Vợ Nhà Hào Môn - Chương 265
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:42
Chu Thiến hoảng sợ vội lùi về phía sau vài bước, trong lòng dâng lên dự cảm không tốt. Văn Phương nhanh chóng đi đến bên cô, bàn tay như xương khô bóp chặt cổ tay Chu Thiến như chiếc gọng kìm, hai mắt hung hăng nhìn Chu Thiến đầy ác độc, nghiến răng nghiến lợi nói:
– Không thể ngờ Hi Thành vì mày mà đáp ứng yêu cầu của Phong ca! Thiệu Lâm, mày rốt cuộc đã dùng cách gì mê hoặc Hi Thành thần hồn điên đảo như vậy!
Chu Thiến cả kinh, cũng bất chấp cơn đau đớn, vội hỏi:
– Cô có ý gì? Chẳng lẽ Hi Thành đã đồng ý với bọn chúng
Chẳng lẽ anh không để ý đến tòa nhà cao tầng kia?
Văn Phương không để ý đến cô, cô ta như đang đắm chìm trong cơn phẫn nộ của mình, tay càng bóp chặt, móng tay dài bấm vào da thịt Chu Thiến:
– Tôi m.a.n.g t.h.a.i với anh ấy nhưng anh ấy chẳng buồn nhìn tôi một lần. Tôi mất con anh ấy cũng chỉ dùng tiền đuổi tôi đi. Nhưng anh ấy vì cô và đứa trẻ mà đến mang cũng không cần. Vì sao? Vì sao?
Cảm xúc của cô ta càng lúc càng kích động, biểu hiện trên mặt cũng trở nên vặn vẹo.
– Cô có gì hơn tôi! Lúc trước cô chẳng qua là khiến anh ấy có chút hứng thú mà thôi. Rốt cuộc cô đã bỏ bùa gì anh ấy. Vì sao cô có được chân tình của Hi Thành mà tôi lại thê t.h.ả.m thế này
Văn Phương buông tay, hai tay ôm đầu, ra sức vò tóc rồi khóc rống lên, như kẻ điên cuồng
– Vì anh ấy mà tôi trả giá nhiều như vậy! Tôi nhận lại được gì? Được cái gì? Tôi biến thành dạng này, người không ra người, quỷ không ra quỷ… nhưng anh ấy lại vì cô mà chịu buông tha mọi thứ! Tôi hận! Tôi hận!
Văn Phương lấy tay chỉ vào cô, tóc tai bù xù, sắc mặt trắng bệch, hai mắt đỏ bừng như quỷ
Chu Thiến cầm cổ tay bị cô ta cào chảy m.á.u mà bước lùi dần về góc tường, âm thầm cảnh giác, lòng vừa hoảng vừa sợ
– Văn Phương, cô bình tĩnh một chút…
Văn Phương lại đi từng bước về phía cô, cả người vì kích động mà run run, ánh mắt âm trầm đáng sợ.
– Anh ấy ngay cả tính mạng cũng không cần, chỉ muốn bảo vệ cô và con sao? Hừ hừ
Cô ta cười lạnh, tiếng cười như quỷ khóc:
– Tôi không cho các người toại nguyện, tôi sẽ không để cô sống mà quay lại bên Hi Thành. Cô là tâm can bảo bối của anh ấy sao? Thế thì tôi sẽ moi t.i.m anh ta, móc gan anh ta! Hủy diệt bảo bối của anh ta! Tôi muốn cả đời anh ta phải sống trong đau khổ
Chu Thiến bị cô ta dồn ép đến góc tường, cô hoảng sợ nhìn Văn Phương nói:
– Văn Phương, cô muốn làm gì? Cô bình tĩnh chút đi! Cô làm như vậy là phạm pháp, cô sẽ phải ngồi tù…
– Ha ha…
Văn Phương cười lanh lảnh:
– Tôi đến c.h.ế.t còn không sợ thì sợ gì ngồi tù, dù c.h.ế.t thì cũng phải để cô chôn cùng mới được
Cô ta lấy trong túi áo trước ra một ống tiêm, bên trong đầy những chất lỏng, cô ta chĩa kim tiêm về phía cô:
– Đừng sợ, liều lượng thế này đủ cho mẹ con các người được c.h.ế.t trong thoải mái rồi. Một chút thôi, rất nhanh thôi, cô sẽ được c.h.ế.t trong khoái hoạt, coi như tôi nể tình bạn bè lâu năm.
