Vợ Nhà Hào Môn - Chương 351
Cập nhật lúc: 01/02/2026 17:01
Anh thoáng dừng lại, cảm thấy không thở nổi, tim như bị bàn tay vô hình nắm lấy. Anh không nói gì nữa, tim như bị cào xé, đau đớn đến không thở nổi.
(Sắp nhờn với cả sự đau đớn, cào xé của các bạn rồi đó he)
Sau đó, anh lạnh lùng nói tiếp:
– Triệu Hi Thành tôi lấy vợ không phải chỉ cần động lòng là được. Thân phận, địa vị đều không thể thiếu. Chu Thiến, cô có gì? Cô dựa vào cái gì mà ở bên cạnh tôi? Cô bảo tôi phải giới thiệu với mọi người thế nào? Nói rằng đây là bảo mẫu nhà tôi? Cái này quá buồn cười! Chu Thiến, cô đừng ngây thơ quá, sự động lòng đó chẳng có ý nghĩa gì đâu!
Chu Thiến bước ra khỏi bóng cây, ánh trăng chậm rãi bao phủ lên người cô, lộ rõ khuôn mặt trắng bệch của cô, ánh mắt đau lòng và ánh lệ như ngọc lấp lánh trong mắt
Cô đi từng bước, vô cùng kiên định đi đến bên anh rồi dừng lại trước mặt anh. Cô dựa vào anh rất gần, có lẽ vì đứng đây có thể nhìn rõ được vẻ mặt của anh
Cô ngẩng đầu, tóc cô, lông mi cô đều ánh lên ánh bạc, nước mắt của cô tựa như ánh sao trên trời.
Cô nhìn anh bằng ánh mắt đẫm lệ đó, sự đau xót trong mắt cô đ.â.m thẳng vào lòng anh. Cô nhẹ nhàng nói, giọng run run:
– Nếu em nói em yêu anh… Triệu Hi Thành, nếu em nói em yêu anh thì cũng là chuyện vô nghĩa sao?
Vì sao lại thành ra thế này?
Chu Thiến không thể nào nghĩ ra nổi. Cô đứng đó, không thấy được rõ vẻ mặt của Triệu Hi Thành nhưng giọng anh rất bình thản, không chút cảm tình như thể chỉ đang kể lại một chuyện cực kì bình thường. Nhưng mỗi từ anh nói tựa như một thanh chủy thủ vô tình mà c.h.é.m về phía cô.
Vốn dĩ cô định nói cho anh cô là vợ của anh, sau đó bọn họ lại có thể vui vẻ bên nhau nhưng anh lại nói với cô rằng cô không xứng với anh
Đúng, giờ cô không phải là Tống gia đại tiểu thư Tống Thiệu Lâm, giờ cô chỉ là cô gái ở thành phố nhỏ Chu Thiến. Cô và anh có khoảng cách rất lớn, có thể trước kia cô chưa từng coi việc này là gì, ngây thơ mà nghĩ, cô chính là Thiệu Lâm, Thiệu Lâm chính là cô. Không, cô không phải là Thiệu Lâm, giờ cô là Chu Thiến…
Nếu đã là Chu Thiến thì không xứng đáng có được tình yêu của anh, Hi Thành, ý anh là vậy?
Lòng Chu Thiến đau đớn nhưng cô không cam lòng, không hiểu rõ thì cô không thể nào buông tha.
Cô đi đến bên anh, ngẩng đầu nhìn anh nói:
– Nếu em nói em yêu anh thì cũng chẳng có ý nghĩa gì sao?
Ánh trăng trên cao lẳng lặng nhìn bọn họ, bốn phía im ắng, không có tiếng côn trùng, không có tiếng chim hót, dường như đều ngừng thở mà đợi đáp án của Triệu Hi Thành.
Chu Thiến nhìn anh không chớp mắt, trong mắt anh chứa những cảm xúc mãnh liệt như ba đào, nhưng đó là gì? Chu Thiến không thể nhìn thấu
Hồi lâu sau mới nghe Triệu Hi Thành nhẹ nhàng nói, giọng nói nặng nề như đang cố gắng áp chế điều gì đó. Chu Thiến không kịp tìm tòi bởi vì những lời anh nói khiến toàn bộ suy nghĩ của cô hoàn toàn trở nên trống rỗng.
