Vợ Nhà Hào Môn - Chương 255
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:40
Triệu phu nhân sợ hai cha con lại cãi cọ nên vội nói với chồng:
– Tôi thấy Hi Tuấn làm việc này cũng rất tốt, không phải có rấ nhiều người thích nó sao? Con đã lớn rồi, chúng nó đều có suy nghĩ riêng của mình, chúng ta đừng xen vào nữa
Chu Thiến và Hi Thành không tiện tham gia, nếu bọn họ cũng nói đỡ Hi Tuấn thì chỉ sợ Triệu lão gia t.ử lại nghĩ cả nhà cùng chống đồi mình mà càng tức giận nên chỉ có thể bên nhìn.
Triệu lão gia t.ử nghe vợ nói xong thì cơn tức dâng cao:
– Lời lẽ đàn bà ngu xuẩn! Hi Tuấn là con của Triệu gia, sau lưng chẳng biết bao nhiêu người khinh miệt nó. Nó làm xiếc được đến bao giờ? 30 tuổi? 40 tuổi? Đến lúc đó thì chẳng còn lại gì cả? Tiền? Triệu gia ta thiếu tiền? Đàn ông cần nhất là đạt được địa vị khiến người khác tôn trọng, nó thì có gốc rễ gì? Chỉ dựa vào tuổi trẻ mà nhảy nhót hát hò? Làm trò cười cho người khác?
Nói xong lại nhìn về phía Hi Tuấn:
– Giờ mày cứ cứng đầu, không cần nghe lời tao nữa, tao càng nói mày càng chẳng nghe thì tao cũng chịu, tự mày lo cho mày đi.
Nói xong, Triệu lão gia mặt mày tái mét mà đi vào thư phòng, đóng cửa ầm một tiếng.
Hi Tuấn nhìn Triệu phu nhân với vẻ biết lỗi nói:
– Con xin lỗi, mẹ, đều là con sai, hôm nay là sinh nhật mẹ mà còn làm mẹ không vui
Triệu phu nhân lắc đầu:
– Không phải tại con, hôm nay mẹ vui lắm, sau này có thời gian thì nhớ về nhé, cha con tuy nói thế nhưng thực ra vẫn rất muốn con về nhà!
Hi Tuấn cúi đầu, hồi lâu sau mới gật đầu. Triệu Hi Thành đi đến bên em trai nói:
– Em lựa chọn con đường này cũng không có gì sai cả, chỉ là anh thấy lời cha nói cũng rất có đạo lý, có thời gian thì nên suy tính cho tương lai nữa
Làm công việc này, rất dễ được nhớ đến nhưng cũng thật dễ để bị lãng quên. Có thể đến tuổi 40 mà vẫn giữ nguyên sức hút quả thực không nhiều.
Hi Tuấn gật đầu:
– Em biết, cha cũng là muốn tốt cho em.
Anh nhìn nhìn đồng hồ:
– Em phải đi rồi, buổi chiều em còn có việc
– Ừm, em đi đi
Hi Tuấn ôm Triệu phu nhân rồi chào tạm biệt anh trai, chị dâu, cuối cùng đi đến trước cửa thư phòng, gõ gõ cửa nói:
– Cha ơi, con đi đây!
Trong thư phòng không một tiếng động nhưng chắc hẳn là ông có nghe thấy, chỉ là đang giận mà thôi. Hi Tuấn bất đắc dĩ đành đi trước
Hi Tuấn đi không lâu thì Chu Thiến cũng chuẩn bị rời đi, trước khi đi, Triệu phu nhân dặn dò đêm nay thu dọn đồ đạc để mai về nhà
Về nhà, Chu Thiến và Hi Thành bàn chuyện Hi Tuấn, Chu Thiến nói:
– Lúc ấy em cổ vũ cậu ấy rời khỏi Triệu thị, theo đuổi giấc mơ của mình cũng chẳng biết là đúng hay sai. Có lẽ ở Triệu thị mới là tốt nhất cho cậu ấy
Cô cảm thấy những lời Triệu lão gia nói hôm nay cũng có đạo lý, có lẽ cô đã quá ngây thơ
Triệu Hi Thành cười nói:
– Em đừng nghĩ nhiều, bất kể thế nào có thể làm được việc mà mình thích là việc tốt nhất rồi. Hi Tuấn rõ ràng có tài năng mà không thể phát huy thì sẽ là nỗi tiếc nuối cả đời của nó. Giờ nó có thể sống vui vẻ như thế, cho dù sau này lớn tuổi cũng có thể phát triển sự nghiệp khác, làm đạo diễn, đầu tư phim nhựa, đào tạo sao… chỉ cần là chuyện nó thích, nó cố gắng làm thì thế nào cũng là thành công
Chu Thiến gật đầu, trong lòng dễ chịu hơn chút
Ngày hôm sau, bọn họ chuyển về biệt thự. Phòng chuyển xuống tầng một. Triệu phu nhân nói:
– Sau này bụng lớn, leo cầu thang không an toàn, ở lầu 1 cho tiện con ạ!
Chu Thiến nhìn phòng mình thấy được bố trí rất thoải mái
Triệu phu nhân nói:
– Vốn định sơn lại nhưng mẹ sợ mùi sơn không an toàn, không tốt cho con
Chu Thiến cười nói:
– Thế này đã là tốt lắm rồi, con thích lắm. Cảm ơn mẹ!
Chỉ trong một buổi tối đã chuẩn bị thỏa đáng, nhất định là đã phải thức khuya rồi. Tuy rằng chuyện Văn Phương từng khiến họ mâu thuẫn nhưng chuyện cũng đã qua, mà giờ Triệu phu nhân như đang hết sức lấy lòng thì sao cô còn chẳng để mọi thứ thoải mái lại? Cô không để tâm chuyện vụn vặt, cho rằng sở dĩ bây giờ Triệu phu nhân đối tốt với mình là vì đứa bé trong bụng. Văn Phương cũng từng có thai, bà đối xử với Văn Phương thế nào cô cũng biết
Triệu phu nhân còn nói:
– Bên cạnh là phòng của em bé, đến lúc đó em bé ở phòng bên mới không làm phiền con ở cữ, phụ nữ ở cữ rấ quan trọng, tuyệt đối không thể để lại bệnh chứng gì. Mẹ sẽ giúp con sinh con thoải mái nhất
Chu Thiến cầm tay Triệu phu nhân:
– Mẹ, vất cho vả mẹ rồi!
Triệu phu nhân cười, rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Thiến:
– Con tốt với Hi Thành, mẹ cũng tốt với con là phải thôi. Trước kia con từng chịu thiệt thòi, mẹ có trách nhiệm lớn, mẹ sẽ bù đắp lại cho con, hi vọng con đừng để bụng.
