vết dấu tay đỏ hồng, cô ta bắt đầu ôm mặt khóc òa
– Người vô liêm sỉ nhất chính là cô! Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ đã ác độc như vậy!
Lưu Văn Chí nhìn Tổng giám đốc:
– Tổng giám đốc đừng tin cô ta, cô ta đang nói dối. Điện thoại của cô ta không hề bị trộm, là cô ta chụp!
Thấy Tổng giám đốc yên lặng không nói thì lại nhìn về phía bọn Chu Thiến mà nói:
– Thiệu Lâm, là cô ta làm, thật sự là cô ta làm! Cô ta hận cô, muốn trả thù cô, chính miệng cô ta nói với tôi như vậy. Cô ta diễn rất giỏi, rất mưu tính, cô đừng tin cô ta.
Lúc này Lưu Văn Chí hoàn toàn hoảng loạn, vội đến độ xoay mòng mòng như chong chóng, trán toát mồ hôi lạnh không ngừng, sắc mặt tái nhợt lại. Nếu sự tình thực sự đổ hết lên đầu anh ta thì có lẽ anh ta sẽ phải ngồi tù. Nhưng rõ ràng anh ta biết chân tướng lại không có chứng cứ, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy câu nói chẳng có sức thuyết phục, thực sự khó để người khác tin tưởng
Hồ Giai Giai bụm mặt khóc nhưng trong lòng lại cười lạnh. Cô ta đi đến trước mặt Tổng giám đốc, lấy trong túi ra chiếc điện thoại, vừa khóc vừa nói:
– Tổng giám đốc xem đi, đây là điện thoại mới của tôi, trước kia thực sự là tôi bị trộm, cũng chẳng biết có phải là bị người có lòng dạ xấu xa trộm đi làm chuyện ác rồi đổ vấy lên người tôi hay không nữa…
Nói xong cô ta bắt đầu khóc lê mang hoa vũ, trông vô cùng thuần khiết, tội nghiệp, đáng yêu…
Đang lúc mọi người sắp tin lời cô ta thì Chu Thiến lại lạnh lùng nói:
– Di động bị trộm trước khi chuyện xảy ra thì vốn cũng rất miễn cưỡng, được rồi, cho dù là thế đi, di động bị trộm đổi chiếc mới là đúng nhưng sao còn phải đổi số điện thoại? Cái này không phải là rất lạ sao?
Lưu Văn Chí như người đi trong đêm đen nhìn được tia sáng, vội vàng gật đầu phụ họa:
– Đúng! Ai lại đi đổi số điện thoại dùng đã quen của mình?
Hồ Giai Giai nức nở nói:
– Tôi chỉ là muốn đổi số mới, số trước tôi không thích. Sao chứ, chẳng lẽ đổi số cũng không được?
Lúc này, Triệu Hi Thành đứng lên cười lạnh nói:
– Vừa khóc vừa gây rối thật phiền phức. Nếu việc này đã có điểm đáng ngờ thì thế này đi, cứ giao hết cho công an, để công an điều tra là được, ai thật ai giả cũng dễ dàng tra ra ấy mà.
Tổng giám đốc nghe anh nói vậy thì thoáng nhíu mày, công ty cũng không muốn làm lớn chuyện, dù sao cũng là chuyện có liên quan đến danh dự của công ty. Nhưng chuyện đã đến nước này thì cũng chỉ có thể nhờ đến cảnh sát nếu không sẽ thật khó ăn nói với Hi Tuấn và Thiệu Lâm. Lập tức, ông nhìn hai người khẽ lắc đầu. Một khi chứng thực rằng họ làm chuyện này thì hai người này đừng hòng tồn tại ở đây.
Mặt Hồ Giai Giai tái mét, quên cả khóc, ngơ ngác mà đứng đó. Báo công an! Bọn họ thực sự sẽ báo công an sao? Đang dọa cô thôi phải không?
Sắc mặt của Lưu Văn Chí cũng vô cùng khó coi, thực sự phải đến công an thì cho dù chứng minh ảnh không do anh chụp thì vẫn là anh phát tán ảnh, không biết có bị ngồi tù không?
Triệu Hi Thành nhìn bọn họ mà cười lạnh trong lòng. Anh lấy điện thoại di động, bấm số của sở cảnh sát, nghe tiếng ấn phím cả Hồ Giai Giai và Lưu Văn Chí đều chấn động, sau đó không hẹn mà cùng hét lớn:
– Đừng!
– Đã muộn rồi!
Triệu Hi Thành nhìn bọn họ chằm chằm, ánh mắt ngoan lệ:
– Thiệu Lâm vốn không muốn làm tuyệt tình nhưng chuyện này thực sự các người quá độc ác, bất kể là ai tôi cũng không thể bỏ qua được. Nếu thực sự vô tội thì cảnh sát cũng sẽ không làm oan các người đâu. Chỉ là…
Anh hừ lạnh một tiếng, ánh mắt càng lạnh hơn:
– Chỉ sợ hai người chẳng ai là người vô tội cả thôi!
Không lâu sau, tiếng còi xe cảnh sát hú vang truyền đến
Nghe tiếng này, sắc mặt cả hai đều trắng bệnh. Lưu Văn Chí run run người, vọt tới bên Chu Thiến nói:
– Thiệu Lâm, nể tình chúng ta từng là bạn bè, cậu tạm tha cho mình đi. Ảnh thực sự không phải do mình chụp! Mình không muốn ngồi tù. Cuộc sống của mình mới chỉ bắt đầu, mình không muốn đ.á.n.h mất nó như vậy
Chu Thiến nhìn anh ta, nhẹ nhàng nói:
– Lưu Văn Chí, cho dù ảnh không do cậu chụp nhưng cũng là do cậu truyền ra. Từ đầu đến cuối cậu đều biết việc này, dù không là chủ mưu nhưng cũng là tòng phạm. Cậu có biết vì chuyện này mà tôi và người nhà tôi phải chịu bao nhiêu khổ sở không, thiếu chút nữa tôi bị đuổi khỏi công ty! Chẳng qua là vì vị trí trợ lý của Khắc Y mà cậu đối xử với tôi như vậy mà còn nói đến hai chữ bạn bè với tôi sao? Cậu thực sự khiến tôi thấy lạnh người
