Vợ Nhà Hào Môn - Chương 25
Cập nhật lúc: 25/12/2025 08:56
Chu Thiến biết nên ứng phó thế nào, cô nói dối:
– Trưa nay con hẹn Hi Thành ăn cơm.
Tống phu nhân lập tức mặt mày hớn hở:
– Vậy thì nhanh đi, đúng rồi, ở bên nó nhiều vào, không cho bọn đàn bà khác có cơ hội
Chu Thiến rời khỏi nhà họ Tống, lúc gần đi, cô lại nhìn thoáng qua chiếc xích đu màu đỏ kia, trong lòng không khỏi cảm thán, có lẽ Tống Thiệu Lâm chỉ có tuổi ấu thơ là hạnh phúc, một khi trường thành sẽ phải gánh vác trách nhiệm của mình. Dù có muốn hay không nàng cũng không thể phán kháng.
Mặt trời bắt đầu rực rỡ hơn, thiêu đốt mặt đường. Trên đường đi, cây cối ủ rũ. Người đi đường phơi nắng đều đỏ mặt, ướt đẫm mồ hôi
Mà Chu Thiến lại đang thoải mái ngồi trong xe hơi hưởng thụ không khí mát mẻ. Có khi nào cô cũng sẽ vì hiện tại thoải mái mà phải trả giá không?
Chu Thiến không muốn nghĩ đến vấn đề này, như con đà điểu. Cô sợ phãi nghĩ nhiều rồi bản thân sẽ sợ hãi, sẽ mất đi dũng khí kiếm 10 vạn tệ kia. 10 vạn tệ đó rất quan trọng với cô.
Chu Thiến lắc đầu như muốn lắc sạch những tạp niệm đó ra khỏi đầu
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ nhằm phân tán lực chú ý của mình
Chu Thiến nhìn cảnh vật lướt qua bên đường, đột nhiên, một bóng người anh tuấn, cao lớn thoáng qua trước mắt.
Chu Thiến không thể tin nổi vào mắt mình, sự ủ dột hóa thành hư không, trong lòng vui mừng như điên, tựa như được uống t.h.u.ố.c kích thích, cả người run lên
– Dừng xe! Dừng xe!
Chu Thiến kêu lớn, sự kích động trong lòng không thể hình dung. Lúc này, trong đầu Chu Thiến chẳng còn lại ý nghĩ gì, bóng dáng anh tuấn kia đã chiếm hữu tâm hồn cô…
Lái xe dừng xe ở ven đường
Xe còn chưa dừng lại, cô đã vội vã nhảy xuống. Chạy về hướng khi nãy. Chưa được vài bước đã mồ hôi mồ kê đầm đìa. Mọi người đi đường đều nhìn Chu Thiến, cô biết hiện giờ vẻ mặt của cô rất hưng phấn, mắt sáng bừng, trong lòng cô là niềm vui mừng khó tả, trong mừng vui lại có chút sợ hãi. Chu Thiến sợ sự chờ đợi của mình rồi sẽ chỉ là thất bại, Chu Thiến sợ cô sẽ chỉ là mừng hụt
Cô đứng ở đầu đường khi nãy, tìm kiếm chung quanh nhưng giữa dòng xe cộ, trong dòng người đông đúc nhưng không tìm thấy bóng dáng quen thuộc đó
Chu Thiến sốt ruột nhìn quanh. Không có! Không có! Anh như bong bóng đã tan biến trong biển người mờ mịt
Chu Thiến dùng hết sức hô lớn:
– Anh Tần Tranh!
Nhưng tiếng kêu sớm bị chìm lấp trong dòng xe cộ ồn ào
Chu Thiến thất hồn lạc phách đứng ở bên đường. Nhiệt tình dần biến mất, sự thất vọng vô tận nhấn chìm cô
Lái xe đuổi theo, hỏi:
– Sao vậy phu nhân?
Chu Thiến mờ mịt nhìn anh ta, hồi lâu sau mới như bừng tỉnh
Đúng, giờ cô là Triệu phu nhân, cô không phải là cô em gái nhỏ Chu Thiến mà Tần Tranh biết, cho dù gặp anh ấy thì cô có thể làm gì?
