Vợ Nhà Hào Môn - Chương 332
Cập nhật lúc: 23/01/2026 16:01
Sau đó, anh chuyển qua nhìn Chu Thiến, cô dựa vào bên giường Thế Duy, gối đầu lên tay, mặt nghiêng qua một bên. Tóc mái khẽ nghiêng theo, để lộ ra một góc trán trơn bóng. Lông mày đen rậm, mắt khẽ nhắm, ánh mặt trời buổi sớm chiếu qua cửa sổ thủy tinh mà chiếu vào mặt cô, có thể thấy rõ đến lớp lông tơ trên má cô. Nhìn Chu Thiến như vậy, lòng Triệu Hi Thành cảm thấy vô cùng bình an, thoải mái. Ngoài Thiệu Lâm, cũng chỉ có Chu Thiến có thể đem lại cho anh cảm giác này.
Lúc này, một cơn gió khẽ thổi đến, thổi mấy sợi tóc phất phơ trên mặt cô, mắt cô khẽ giật giật, lông mi run run như không thoải mái. Ma xui quỷ khiến, Triệu Hi Thành vươn tay, nhẹ nhàng vuốt lại tóc cho cô.
Tiếp xúc với làn da nõn nà của cô, lòng Triệu Hi Thành rung lên mà đồng thời, Chu Thiến cũng bừng tỉnh.
Chu Thiến ngẩng đầu, do vừa tỉnh ngủ nên mắt có chút mơ màng, suy nghĩ có chút mơ hồ. Cô ngẩng đầu, nhìn Triệu Hi Thành ở bên, thần trí đột nhiên tỉnh táo hẳn. Chu Thiến cả kinh vội đứng phắt dậy:
– Triệu tiên sinh…
Sau đó mới phát hiện, cứ thế này, hình như khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần.
Gần đến độ có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, gần đến độ có thể nhìn thấy bóng dáng của mình trong mắt nhau.
Chu Thiến nhìn anh, nhất thời quên mất bản thân đang ở đâu, cô chỉ cảm thấy mắt anh như cơn lốc xoáy vô đáy, tựa như muốn hút cô vào.
Chu Thiến mê hoặc, tình cảnh này thực sự quá quen thuộc. Khi cô vẫn còn là Thiệu Lâm, Triệu Hi Thành thường xuyên chăm chú nhìn cô với ánh mắt này, sau đó sẽ ôm cô vào lòng rồi dịu dàng hôn cô.
Giờ nhìn khuôn mặt càng lúc càng gần của anh, mệt mỏi mơ hồ trong lòng Chu Thiến như lắng lại, sự kích động, vui mừng lại dâng lên.
Cô chậm rãi nhắm mắt lại…
Không muốn làm mất hứng mọi người nhưng mọi người nhớ cho là đọc nội quy nhà mình rồi hãy comt nhé. Vừa rồi có em Hiền Nguyễn comt kiểu giục mình up truyện và mình del luôn theo quy định rồi. Rảnh rỗi ngồi làm được thì up ngay chứ giữ truyện làm gì đâu. Mình cũng phải đi học, cũng có cuộc sống riêng, đâu phải lúc nào cũng rỗi mà ngồi type truyện 24/24 cho các bạn được. Thông cảm cho người editor, tạo không khí thoải mái cho nhau không tốt hơn à? Hôm nay nhiều việc còn bị thúc ép, hơi mệt, định làm thêm nhưng quyết định chỉ làm 1 chương ngắn này nữa thôi. Em Hiền có đọc được thì thông cảm và rút kinh nghiệm nhé.
Nhắc lại, mọi người ai chưa đọc nội quy thì đọc hộ mình trước khi có ý định comt, còn nếu k định comt thì không cần đọc cũng được :3
Chương 200
Triệu Hi Thành thấy lúc này Chu Thiến ngay gần trong gang tấc, ánh mặt trời nhuộm mái tóc cô vàng óng, mắt cô như bảo thạch mà phát sáng. Cô cứ lẳng lặng nhìn anh như vậy, ánh mắt vô cùng quen thuộc, tình cảm dịu dàng trong mắt cô khiến anh trầm mê. Môi cô khẽ mấp máy mà hé mở, cánh môi mềm mại ướt át. Dục hỏa vừa nén xuống lại một lần nữa bốc lên. Anh rốt cuộc không khắc chế được khát vọng trong lòng, anh muốn, anh rất muốn nếm thử đôi môi ngọt ngào kia…
– Cha ơi!
Một tiếng gọi non nớt vang lên khiến hai người đang ý loạn tình mê đột nhiên tỉnh lại. Vẻ mặt hai người đều có chút xấu hổ, mặt Chu Thiến ửng hồng nhưng trong lòng cô lại ngọt ngào vô cùng. Cô cúi đầu, khóe môi khẽ cười rồi quay đầu nhìn Thế Duy.
Cô sờ trán Thế Duy, đã không còn nóng nữa, xem ra đã hạ sốt. Nhìn đôi mắt to sáng ngời linh động của Thế Duy thì Chu Thiến lại vui mừng:
– Thế Duy có khỏe không? Có còn đau không?
Thế Duy cười cười, lắc đầu, sau đó nhìn về phía Triệu Hi Thành, vươn tay với anh:
– Cha ơi
Giọng nói nhu hòa khiến ai nghe cũng mềm lòng. Triệu Hi Thành vội nắm tay cậu bé nói:
– Thế Duy bị ốm, cha lo lắm
Thế Duy nói:
– Lâu rồi Thế Duy không được gặp cha, rất nhớ cha. Giọng nói đầy sự tủi thân.
Triệu Hi Thành nhớ lại đã nhiều ngày qua vì trốn tránh bản thân mà xem nhẹ con, trong lòng không khỏi có chút áy náy, anh ngồi bên giường, vuốt đầu Thế Duy nói:
– Không đâu, sau này sẽ không thế nữa, về sau ngày nào cha cũng sẽ dắt Thế Duy đi dạo
Thế Duy vừa lòng, mỉm cười ngọt ngào.
Chu Thiến nhìn hai người một lớn một nhỏ mà cũng mỉm cười
Triệu Hi Thành nhìn đồng hồ, thấy sắp đến giờ đi làm thì nói với Chu Thiến:
– Tôi về thay quần áo rồi đến công ty luôn!
Chu Thiến có hơi không dám nhìn anh, khẽ gật gật đầu. Cô tiễn anh ra khỏi phòng bệnh, mở cửa rất nhẹ. Triệu Hi Thành đột nhiên quay đầu, nói:
– Vừa rồi…
Vừa bắt đầu, Chu Thiến đã ngẩng đầu lên chặn lời anh:
– Đừng lại lấy lí do lần trước để né tránh, tôi không phải con ngốc, có một số chuyện tôi có thể cảm nhận được…
Cô nhìn thẳng vào mắt anh mà không chớp mắt
Triệu Hi Thành ngẩn ra, sau đó mỉm cười, vô cùng quyến rũ, anh khẽ nói:
– Tôi định nói, tối qua là tôi hiểu lầm cô, cô chăm sóc Thế Duy rất tốt, tôi xin lỗi, xin cô đừng để ý
