Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Vừa Dũng, Chồng Sĩ Quan Sủng Tận Mạng - Chương 341
Cập nhật lúc: 28/04/2026 08:35
“Khương Linh không muốn nghĩ những thứ này, nhìn những mảnh đất còn trống, quyết định lập tức đi mua hạt giống.”
Cô muốn trồng rau!
Cây cối trồng bừa một chút là sống, thế thì hạt giống rải bừa một chút, chắc cũng mọc rất tốt chứ?
Khương Linh đầy hứng khởi, như đột nhiên mở khóa kỹ năng trồng rau, lập tức ra ngoài mua rau về trồng.
Mới tới đầu phố, liền nhìn thấy thím Trương đang tán gẫu với mấy bà lão.
Nhìn thấy Khương Linh ra liền vẫy tay với Khương Linh:
“Vợ Tạ phó đoàn trưởng.”
Khương Linh cười:
“Gọi cháu là Khương Linh hoặc tiểu Khương là được rồi ạ.”
“Được, Khương Linh, hai ngày này sao cháu không ra ngoài thế.”
Khương Linh cười:
“Ở nhà nghỉ ngơi thôi ạ.”
Mấy bà lão đều trêu chọc cười lên:
“Hiểu rồi, chúng ta đều là người đi trước, ai mà chẳng từ cô vợ nhỏ mà ra, cái kia của chồng cháu đúng là dọa người thật.”
Khương Linh:
“……”
Đây đúng là một sự hiểu lầm to lớn.
Tạ Cảnh Lâm trên phản tuy lợi hại, nhưng cô Khương Linh cũng không kém đâu, hơn nữa lần nào xong cô cũng phải uống chút linh tuyền bổ sung thể lực đấy.
Nhưng cô cũng không ngu ngốc tới mức cãi nhau với các thím lúc này, cãi thật rồi, thì cả ngày đó xong đời, nói không chừng không cần đợi tới sáng mai, trong đại viện đã lưu truyền huyền thoại về Khương Linh và Tạ Cảnh Lâm rồi.
Cô không tiếp lời, mấy thím tưởng cô thẹn thùng nên cũng không nói nữa.
Quay đầu lại nói tiếp về những chuyện thú vị khác.
Khương Linh rất thích hóng chuyện, ngồi xổm ở đó nghe thím kể chuyện nhà này nhà kia.
Thím Trương tò mò nói:
“Dương Phượng Mai không tìm cháu gây khó dễ nữa à?”
Khương Linh cười:
“Cháu còn chẳng bước chân ra khỏi cổng, nó còn có thể chạy tới nhà cháu tìm cháu gây khó dễ à?
Hơn nữa cháu cũng chẳng làm gì nó, nó tìm cháu gây khó dễ cháu cũng đứng vững lý, không nói tới kiện cáo, đ.á.n.h nó một trận cũng chẳng phải sai chứ?”
Các bà lão sửng sốt, chỉ coi như cô nói đùa:
“Đánh nó e là không được, đừng nhìn nó chỉ là một y tá, nhưng gia đình đều là quân nhân, người ta từ nhỏ cũng là người được giáo d.ụ.c.”
Nói rồi quan sát Khương Linh hai cái:
“Chỉ với chân tay nhỏ nhắn thế này, đ.á.n.h nhau với nó cháu không có phần thắng đâu.
Vẫn nên tránh xa nó ra đi, thật sự tìm cháu gây khó dễ thì cháu tìm ủy ban gia đình hoặc dứt khoát tới phòng chính trị tìm chủ nhiệm tố cáo.”
Khương Linh sảng khoái đồng ý, thể hiện ra vẻ một cô vợ nhỏ biết nghe lời hiểu chuyện một cách tinh tế nhất.
Khương Linh đứng dậy nói:
“Các thím cứ tán gẫu đi, cháu đi mua ít hạt giống rau.”
Mấy thím lại bảy mồm tám lưỡi nói nên mua hạt giống rau gì, rải bao nhiêu hạt giống rau.
Khương Linh đều nghe, quả nhiên nghe được chút thông tin hữu ích, tạm biệt họ đang định đi, liền nhìn thấy cửa nhà lữ trưởng phía trước mở ra, Dương Phượng Mai và một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi đi ra.
Kẻ thù gặp mặt không nói là tia lửa văng tung tóe, thì cũng phải đôm đốp rồi.
Mấy bà lão lập tức căng thẳng lên.
Ánh mắt Dương Phượng Mai bất thiện, hai con ngươi như muốn phun lửa.