Nhưng thật sự vất vả lắm mới nhìn thấy anh ấy. Sở dĩ Chu Thiến chọn làm việc ở thành phố này chính là vì Tần Tranh ở đây. Nhưng suốt hai năm qua, Chu Thiến không hề gặp Tần Tranh được một lần, ngay cả chút tin tức về anh cũng không có. Hôm nay, vất vả lắm mới nhìn thấy bóng dáng anh…
Tần Tranh, có phải cô và anh ấy thực sự không có duyên? Mỗi khi Chu Thiến nghĩ sắp bắt được góc áo anh thì anh lại biến mất không thấy. 8 năm trước là thế, 8 năm sau vẫn là như thế…
Tim Chu Thiến thắt lại
Lái xe nói:
– Phu nhân, về xe đi, chỗ này mặt trời quá nóng, rất dễ bị cảm nắng, tôi thấy sắc mặt cô không ổn lắm
Chu Thiến theo lái xe quay về xe, không khí mát mẻ ùa tới, trong nhát mắt, nước mắt Chu Thiến rơi xuống
Một ít đoạn kí ức như những thước phim hiện lên trong đầu cô
Thiến Thiến 10 tuổi, Thiến Thiến mới mất mẹ, ngồi ở mép cửa khóc. Một cậu bé dịu dàng nâng cô bé dậy, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió ấm áp:
– Em à, sao lại khóc?
Cô nhóc ngẩng đầu nhìn cậu bé, một khắc đó, cậu bé ấy dịu dàng cười, ánh mắt ấm áp khắc sâu trong trí óc cô bé, cả đời cũng không thể quên.
– Phu nhân, cô không sao chứ! Lái xe quan tâm hỏi
Chu Thiến lắc đầu, lau khô nước mắt
Chu Thiến hẹn Tiểu Mạt tới quán cà phê bên cạnh thẩm mỹ viện mà hai người làm việc.
Tiểu Mạt khoan thai bước đến, cô vừa ngồi vừa nói:
– Lúc cậu gọi cho mình mình đang trang điểm cho khách, làm xong mới đi được
Sau đó nhìn Chu Thiến một cái, ngạc nhiên nói:
– Mặt cậu sao thế, sắc mặt rất đáng sợ, gặp quỷ à!
Chu Thiến nhẹ nhàng nói:
– Tiểu Mạt, mình thấy anh Tần Tranh, nhưng chỉ chớp mắt thôi đã không thấy tăm hơi đâu cả
Tiểu Mạt trợn mắt há hốc mồm, hồi lâu mới nói:
– Cậu chắc nhìn nhầm rồi!
Chu Thiến nhìn cô, nước mắt lưng tròng
Tiểu Mạt thở dài nói:
– Đúng, sao cậu nhìn nhầm được, người đó như khắc sâu trong đầu cậu… cũng khó trách, anh ấy đối tốt với cậu như thế
– Rõ ràng là ngay cũng một thành phố, vì sao mãi mình không thể gặp anh ấy… nhưng dù gặp được thì thế nào? Giờ mình thành ra thế này, là phụ nữ đã kết hôn…
Chu Thiến vô cùng khổ sợ, tim như d.a.o cắt
Tiểu Mạt cầm tay Chu Thiến:
– Đừng quá buồn, nói không chừng ngày mai người phụ nữ kia sẽ tỉnh lại, ngày kia cậu sẽ gặp anh Tần Tranh…
Giọng cô càng lúc càng nhỏ, hiển nhiên cũng không tin tưởng vào lời nói của chính mình. Cuối cùng, cô sốt ruột nói:
– Sao lại bất tỉnh mãi thế? Ngay cả bác sĩ cũng nói vết thương không có trở ngại, hẳn là phải tỉnh lại rồi. Vì sao còn chưa tỉnh?
Chu Thiến cúi đầu, trong lòng lại mơ hồ hiểu được, có lẽ cô ấy muốn trốn tránh thực tế này đi!
