Vợ Nhà Hào Môn - Chương 391
Cập nhật lúc: 17/02/2026 04:02
Quả thực Chu Thiến cũng rất cảm động. Cô và Triệu Hi Thành đã không thể bên nhau, về sau vẫn là sẽ cùng người đàn ông khác kết hôn, sinh con. Nhưng người đàn ông đó có thể là bất kì ai chứ tuyệt đối không thể là Hi Tuấn. Cô sao có thể làm em dâu Triệu Hi Thành? Cho dù mọi người không biết thì cô cũng không làm được. Hơn nữa như vậy thì cơ hội gặp Hi Thành sẽ càng nhiều. Nói thật, giờ cô vẫn chưa thể nào tự nhiên mà đối diện với Hi Thành cho được.
Cho nên với sự quan tâm của Triệu Hi Tuấn, Chu Thiến không tiện nói rõ nhưng thường ám chỉ cho Hi Tuấn là không thể. Hi Tuấn cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên hiểu ý cô. Nhưng chỉ cần cô chưa chọn người đàn ông nào khác thì anh sẽ không buông tay.
Mà Hi Thành, nửa năm này cô luôn cố ý né tránh nên hai người chưa từng gặp lại.
Cứ như vậy, nửa năm qua đi, thu đi đông đến. Thời tiết trở nên rét buốc, khắp thành phố chìm trong màu trắng của tuyết.
Mà Chu Thiến đang chuẩn bị hành lý đi Nhật Bản. Ngày mai cô và Khắc Y sẽ cùng sang Nhật Bản để tham dự tuần lễ thời trang. Mà Khắc Y chính là nhà tạo hình được yêu thích.
Tiểu Mạt vừa giúp cô thu dọn hành lý vừa nói:
– Thật không ngờ Khắc Y còn nổi tiếng như vậy, mấy năm rồi, cứ đến đợt này là ông lại được mời sang Nhật Bản tạo hình.
Chu Thiến mỉm cười nói:
– Thầy Khắc Y có sự độc đáo của mình, so với những bậc thầy trên thế giới cũng chẳng kém chút nào
Tiểu Mạt có chút tiếc nuối nói:
– Đáng tiếc là ở Kyoto, nếu ở Tokyo thì có thể giúp mình thăm Trương Bân được
Chu Thiến cười:
– Cho dù là ở Tokyo thì mình cũng không có thời gian đâu, cậu cũng biết Khắc Y rồi đấy, một khi đã làm việc là quên ăn quên ngủ, làm sao để mình đi được
Tiểu Mạt lè lưỡi:
– Cũng đúng, được rồi, không làm khó cậu nữa. Mình và Trương Bân chat qua QQ cũng được.
Hôm sau, Chu Thiến và Khắc Y bay sang Nhật Bản.
Kyoto là một trong hai trung tâm kinh tế, là thành phố lớn thứ hai của Nhật Bản
Đi máy bay xong đã có người đến đón bọn họ đến một khách sạn 5 sao nghỉ ngơi. Ngày mai chính là buổi khai mạc tuần lễ thời trang, hôm nay bắt đầu đi gặp qua người mẫu trước
Chu Thiến và Khắc Y cũng chỉ nghỉ ngơi một chút rồi đã đến hội trường. Bên tổ chức mời một phiên dịch đi theo. Buổi chiều, Chu Thiến và Khắc Y đều cùng các nhà thiết kế bàn bạc, thảo luận mà Khắc Y thì chủ yếu là phụ trách tạo hình của mấy người mẫu chính. Khắc Y nhìn người mẫu mặc trang phục trình diễn xong thì nhanh ch.óng phác thảo ý tưởng. Hai người làm việc đến khi trời tối mịt mới quay về khách sạn.
Năm giờ sáng, Triệu gia.
Triệu Hi Thành đột nhiên bị tiếng chuông điện thoại dồn dập đ.á.n.h thức. Buổi tối anh đi tiếp khách uống rượu không ít, rất đau đầu. Anh vừa day day trán vừa tìm điện thoại
– Sếp Triệu!
Là Lý Thêm, giọng vô cùng lo lắng. Lý Thêm tuyệt đối không vô duyên vô cớ gọi điện cho anh vào lúc này, lòng Triệu Hi Thành dâng lên dự cảm không hay
– Chuyện gì?
– Sếp Triệu, tối qua ở Kyoto xảy ra động đất cấp 8
Triệu Hi Thành nhíu mày:
– Thế thì sao?
– Là thế này, anh bảo tôi theo dõi về Chu tiểu thư, cô ấy giờ đang ở Kyoto
– Cái gì?
Tim Triệu Hi Thành như chìm xuống.
Chu Thiến và Khắc Y làm xong thì cùng phiên dịch đi ăn cơm. Lúc tới gần khách sạn, Khắc Y đột nhiên nhớ ra còn một số tài liệu quên ở hội trường, vốn định quay lại lấy nhưng Chu Thiến thấy vẻ mặt ông mệt mỏi thì nói:
– Thầy cứ đi nghỉ ngơi trước đi, để em đi cũng được.
Khắc Y day day thái dương nói:
– Em chưa quen thì liệu có đi được không
– Không sao, em bảo anh Trương (người phiên dịch) đi cùng một chút là được
Khắc Y nhìn người phiên dịch, anh ta nói:
– Không sao, để tôi đưa cô ấy đi
Khắc Y thực sự mệt mỏi, gật gật đầu nói với Chu Thiến:
– Được, em đi cẩn thận, đi nhanh về nhanh!
– Thầy cứ yên tâm!
Đến khách sạn, Khắc Y xuống xe, Chu Thiến và phiên dịch lại quay về hội trường. Đến hội trường, phiên dịch đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại, cúp máy rồi thì ngại ngùng nói với Chu Thiến:
– Chu tiểu thư, ngại quá, giờ tôi có chút việc phải đi trước, dù sao cũng đến đây rồi, cô có thể tự đi không?
Chu Thiến không muốn làm khó anh ta nên nói:
– Không sao, tôi tự tìm được, anh có việc thì cứ đi thôi
Lúc sắp đi phiên dịch dặn cô:
– Lúc về khách sạn cô chỉ cần đọc tên khách sạn hoặc đưa danh thiếp của khách sạn là được. Kyoto rất an ninh, cô đừng lo
