Vợ Nhà Hào Môn - Chương 396

Cập nhật lúc: 18/02/2026 09:03

Bên kia, Triệu Hi Thành hơi cử động như hòn đá trên người chặn lại, căn bản không thể động đậy nổi, n.g.ự.c hơi hơi đau, có cảm giác không thở được. Hơn nữa chân như bị thương, chỉ hơi cử động một chút là cảm giác đau đớn lại truyền đến. Anh muốn hét lớn nhưng không muốn làm Chu Thiến lo lắng nên chỉ nói:

–     Anh không sao, chỉ là bị chặn lại, không dậy được

Anh nhìn bốn phía, tối như mực, hẳn đã là buổi tối

Chu Thiến không nhìn thấy anh thì không yên tâm, cô men tới gần hơn, đột nhiên lại hỏi:

–     Triệu Hi Thành, vì sao anh lại đến đây… Anh biết rõ nơi này rất nguy hiểm, vì sao còn muốn đến đây?

Triệu Hi Thành nghe được giọng nói cô đơn của cô thì lòng đau đớn. Thôi, còn chẳng biết có sống được đến ngày mai hay không, có lẽ bọn họ đều sẽ c.h.ế.t ở đây, còn giấu diếm làm gì nữa. Anh không muốn trước khi c.h.ế.t còn điều gì tiếc nuôi

Anh nhìn về phía tiếng cô phát ra, tuy rằng không nhìn thấy cô nhưng ánh mắt vẫn rất si ngốc

–     Nếu anh không đến thì cả đời này anh sẽ phải hối hận

Giọng nói nhẹ nhàng vang lên giữa chốn đổ nát này khiến người ta muốn rơi lệ

Chu Thiến dựa vào đó, nước mắt tuôn rơi:

–     Nhưng giờ anh bị kẹt ở đây, có lẽ cũng chẳng còn sống được nữa, chẳng lẽ anh không hối hận sao?

–     Khi đó sao nghĩ được nhiều như vậy, anh chỉ biết anh phải đến bên em. Chỉ cần có thể ở bên em, có gì mà hối hận.

–     Hi Thành, em không hiểu, chẳng phải anh chê ghét em sao? Vì sao còn đến đây cứu em?

–     Chu Thiến, em thực sự không hiểu sao? Cũng đúng, anh đã nói nhiều lời vô tình như vậy, đương nhiên em không hiểu…

Anh khẽ ho khan, miệng lại cảm nhận mùi m.á.u tanh ngọt dâng lên, n.g.ự.c càng thêm đau đớn, anh lặng lẽ nhổ đi b.úng m.á.u rồi nói:

–     Nhưng Chu Thiến à, đó không phải là những lời anh thực sự muốn nói, là em cố em mình làm tổn thương em để em rời xa anh

Chu Thiến ngẩng phắt lên, nhìn về phía anh, trong bóng đêm, đôi mắt của cô đầy sự sợ hãi

Triệu Hi Thành chậm rãi mà nói như là có chút khó nhọc, thỉnh thoảng còn thoáng dừng lại, nặng nề thở dốc vài tiếng. Chu Thiến không khỏi lo lắng hỏi:

–     Hi Thành, anh thế nào, giọng anh không ổn lắm đâu

Cô không đến gần anh được, không nhìn thấy anh, cảm giác bất lực này càng khiến cô sợ hãi. Cô rất sợ anh sẽ xảy ra chuyện.

–     Anh không sao, chỉ là bị đá chẹn vào nên hơi khó thở

–     Vậy anh đừng nói nữa, nghỉ ngơi một chút đi, đừng lãng phí sức lực, có lẽ đội cứu viện sẽ nhanh ch.óng tìm được chúng ta!

–     Không, anh phải nói, nói vài câu có làm sao đâu. Khó khăn lắm anh mới có được dũng khí này, anh muốn nói hết ra

Anh sợ vạn nhất bây giờ không nói thì sẽ chẳng còn cơ hội nữa.

Khóe miệng anh lại có một tia m.á.u tươi chảy ra.

Nhiệt độ càng lúc càng thấp, Chu Thiến không nhịn được mà run run, xoa xoa tay mình đồng thời, dạ dày cô cũng sôi lên, yết hầu khô rát. Cô cũng chẳng rõ mình đã bao lâu rồi chưa ăn uống gì. Cô vừa lạnh, vừa đói lại vừa khát. Nhưng tất cả những điều này cô chỉ có thể yên lặng chịu đựng, Hi Thành giờ đã rất khó chịu, không thể lại để anh phải lo lắng cho mình nữa

Bên kia, Triệu Hi Thành lén lau đi m.á.u tươi nơi khóe miệng, thở hổn hển rồi nói:

–     Vợ anh đã mất được hai năm, anh rất yêu cô ấy, anh từng nghĩ, cả đời này, ngoài cô ấy ra thì anh sẽ chẳng yêu ai nữa. Thật đó, anh thực sự nghĩ như vậy, có lẽ anh sẽ kết hôn với người con gái khác nhưng trong lòng anh sẽ chỉ có cô ấy. Cho đến giờ, cuộc sống của anh luôn chìm trong kí ức ngọt ngào với cô ấy. Tuy rằng phần lớn rất cô đơn nhưng kí ức về Thiệu Lâm là điều duy nhất an ủi cho cuộc đời anh. Anh đã cho rằng cả đời này anh đều sẽ sống cuộc sống như vậy mãi mãi…

Triệu Hi Thành thoáng dừng lại, nói một tràng dài này khiến anh khó thở, anh nặng nề hít sâu vài hơi.

Chu Thiến nghe đến đó thì nước mắt lã chã. Cô bưng miệng, không để mình khóc thành tiếng

–     Nhưng Chu Thiến à, trời cao lại để anh gặp em… Anh không biết đây có phải là thử thách cho anh không. Anh không biết vì sao lại thế, Chu Thiến, anh chẳng biết từ khi nào, trong tâm trí anh chỉ toàn là bóng dáng của em. Chỉ trong thời gian ngắn như vậy, anh thật sự không biết là chuyện gì xảy ra, giống như là trời định vậy, anh cũng biết là vì sao lại thích em, anh không nói rõ được. Có lẽ là lúc em cười rộ lên, có lẽ là lúc em nói chuyện, có lẽ là lúc em bế Thế Duy, thậm chí có khi là khi em cáu giận với anh. Anh không biết, anh không thể nói rõ ràng được, nhưng Chu Thiến, em nhân lúc anh không hề phòng bị mà đi vào lòng anh, chờ đến khi hình bóng của em in sâu trong lòng anh, thật sâu thật sâu không thể gạt bỏ đi được nữa thì anh mới phát hiện, sao có thể thế được? Chu Thiến, anh yêu Thiệu Lâm như vậy, trong lòng anh chỉ có thể có mình cô ấy, cô ấy vì cứu anh mà c.h.ế.t, anh sao có thể để cho người con gái khác thay thế vị trí của cô ấy trong lòng anh? Anh không thể làm như vậy được, lí trí của anh không cho phép, lòng anh cũng không cho phép.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.