– Rất nhiều người con gái khác cũng nói yêu tôi, cô cảm thấy điều đó có ý nghĩa gì với tôi sao? Hơn nữa, thời gian ngắn như vậy mà đã đủ khiến cô khẳng định là cô yêu tôi, cô cảm thấy tình yêu này có ý nghĩa gì với tôi không?
– Cái gì?
Chu Thiến chỉ cảm thấy như bị ai rút gân, cảm giác đau đớn toàn thân nhưng rồi cũng chỉ còn lại sự c.h.ế.t lặng, lạnh lẽo khôn cùng.
– Cô Chu Thiến, xin đừng dây dưa với tôi nữa. Tôi đã có đối tượng thích hợp, chúng tôi sắp đính hôn rồi. Tôi không mong cô ở lại đây nữa, cô ấy sẽ không vui, tôi không muốn điều đó!
– Là Tống Thiệu Vân?
Chu Thiến chua xót vô cùng. Cô cúi đầu, không muốn để anh nhìn thấy sự đau đớn trong mắt mình nữa, tuy rằng tim cô đau đớn như bị xé rách nhưng cô không muốn bộc lộ sự yếu đuối của mình trước mặt anh nữa
Bởi vì điều này vốn chẳng có ý nghĩa gì với anh, chỉ càng khiến anh khinh thường hơn mà thôi
– Chu tiểu thư, tôi vốn không định nói ra những lời này khiến cô bị tổn thương, dù sao cô cũng thật lòng tốt với Thế Duy, điều này tôi vô cùng cảm kích. Người quý ở tự trọng, chuyện thành ra thế này cũng không phải là điều tôi muốn
Triệu Hi Thành ép bản thân phải nói ra những lời tàn nhẫn, tuyệt tình này. Cô cúi đầu, anh không nhìn rõ vẻ mặt của cô, anh cũng không muốn nhìn thấy. Anh chỉ muốn nhanh ch.óng rời khỏi đây, rời khỏi cô. Anh chỉ cảm thấy, nếu mình không rời khỏi đây thì anh sẽ điên mất. Tim anh rất đau, đau hơn tưởng tượng của anh rất nhiều. Anh như đang cầm d.a.o mà tự lóc thịt của mình, m.á.u chảy đầm đìa, đau như sắp c.h.ế.t.
Anh vội vàng nói:
– Tôi vào trước…
Giọng nói run run không thể khống chế nhưng giọng rất nhẹ, lòng Chu Thiến rất loạn, câu nói đó nhẹ nhàng run run lướt qua trong gió đêm, biến mất không chút tăm tích.
Anh vội vã rời khỏi hoa viên, đi về phía trước mà không dám quay đầu, không dám bước chậm lại, tựa như có cái gì đó đuổi theo anh, chỉ cần hơi chần chừ là nó sẽ c.ắ.n nuốt anh lại.
Chu Thiến nghe tiếng anh rời xa thì mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Cô mờ mịt đứng đó, ngơ ngác nhìn theo bóng anh. Cô rất khó chịu, rất muốn khóc lớn nhưng mắt cô trống rỗng, không thể rơi được giọt lệ nào. Nỗi đau đó như kết lại trong lòng cô, không thể giải thoát, cô cảm thấy sắp không thở nổi. Ánh trăng nhuộm mọi thứ trở nên tái nhợt nhưng sắc mặt cô còn tái hơn trăng. Bốn phía yên tĩnh, nhưng lòng cô còn trống vắng hơn. Dường như những thứ từng lấp đầy tim cô giờ biến mất không còn tăm hơi chỉ trong chốc lát.
Cô cứ đứng đó, hai mắt nhìn về phía trước nhưng không có tiêu cự, đầu óc trống rỗng, thế giới vắng lặng, lòng cô cũng vắng lặng
Cô đứng đó hổi lâu không nhúc nhích, mãi đến khi có một người hầu tìm thấy cô ở đây. Thấy cô như vậy thì có chút kì quái:
– Chu Thiến, cô ở đây làm gì? Tiểu thiếu gia đang tìm cô đó!
Chu Thiến quay đầu nhìn về phía cô ta như thể không biết cô ta đang nói gì.Hai mắt trống rỗng vô thần.
