Vợ Nhà Hào Môn - Chương 307
Cập nhật lúc: 13/01/2026 17:15
Triệu Hi Thành vội nắm c.h.ặ.t lấy nắm đ.ấ.m cửa, cố gắng khống chế bản thân. Chẳng qua chỉ là một bài hát trẻ con bình thường, đứa trẻ nào chẳng biết, không cần phải nghĩ nhiều, rời đi thôi, đi thôi
Nhưng chẳng hiểu sao hai chân như mọc rễ, không thể động đậy
Tiếng hát dịu dàng của cô chậm rãi hòa vào ban đêm yên tĩnh, không quá hay nhưng lại lặng lẽ chảy vào tim người khác. Triệu Hi Thành nghe mà cả người lặng đi, đáy lòng cũng yên tĩnh lại
Bên trong, Thế Duy nghe hát mà mí mắt nặng lại, lập tức chìm vào giấc ngủ. Chu Thiến ngồi bên cậu bé khe khẽ hát rồi đắp lại chăn cho Thế Duy. Đêm đầu hạ vẫn còn khá lạnh
Thế Duy khẽ trở mình, ý thức càng lúc càng mơ hồ, trước khi ngủ còn lẩm bẩm:
– Cô hát hay quá….
Sau đó nhắm tịt mắt lại, chìm vào giấc mơ…
Chu Thiến nhìn cậu bé khẽ mỉm cười. Dưới ánh đèn ngủ, mắt Thế Duy nhắm tịt, lông mi đen dài như hai cây quạt nhỏ, má phúng phính đỏ au, môi hơi cong cong. Thật sự là rất đáng yêu.
Chu Thiến cúi người khẽ hôn lên má cậu bé, nhìn Thế Duy ngủ mà lòng cô vô cùng thỏa mãn. Nếu sau này ngày nào cũng được nhìn Thế Duy ngủ thì đúng là chuyện vô cùng hạnh phúc
Chắc chắn cậu bé đã ngủ, Chu Thiến bắt đầu lấy quần áo đi tắm. Người làm trong Triệu gia có phòng tắm riêng, tuy rằng cô ngủ cùng phòng với Thế Duy nhưng không được sử dụng nhà vệ sinh của cậu bé. Chắc Triệu gia sợ người lạ làm lây bệnh cho Thế Duy
Giờ đãi ngộ của Triệu gia cho Chu Thiến kém khi xưa rất nhiều, tuy rằng không quen nhưng cô cũng hiểu thân phận của mình. Hơn nữa cô cũng không quá để ý những chuyện này
Lấy quần áo xong, Chu Thiến mở cửa ra, vừa mở cửa đã thấy Triệu Hi Thành đứng bên ngoài, tay đặt trên nắm đ.ấ.m cửa, vẻ mặt có chút hoảng hốt, xem ra là đứng ở ngoài này từ lâu
Thấy Chu Thiến đi ra, Triệu Hi Thành chấn động, đôi mắt đen thâm sâu nhìn cô, vẻ mặt có chút xấu hổ
Lòng Chu Thiến dâng lên cơn tức giận. Những lời lúc trước anh nói với Triệu phu nhân đã khiến cô không thoải mái, giờ lại còn đứng ngoài nghe lén. Cô khiến anh nghi ngờ đến thế sao? Tuy rằng cô muốn tiếp cận anh nhưng ít nhất đến giờ còn chưa hành động gì hết. Cô chưa từng mong anh sẽ tốt với mình, dù sao với anh mà nói cô chỉ là một người xa lạ. Nhưng cũng nên có sự tôn trọng cơ bản, chẳng lẽ sự tôn trọng, thấu hiểu của Triệu Hi Thành chỉ dành cho người anh ấy yêu quý, người khác không thể có sao?
– Triệu tiên sinh, anh ở đây làm gì?
Ba chữ “đại thiếu gia” đ.á.n.h c.h.ế.t Chu Thiến cũng không nói
Giọng nói của cô nhàn nhạt khiến Triệu Hi Thành nhíu mày, trong Triệu gia này có ai dám nói năng với anh như thế? Nhưng ở bên ngoài nghe lén bị người biết cũng chẳng phải là chuyện hay ho. Triệu Hi Thành có chút đuối lý, nhất thời cũng không tìm được lí do gì thích hợp
– Tôi… tôi…
Lạ thật, đây là nhà anh, anh là chủ nhân nơi này, anh ở đâu làm gì sao phải giải thích cho một bảo mẫu. Anh rất muốn trách cứ cô hai câu, để cô hiểu rõ thân phận của mình nhưng nhìn vẻ mặt tức giận của cô thì những lời trách cứ lại nuốt ngược vào trong.
Chu Thiến rất bực bội:
– Triệu tiên sinh, anh sợ tôi sẽ có thủ đoạn xấu gì với Thế Duy sao?
Tuy rằng bây giờ cô với anh chỉ là người xa lạ nhưng trong lòng Chu Thiến anh vẫn là người chồng chung chăn chung gối, sớm chiều bầu bạn. Cô không như mọi người sợ hãi anh, trong lòng có gì bất mãn thì cứ nói thẳng như trước kia.
Nhưng Triệu Hi Thành lại không chấp nhận được như vậy, lời của cô khiến anh có phần mất mặt.
Anh giận tái mặt đến, lạnh lùng nói:
– Chu tiểu thư, xin hãy chú ý thân phận của mình, đây là thái độ với ông chủ của cô sao? Cô nên hiểu, bất kể tôi làm gì, nghĩ gì cũng không phải là chuyện cô có thể can thiệp
Anh khẽ chỉ vào cô, trong mắt đầy sự khinh thường.
Chu Thiến càng tức giận, cô khẽ đóng cửa lại, tránh để hai người cãi cọ làm ảnh hưởng đến Thế Duy. Một động tác nhỏ này khiến Triệu Hi Thành giật mình, lửa giận bị cô châm lên tiêu tan hơn nửa. Xem ra cô vẫn rất quan tâm Thế Duy, ít nhất vừa rồi chính anh cũng không nghĩ là mình có thể sẽ đ.á.n.h thức Thế Duy. Nhưng những lời sau đó Chu Thiến nói lại khiến lửa giận trong lòng anh bốc lên bừng bừng
Cô nói:
– Triệu tiên sinh, lời này của anh không đúng rồi! Anh đúng là ông chủ, anh trả tiền lương nhưng tôi phải bỏ sức. Theo lý mà nói chúng ta là quan hệ ngang hàng, nếu anh tôn trọng tôi thì đương nhiên tôi cũng sẽ tôn trọng anh. Nhưng anh lại lén lút đứng ngoài nghe lén chúng tôi nói chuyện. Anh là cha của Thế Duy, anh có thể quang minh chính đại đi vào, anh muốn nghe gì? Giờ tôi ở trong, là mọi người xếp cho tôi ở đó, một khi đã vậy thì anh nên tôn trọng chút quyền riêng tư của tôi được chứ? Tôi đương nhiên không có quyền can thiệp vào việc của anh nhưng bảo vệ chút quyền của mình chắc không sai chứ?
Những lời này tuy là thấp giọng nói nhưng lại rất hùng hồn, giọng nói hơi sẵng, đôi mắt trong suốt không chút sợ hãi nhìn anh, đôi mắt đen láy dưới ánh đèn như lóe lên, b.ắ.n thẳng vào lòng anh khiến anh có một cảm giác kì dị.