Chu Thiến nhìn chằm chằm ống tiêm trên tay cô ta, trong ống tiêm lóe ra ánh sáng màu xanh quỷ dị, trong lòng cô đầy sợ hãi. Không, cô không thể c.h.ế.t được, cô không thể để người khác làm tổn thương đến con yêu của mình. Văn Phương nắm lấy cánh tay Chu Thiến như thể sắp tiêm vào tay cô
Dưới tình thế cấp bách, Chu Thiến dùng hết sức lực đẩy cô ta ra. Văn Phương bất ngờ không kịp phòng bị, bị cô ta đẩy ngã, kim tiêm rơi xuống đất
Chu Thiến ôm bụng chạy ra ngoài cửa lớn, vừa chạy vừa hô to:
– Cứu tôi với!
Nhưng khi Văn Phương đi vào thì cô ta đã khóa cửa, người bên ngoài tuy thấy có tiếng động nhưng không thể vào được
Chu Thiến đập cửa hét lớn:
– Cứu tôi với! Văn Phương muốn g.i.ế.c tôi
Giờ Phong ca của bọn họ hẳn sẽ không để cô gặp chuyện bất trắc mới đúng, hành vi của Văn Phương hẳn là giấu bọn họ, nếu không đã không cần khóa cửa
Phong ca nghe được bên trong có động, vội kêu to:
– Văn Phương, cô điên à! Người đàn bà này giờ không thể dây vào. Việc sắp thành công rồi. mau mở cửa ra, nếu không tôi sẽ g.i.ế.c cô
Văn Phương căn bản chẳng coi lời hắn ta ra gì, cô ta lẩm bẩm:
– G.i.ế.c tôi cũng được, dù sao tối cũng chẳng muốn sống nữa rồi. Chỉ cần tôi g.i.ế.c được Thiệu Lâm thì c.h.ế.t chẳng còn gì tiếc nuối nữa.
Vừa nói vừa nhặt ống tiêm lên rồi đuổi theo Chu Thiến
Chu Thiến bị mồ hôi lạnh tẩm ướt, sắc mặt trắng bệch, thấy cô ta vọt tới thì vội vàng ôm bụng né tránh, vì hành động bất tiện mà sắp bị Văn Phương bắt được
Văn Phương cầm kim tiêm đuổi theo sau cô, miệng kêu la không ngừng. Cô ta giờ đang tính nhân lúc Phong ca chưa vào được thì phải đ.â.m kim tiêm lên người Chu Thiến trước. Mắt thấy cửa lớn đang bị phá, tình thế khẩn cấp nên cũng không thể nghĩ được nhiều, chỉ cần đ.â.m được Chu Thiến vào đâu thì đâm.
Cô ta cứ thế huơ kim về phía Chu Thiến, nhưng lần nào Chu Thiến cũng né tránh được. Trong nhà xưởng nhiều máy móc, đôi khi cô còn ném lại một số sắt thép lên người Văn Phương để kéo dài khoảng cách. Nhưng Chu Thiến dù sao cũng đã có t.h.a.i 8 tháng, dần dần cũng mệt đi. Hơn nữa Văn Phương cũng trở nên điên cuồng mà đuổi theo, không hề tránh né, cứ như vậy, rất nhanh cô ta đã giữ được Chu Thiến lại
Văn Phương hét lớn:
– Cô c.h.ế.t đi
Sau đó hung hăng đ.â.m kim tiêm lên người Chu Thiến. Cả người Chu Thiến mất sức, sắc mặt tái mét không còn sức chống trả, chỉ đành trơ mắt nhìn kim tiêm đ.â.m xuống…
Đoàng!
Một tiếng nổ vang lên, vẻ mặt Văn Phương cứng đờ, động tác ngừng lại. Sau đó, cô ta cúi đầu, kinh ngạc nhìn bụng mình, nơi đó có một lỗ thủng m.á.u chảy đầm đìa
Văn Phương khẽ buông tay, ống tiêm rơi xuống đất, cô ta bưng vết thương mà ngã xuống, vẻ mặt đau đớn.
