Vợ Nhà Hào Môn - Chương 334
Cập nhật lúc: 24/01/2026 07:30
Người đến ăn mặc hoa lệ, tóc uốn cầu kì, vẻ mặt vừa cao quý vừa xa cách, chính là mẹ của Tống Thiệu Lâm – Tống phu nhân. Bên cạnh bà là một người phụ nữ mặc bộ váy màu trắng, trông rất thanh lịch, chính là Bạch Tư Mẫn
Chu Thiến đứng dậy nhìn bọn họ, cảm giác trong lòng thật khó nói. Cô từng gọi Tống phu nhân là mẹ trong một năm trời, nhưng thân phận mất đi, hai người chẳng còn quan hệ. Còn Bạch Tư Mẫn luôn là bạn của Tống Thiệu Lâm, thực lòng quan tâm đến mình, nhìn thấy cô, lòng Chu Thiến rất vui
Cô nhìn bọn họ mỉm cười.
Thế Duy thấy hai người thì cũng rất vui, ngọt ngào gọi:
– Bà ngoại, bá
Nghe Thế Duy gọi, vẻ xa cách trên mặt Tống phu nhân lập tức biến mất, bà cười đi đến bên Thế Duy, vốn định ôm Thế Duy nhưng thấy cậu bé còn đang truyền nên thôi, chỉ cầm bàn tay nhỏ bé của Thế Duy mà đau lòng nói:
– Thế Duy, có đau không! Ây da, thật đáng thương! Bà ngoại đau lòng quá
Nói xong vuốt vuốt tóc cậu bé
Thế Duy dựa vào lòng bà ngoại làm nũng:
– Bà ngoại, Thế Duy không đau, Thế Duy dũng cảm lắm
Tống phu nhân yêu thương nhìn cháu ngoại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn giống hệt con gái mà lòng đau đớn.
Bạch Tư Mẫn thấy bà như vậy thì biết bà lại nhớ tới Thiệu Lâm mà đau lòng, vội đi qua, chuyển sự chú ý của Tống phu nhân.
– Thế Duy dũng cảm thế sao? Không sợ tiêm à?
Thế Duy lập tức ưỡn n.g.ự.c nói:
– Thế Duy không sợ, Thế Duy không khóc, không tin hỏi cô đi.
Nói xong nhìn về phía Chu Thiến.
Lúc này hai người mới nhìn qua Chu Thiến. Nghe nói Thế Duy có bảo mẫu mới, xem ra chính là cô.
Thế Duy vẫn nói tiếp:
– Cô bảo với Thế Duy là chỉ hơi đau thôi, Thế Duy không sợ.
Hai người sớm đã biết đến sự tồn tại của cô qua lời Tống Thiệu Vân, biết cô rất được Triệu gia coi trọng, Thế Duy yêu thích. Hơn nữa, trong miệng Tống Thiệu Vân, cô còn như hồ ly tinh thông thạo việc quyến rũ đàn ông.
Nhưng người con gái trước mặt này tướng mạo bình thường, ăn mặc giản dị, cả người toát ra vẻ thoải mái, sao giống hồ ly tinh được. Nếu cố ép nói cô có gì đặc biệt thì chỉ có nụ cười. Cô nhìn bọn họ lẳng lặng cười, nụ cười nhu hòa khiến cho hai người cảm thấy vô cùng quen thuộc, thân thiết
Sao lại là hồ ly tinh cho được? Sớm biết Thiệu Vân kia thích nói lung tung mà. Tống phu nhân nghĩ thầm.
Tuy rằng như thế nhưng Tống phu nhân vẫn rất bực vì chuyện Thế Duy phải vào viện. Bà nhìn Chu Thiến trầm giọng nói:
– Để Thế Duy ốm phải vào viện, cô làm bảo mẫu kiểu gì thế
Đối với chuyện này, Chu Thiến cảm thấy mình vẫn có trách nhiệm, cho nên chỉ cúi đầu, để mặt Tống phu nhân chỉ trích.
– Là tôi chăm sóc không cẩn thận, về sau nhất định sẽ để ý!
Tống phu nhân như chưa hết giận, tiếp tục nói:
– Tôi thấy, sau này tốt nhất là mời người lớn tuổi, có kinh nghiệm một chút. Trẻ tuổi thế này, chẳng biết tâm tư đặt đi đâu
Tuy rằng Tống phu nhân rất vui khi thấy Thiệu Vân bị hạ nhục nhưng nếu để ảnh hưởng đến sức khỏe của cháu ngoại mình thì vẫn không hay chút nào
Tống phu nhân nói một hồi, Thế Duy chỗ hiểu chỗ không nhưng ý bà ngoại muốn đổi bảo mẫu thì cậu bé hiểu, vội nói:
– Không được, cô không được đi, Thế Duy thích cô!
Khuôn mặt nhỏ nhắn hoảng đến độ đỏ bừng, nước mắt chực trào
Thấy Thế Duy sắp khóc, Tống phu nhân mềm lòng vội nói:
– Được rồi, được rồi! Thế Duy đừng khóc, bà ngoại nói đùa thôi, bà ngoại không đuổi cô đi đâu.
Lúc này Thế Duy mới thoải mái lại.
Nhìn Thế Duy như vậy, Tống phu nhân và Bạch Tư Mẫn đều bất ngời. Đây là lần đầu tiên Thế Duy coi trọng một người ngoài như vậy.Tống phu nhân không khỏi lại một lần nữa cẩn thận đ.á.n.h giá Chu Thiến. Chẳng lẽ bảo mẫu trông bình thường này thực sự có thủ đoạn khó lường gì sao?
Nhưng Bạch Tư Mẫn không nghĩ phức tạp như Tống phu nhân, cô nhìn Chu Thiến, bất giác có hảo cảm. Cô đi đến bên Chu Thiến cười nói:
– Trẻ con bị ốm cũng là chuyện thường, giờ Thế Duy cũng không sao nên em đừng để trong lòng! Chị biết em đã rất cố gắng chăm sóc Thế Duy rồi
Bất kể là với ai, Bạch Tư Mẫn vẫn luôn khoan dung, hiền lành. Hơn nữa Chu Thiến thấy lời cô nói với Thế Duy rất thân thiết, mà bình thường Thế Duy cũng hay nhắc đến cô thì biết cô thực lòng tốt với Thế Duy, trong lòng cũng rất cảm kích. Chu Thiến mỉm cười đầy thiện chí:
– Đây là công việc của em mà
Bạch Tư Mẫn lắc đầu nói:
– Không đâu, Thế Duy tin tưởng em như thế, có thể thấy em đã hao phí không ít công sức, là thật lòng quan tâm đến Thế Duy
Nói xong, ánh mắt cô trở nên buồn bã, nhẹ giọng nói:
– Nếu mẹ của nó biết thì cũng sẽ rất cảm kích em
Cô khẽ thở dài một tiếng:
– Đúng là đứa trẻ đáng thương
Tống phu nhân nghe Bạch Tư Mẫn nói vậy thì vẻ mặt cũng trở nên u buồn, không khí trong phòng đắm chìm trong sự thương cảm. Cuối cùng vẫn là Bạch Tư Mẫn phá tan không khí này. Cô đi đến bên Thế Duy nói:
– Đợi bao giờ Thế Duy xuất viện thì đến nhà bà ngoại chơi, chơi với anh, chị được không?
