Vợ Nhà Hào Môn - Chương 258
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:40
Nghe chuyện còn có khách nhớ đến mình thì Chu Thiến vẫn rất vui vẻ.
Triệu Viện Viện nói:
– Đúng thế, mới ngay hôm qua thôi. Một đám con gái đến, trong đó có một cô gái cố ý tìm cậu.
Nhắc đến người khách đó, Tiểu Mạt nhíu mày:
– Cô gái đó cũng lại lắm. Lúc ấy là Lý San làm móng tay cho cô ta, cô ta cứ gặng hỏi Lý San chuyện của cậu. Lý San nói cho cô ta rằng cậu m.a.n.g t.h.a.i nên xin nghỉ phép. Bởi vì cô ta hỏi cậu nên mình mới để ý nhưng thấy Lý San nói cậu m.a.n.g t.h.a.i thì vẻ mặt lại rất lạ.
Triệu Viện Viện nghe Tiểu Mạt nói vậy thì cũng nhíu mày nói:
– Lúc ấy mình đang làm việc nên không để ý lắm, Thiệu Lâm, là khách quen của cậu sao?
Chu Thiến lắc đầu rồi hỏi Tiểu Mạt:
– Người trông thế nào?
Tiểu Mạt nói:
– Tuổi thì hình như lớn hơn cậu một chút, gầy lắm, sắc mặt cũng không tốt lắm
Chu Thiến nghĩ nghĩ, không biết là ai? Chẳng hiểu sao đột nhiên cô lại nhớ đến gương mặt tiều tụy của Văn Phương. Lòng Chu Thiến thoáng bất an. Cô ta từng bị sẩy thai, nếu thực sự là cô ta, lại biết mình m.a.n.g t.h.a.i thì nhất định là không ổn rồi. Đứa bé như cảm thấy nỗi bất an của cô mà cũng giật giật. Chu Thiến vuốt bụng như đang an ủi con lại nghĩ: Lo cái gì? Cho dù là Văn Phương thì sao? Giờ cô ta đã tránh xa khỏi cuộc sống của mình, sẽ không gây chuyện được nữa.
Nghĩ vậy, Chu Thiến thở sâu, tâm tình lơi lỏng mà nói chuyện khác với bọn Tiểu Mạt, không nhắc đến chuyện kia nữa.
Chu Thiến nghĩ mãi rồi quyết định sẽ không nhắc chuyện này cho Triệu Hi Thành biết. Dù sao chẳng đầu chẳng đuôi, nhắc tới khó tránh khỏi lại khiến hai người nghĩ đến quá khứ không vui. Hơn nữa, thời gian qua, mọi thứ xung quanh đều rất bình thường, Chu Thiến cảm thấy có lẽ mình đã đa tâm rồi nên cũng dần quên việc này.
Đông đi xuân đến, Chu Thiến đã có t.h.a.i được 8 tháng, bụng càng lúc càng lớn, tháng nào đi kiểm tra bác sĩ cũng đều nói rất tốt, hẳn là sinh dễ, vẫn luôn nhắc nhở Chu Thiến phải tích cực đi lại mới tốt cho việc sinh nở.
Hôm đó, trời nắng ấm áp, thật sự là ngày đẹp. Chu Thiến nhìn bên ngoài, trong lòng có chút vui vẻ, cô quay đầu nói với Triệu phu nhân:
– Mẹ ơi, thời tiết thích quá, chúng ta đi dạo đi.
Triệu phu nhân nhìn ra bên ngoài, ánh nắng mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ mà chiếu vào mắt thì cười nói:
– Quả đúng là trời đẹp! Nhưng lưng mẹ hơi đau, không đi được, để mẹ bảo Dung tẩu đưa con đi, đi gần đây thôi, đừng có đi xa.
Chu Thiến quan tâm hỏi:
– Mẹ, lưng mẹ không sao chứ?
Triệu phu nhân khoát tay:
– Bệnh cũ thôi, già rồi ai chẳng thế, không sao đâu con.
