Vợ Nhà Hào Môn - Chương 326
Cập nhật lúc: 21/01/2026 13:44
Sau lại nhìn về phía Chu Thiến:
– Cô cũng đi cùng đi, tôi làm việc bận rộn không thể chăm sóc nó cẩn thận được
Chu Thiến gật gật đầu. Thế Duy cao hứng nhảy nhót khắp nơi
Triệu Hi Tuấn nhìn ánh mắt trong sáng, nụ cười tinh thuần của Chu Thiến mà đột nhiên muốn ngày mai đến thật nhanh
Chơi đến gần 10h, Thế Duy buồn ngủ thì Chu Thiến mới bế cậu bé lên lầu
Sau khi về phòng, tắm rửa thay quần áo cho Thế Duy xong, Chu Thiến đặt cậu bé xuống giường, Thế Duy lật người mấy lần rồi ngẩng đầu nói với Thế Duy:
– Cô ơi, không thấy gấu nhỏ đâu
Mắt bắt đầu đỏ lên như sắp khóc.
Con gấu đó là khi Chu Thiến vẫn còn là Thiệu Lâm đã mua cho Thế Duy. Thế Duy rất coi trọng nó, người bình thường đều không được chạm vào, tối nào cũng ôm đi ngủ. Cậu bé nói, như thế cũng giống như có mẹ ngủ cùng
Giờ con gấu quan trọng như vậy lại không thấy, sao có thể không lo lắng. Chu Thiến an ủi cậu bé:
– Thế Duy đừng khóc, con trai không thể tùy tiện khóc nhè. Đừng vội, để cô đi tìm cho, nhất định có thể tìm được!
Thế Duy lấy mu bàn tay quệt nước mắt, gật gật đầu.
Chu Thiến bắt đầu tìm trong phòng, trên giường, gậm giường, ngăn tủ, sàn nhà, thậm chí cả ban công, nhà tắm cũng chẳng thấy đâu
Thấy môi Thế Duy bĩu bĩu, lại sắp khóc. Chu Thiến hỏi cậu bé:
– Thế Duy có mang gấu con đi đâu không?
Thế Duy nghĩ một hồi mới trả lời:
– Trong phòng cha
Phòng Hi Thành? Chu Thiến ngẩn ra nhưng lập tức nói:
– Thế Duy đừng khóc, cô đi lấy cho con
Nói xong, bước ra khỏi phòng, đi đến trước cửa phòng Triệu Hi Thành.
Chu Thiến do dự một hồi, Hi Thành hẳn là chưa về chứ? Cô gõ gõ cửa, lại nghiêng tai lắng nghe một hồi, bên trong chẳng có chút tiếng động nào.
Chu Thiến hít sâu một hơi, sau đó đẩy cửa đi vào.
Cửa vừa mở ra, đèn bên trong sáng lên khiến cả căn phòng sáng bừng
Căn phòng vẫn giống hệt như lúc cô ra đi, thậm chí ngay cả chiếc áo ngủ trước khi cô bị bắt cóc vẫn còn treo trên giá áo
Chu Thiến nhẹ nhàng đi vào, vô cùng hoài niệm mà nhìn mọi thứ trong phòng
Trong tủ vẫn treo quần áo của cô, những thứ cô thích, màu cô thích. Trên ngăn tủ có ảnh của cô, cô dựa vào lòng Hi Thành cười tươi rạng rỡ. Chu Thiến nhẹ vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp trong ảnh, không nhịn được mà mắt lại nóng bừng. Giờ cô đã chẳng còn là Thiệu Lâm xinh đẹp mà anh đã yêu nữa.
Cô lại vuốt lên khuôn mặt của Hi Thành trong bức ảnh, khi đó nụ cười của anh vui vẻ như vậy, trên mặt như phủ ánh sáng ch.ói lọi nhưng giờ khuôn mặt anh chỉ còn lại băng sương…
Bên cạnh là ảnh của Thế Duy, lúc mới sinh ra, đầy tháng, một tuổi… Tất cả đều để bên cạnh ảnh cô như thể cho cô xem vậy/
Trên bàn trang điểm là đồ mĩ phẩm cô dùng dở, chỉ còn lại một ít, có một số đã hết hạn nhưng vẫn giữ lại trong này, không vứt bỏ thứ nào hết
Chu Thiến ngẩng đầu nhìn khuôn mặt bình thường của mình trong gương, một giọt nước mắt lặng lẽ chảy qua gò má.
– Cô ở đây làm gì?
Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng mắng nhẹ đầy lạnh lùng
Chu Thiến nghe tiếng thì quay đầu lại, hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn người đi tới
Triệu Hi Thành mặc âu phục màu đen, lạnh lùng đứng ở cửa, mày nhướng lên, đôi mắt thâm sâu, khuôn mặt tuấn mỹ mà lạnh lùng như tu la
Anh tức giận nhìn về phía Chu Thiến nhưng khi tiếp xúc đến ánh mắt đẫm lệ của cô thì ngẩn ra, vẻ tức giận như biến đi một nửa
– Cô làm gì trong phòng tôi
Giọng nói tuy vẫn lạnh lùng nhưng đã bớt đi sự tức giận
Chu Thiến thấy là Triệu Hi Thành thì vội lau nước mắt, nghẹn ngào nói:
– Xin lỗi Triệu tiên sinh, con gấu nhỏ của Thế Duy ở trong phòng anh, buổi tối Thế Duy không ôm gấu thì không ngủ được.
Triệu Hi Thành đương nhiên biết thói quen này của anh, anh quay đầu nhìn chung quanh, sau đó bước đến bên kia giường, cúi người nhặt con gấu lên. Chu Thiến tiến lên hai bước, Triệu Hi Thành đi tới bên cô. Suốt quá trình vẻ mặt anh vẫn chỉ như tượng đẽo, không chút cảm xúc.
Anh đưa con gấu nhỏ cho cô, Chu Thiến đón lấu, ngón tay không cẩn thận tiếp xúc đến tay anh. Cảm xúc ấm áp truyền đến làn da cô, cảm giác run lên truyền qua tay cô khiến tay cô run lên, vừa định rụt tay lại ai ngờ Triệu Hi Thành lại còn nhanh hơn cô mà thu tay về. Anh lấy tay kia phủi phủi tay mình, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc nhưng vẫn chỉ lặng lẽ lui về phía sau hai bước rồi nói:
– Lấy được gấu rồi thì đi đi! Thế Duy còn chờ
Có lẽ là ảo giác của cô? Vì sao cô lại cảm thấy giọng anh mất đi sự bình tĩnh khi xưa? Lòng Chu Thiến hồ nghi nói:
– Được rồi, Triệu tiên sinh, vậy tôi đi trước…
Cô cúi đầu đi lướt qua anh. Đến khi ra đến cửa phòng thì đột nhiên lại bị Triệu Hi Thành gọi lại
