Vợ Nhà Hào Môn - Chương 305
Cập nhật lúc: 12/01/2026 14:46
Triệu Hi Thành vừa tan tầm trở về, trước khi vào nhà đã nghe thấy ở hoa viên truyền đến những tiếng cười và tiếng la hưng phấn của Thế Duy. Anh biết Thế Duy lại bày trò bắt người xấu với đám người hầu, chỉ lạ là bình thường chỉ nghe thấy mình Thế Duy cười còn lại đều la hét sợ hãi nhưng hôm nay ai nấy đều cười rất vui, sao lại thế? Triệu Hi Thành không khỏi có chút tò mò.
Anh đi ra hoa viên nhìn, không còn thấy tình cảnh bùn đất bay loạn nữa mà chỉ đơn giản là trò bịt mắt bắt dê. Người đứng giữa bị bịt mắt chính là bảo mẫu mới đến kia
Vốn anh không có hứng thú với trò này, nhìn một lúc thì định rời đi nhưng chẳng hiểu sao lại đột nhiên dừng bước, ánh mắt nhìn chăm chú vào cô gái tên Chu Thiến kia.
Nói thật, cô gái này cũng không phải là xinh đẹp, vứt vào giữa đám người thì chẳng thế nhận ra. Loại con gái này anh luôn không có hứng nhưng chẳng hiểu sao ánh mắt anh cứ bị hút vào đó mà không thể nhìn ra chỗ khác
Mắt cô bị bịt kín, khuôn mặt chỉ lộ ra đôi tai và mũi trở xuống. Cằm cô rất đẹp, nụ cười cũng rất tươi, sáng rỡ. Cô vừa quơ tay vừa cười nói, đi về phía có tiếng động. Nụ cười của cô dưới ánh tịch dương trông thực sự tinh thuần. Tiếng cười của cô như niềm vui xuất phát từ tận đáy lòng. Vành tai cô đeo hoa tai có viên trân châu, theo bước đi của cô mà lấp lánh theo, chiếu thẳng vào tim anh
Trong nháy mắt đó, Triệu Hi Thành như cảm thấy, đứng nơi đó chính là Thiệu Lâm, là cô vui vẻ cười, là cô đang chơi đùa với Thế Duy
Tim Triệu Hi Thành vừa đau vừa xót xa, anh không nhịn được mà bước qua, đi về phía cô, như thể rằng mỗi bước đi sẽ được đến bên Thiệu Lâm gần hơn
Đám người hầu đó thấy anh thì đều im bặt, kinh ngạc đứng đó. Thế Duy thấy anh vốn định chạy qua nhưng nhìn sắc mặt anh thì lại ngơ ngác đứng đó
Thần sắc kích động như tìm được về vật báu đã mất là điều Thế Duy không thể hiểu nhưng cậu biết bây giờ tốt nhất không nên đến gần cha…
Triệu Hi Thành còn chưa đến gần cô đã bị cô chạy lên giữ c.h.ặ.t, nụ cười tươi lộ ra hàm răng trắng noãn, hoa tai trân châu lúng liếng, chính là cảm giác này, chính là nụ cười này, Triệu Hi Thành nhìn cô chăm chú, tim trở nên mềm yếu vô cùng.
Mà khi cô kéo khăn bịt mắt xuống, để lộ ra đôi mắt màu đen kia thì đáy lòng Triệu Hi Thành lại dâng lên cảm giác thất vọng không thể kìm nén
Không phải, không phải, không phải, đôi mắt Thiệu Lâm trong suốt như ngọc lưu ly. Không phải, không phải, trên đời này sẽ chẳng còn Tống Thiệu Lâm thứ hai nào nữa…
Triệu Hi Thành nhìn Chu Thiến, dưới ánh tịch dương, đôi mắt đen của cô có một sắc thái vô cùng diễm lệ, cô mở to mắt nhìn anh, đôi mắt trong suốt tinh thuần, cũng giống Thiệu Lâm vậy
Triệu Hi Thành tự nhủ với mình, thôi đi, mày còn muốn tìm bóng dáng Thiệu Lâm từ người khác đến bao giờ? Một Tống Thiệu Vân còn chưa đủ khiến mày thấy vọng sao? Dừng lại hành động ngu ngốc này lại đi! Trên đời này, Thiệu Lâm là độc nhất vô nhị, là không thể thay thế, mày nên nhận rõ sự thực này đi
Anh khẽ gỡ tay Chu Thiến ra, thản nhiên nói:
– Mọi người đang chơi trò chơi
Chu Thiến thấy thần sắc của anh từ hoảng sợ, kích động rồi lại thất vọng lạnh nhạt, chỉ ngắn ngủi vài giây nhưng cô vốn hiểu rõ anh nên vẫn có thể nắm bắt từng biểu tình trên khuôn mặt anh
Cô rút tay bị gạt ra về, trong tay vẫn còn cảm giác khi nắm vào cơ bắp rắn chắc của anh, cô nhìn anh khẽ nói:
– Xin lỗi, tôi không cố ý
Triệu Hi Thành nói không sao rồi không để ý đến cô, ngược lại nhìn về phía Thế Duy mỉm cười:
– Thế Duy, thấy cha không vui sao?
Lúc này Thế Duy mới nhào vào lòng anh, Triệu Hi Thành ôm cậu bé hỏi cậu bé xem hôm nay đã làm những gì. Thế Duy hưng phấn nhắc đến trò chơi. Triệu Hi Thành nghi hoặc hỏi:
– Giờ Thế Duy không thích bắt người xấu nữa à?
– Cô nói, các cô chú sẽ đau, sẽ không thích, Thế Duy là trẻ ngoan…
Thế Duy tuy nói không rõ rang nhưng Triệu Hi Thành vẫn có thể hiểu được
– Vậy ngoài chơi trò chơi thì có làm gì nữa không?
– Cô còn dạy con đọc chữ, cô nói con rất thông minh
Triệu Hi Thành tuy rằng biết Thế Duy thích Chu Thiến này nhưng không ngờ chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã khiến Thế Duy mở miệng đóng miệng đều là cô. Anh không khỏi quay đầu nhìn Chu Thiến nghi hoăc, vừa khéo nhìn thấy cô đang mỉm cười nghe bọn họ nói chuyện. Hiển nhiên cô không ngờ anh đột nhiên quay đầu lại, nụ cười ôn nhu vẫn chưa kịp thu về.
Triệu Hi Thành nhìn cô một cái, lại quay đầu lại đi.
Đi vào đại sảnh, Chu Thiến đón lấy Thế Duy từ Hi Thành, dẫn cậu bé đi tắm. Lúc bế Thế Duy, tay cô đụng tới l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của anh, thoáng cảm giác được tiếng tim đập trầm ổn của anh, tay Chu Thiến run lên, mặt hơi nóng, vội vã bế Thế Duy rời đi