Nói xong thì gọi Dung tẩu đến nói:
– A Dung, bà đưa Thiệu Lâm đi dạo nhé, mang nhiều người vào, mang chút nước và đồ điểm tâm nữa nhé. Mang thêm áo khoác nữa, có gió thì đưa Thiệu Lâm khoác luôn, sắp sinh rồi đừng để bị cảm.
Dung tẩu nhất nhất nghe lời, gọi người hầu chuẩn bị đồ cho tốt rồi chọn vài người thận trọng đi theo.
Triệu phu nhân vẫn rất lo lắng, lại bắt Dung tẩu đưa thêm hai vệ sĩ đi cùng.
Chu Thiến từ lúc m.a.n.g t.h.a.i tới giờ mỗi khi đi ra ngoài đều tiền hô hậu ủng như thế. Biết Triệu phu nhân cũng chỉ là lo lắng cho hai mẹ con nên dù cô không quen nhưng vẫn không nói gì. Đoàn người chậm rãi đi ra ngoài.
Khu này đều là các nhà giàu, bình thường ít xe cộ, người qua lại nhưng cây cối thì rất đẹp. Không xa còn có một công viên nhỏ. Dung tẩu cẩn thận đỡ Chu Thiến đi về phía công viên.
Ánh mặt trời rất nhu hòa khiến người rất thoải mái, lại thêm cả mùa đông vừa rồi Chu Thiến hầu như chỉ ở trong nhà, đi ra ngoài như vậy khiến cô rất vui. Cô chậm rãi bước đi, nhìn trời xanh mây trắng, cây xanh, nhìn cây đào nhà ai đang nở mà cười vui vẻ. Dung tẩu thấy cô vui như vậy thì cũng mỉm cười. Mọi người nói nói cười cười như đang đi du xuân vậy.
Ngay lúc ai nấy đều thoải mái hưởng thụ cảnh đẹp thì đột nhiên một chiếc xe lao nhanh đến rồi phanh kít một tiếng ở ngay bên cạnh. Không đợi mọi người phản ứng lại, xe mở ra, một đám người mặc áo đen ùa ra, vẻ mặt hung tợn, tay cầm côn sắt, gặp ai đ.á.n.h người đó. Một người trong đó chỉ vao Chu Thiến hét lớn:
– Chính là người đó, bắt lấy cô ta!
Chu Thiến hoảng sợ, tim đập loạn.
Đã xảy ra chuyện gì?
Tay Dung tẩu nắm tay Chu Thiến run lên, sợ đến mức nói năng lắp bắp:
– Thiếu phu nhân… chỉ sợ… chỉ sợ là bắt cóc… chạy mau… chạy mau…
Vừa nói vừa kéo Chu Thiến chạy đi. Bọn người đó vội vã đuổi theo. Đám người hầu đều là phụ nữ, chưa từng gặp tình cảnh này, nhất thời đều hoảng loạn, la hét chạy toán loạn, đều bị đám người kia đuổi theo mà đ.á.n.h đập.
Hai vệ sĩ là người phản ứng lại đầu tiên nhưng vì đi sau lại thêm giờ rất loạn nên nhất thời cũng không kịp đến bên cạnh Chu Thiến. Mà đối phương lại rất đông, hiển nhiên là đối tượng khó đối phó, bọn họ vây lấy hai người không cho thoát thân.
Dung tẩu kéo Chu Thiến chạy, vừa chạy vừa lấy điện thoại trong túi ra, định gọi về nhà nhưng vì quá sợ hãi nên tay không cầm chặt, điện thoại rơi xuống, định nhặt lại nhưng đã có người chạy theo nên không lấy được. Dung tẩu đành phải vội vàng kéo tay Chu Thiến chạy thật nhanh, mong sẽ có người giúp đỡ.
Chu Thiến m.a.n.g t.h.a.i 8 tháng, người đi lại không tiện, lại thêm bị hoảng sợ nên chạy vài bước là đã thấm mệt, rất muốn dừng lại nhưng những kẻ kia quá hung hãn, nếu bị bắt thì vận mệnh không biết sẽ thế nào. Vừa nghĩ đến đó, cô lại c.ắ.n răng mà chạy.