Nhưng Khương Linh lại phấn khích lên, cô nắm tay thím Trương hỏi:
“Thím ơi, nếu nó ra tay đ.á.n.h cháu, cháu có thể đ.á.n.h trả không?”
Câu hỏi này làm thím Trương sửng sốt, gật đầu nói:
“Nó đ.á.n.h cháu, cháu không đ.á.n.h trả chẳng phải là ngốc sao?”
“Thế……”
Khương Linh cười hi hi:
“Làm sao đây, cháu rất mong chờ nó ra tay đây.”
Vốn tưởng tới đây mọi người đều là người nhà sĩ quan, có thể giữ ý một chút, còn lo nhàm chán chứ, không ngờ Dương Phượng Mai lại hiểu tâm tư của cô thế, chủ động lao tới.
Đã người ta chủ động lao tới, thì còn có gì để nói nữa.
Khương Linh bắt đầu xắn tay áo:
“Thím ơi, lát nữa thím ngàn vạn lần đừng kéo cháu nhé.”
Các thím:
“……”
Thím Trương nhìn Dương Phượng Mai vạm vỡ khỏe mạnh, lại nhìn Khương Linh trắng trẻo ốm yếu, kiểu gì nhìn Khương Linh cũng không giống có thể đ.á.n.h thắng Dương Phượng Mai.
Thím Trương lo lắng nói:
“Khương Linh à, chúng ta đừng chấp nó, cãi nhau là được rồi, bọn thím cũng đều có thể giúp cháu, đ.á.n.h nhau này tổng không thể đ.á.n.h hội đồng à.”
“Không cần đâu.
Thật sự đ.á.n.h nhau, mấy thím ngàn vạn lần đứng xa xa ra, nếu không lúc cháu đ.á.n.h nhau lại phải phân tâm chăm sóc các thím, vạn nhất không cẩn thận va phải đụng phải cháu phải đau lòng biết bao.”
Khương Linh ưỡn ng-ực ngẩng đầu:
“Cháu Khương Linh, chưa từng nếm mùi thất bại.”
Lời này nói ra thím Trương và những người khác không ai tin cả, nhưng phàm là tay chân Khương Linh to hơn một vòng, eo cũng to hơn một vòng, họ cũng không lo lắng tới thế.
Đừng nhìn đây là đại viện người nhà quân đội, nhưng chỉ cần là nơi có người thì dễ nảy sinh mâu thuẫn, cãi nhau đ.á.n.h nhau là chuyện thường tình.
Trẻ con sẽ đ.á.n.h nhau, đàn ông sẽ đ.á.n.h nhau, phụ nữ cũng sẽ đ.á.n.h nhau.
Nếu không sao lại thành lập ủy ban gia đình chứ, đại viện quân đội này ít nói cũng phải mấy trăm sĩ quan rồi, mấy trăm sĩ quan tương ứng với người thì nhiều lắm.
Có thể không có mâu thuẫn à?
Không thể nào.
Khương Linh liền đứng đó đợi.
Cô cháu Dương Phượng Mai cũng đi về phía này.
Dương Phượng Mai đã kể một tràng về sự tinh quái của Khương Linh trước mặt cô ruột, làm Dương Hồng Quyên tức giận ngày hôm đó suýt nữa đi tìm Khương Linh tính sổ.
Nhưng Dương Phượng Mai cũng biết mình làm chuyện không t.ử tế, chỉ nói bản thân cũng biết sai rồi, nhưng đối phương không tha, châm chọc cười nhạo cô.
Dương Hồng Quyên nói:
“Được, ta biết rồi.”
Thấy cô giận, Dương Phượng Mai trong lòng vui mừng, nói:
“Nó chắc chắn biết dì là cô của con, thế mà còn không để con vào mắt thế này, đây là tát vào mặt dì đấy, nói không chừng là hận dì lúc trước giới thiệu con cho Tạ Cảnh Lâm đấy.
Con thì thế nào cũng được, dù sao mất mặt cũng mất rồi, nhưng dì thì khác, dì ở đại viện người nhà chúng ta đã bị ai làm mất mặt thế này bao giờ, nói ra chẳng ai tin.”
Bây giờ nghĩ lại cảnh tượng xem mắt lúc trước, Dương Phượng Mai hối hận không kịp, sao lúc đó lại nghĩ tới việc hỏi câu đó cơ chứ?
Rõ ràng Dương Hồng Quyên cũng nhớ ra, trừng mắt nhìn cô ta:
“Còn không phải tại mày không tranh giành, nhà ai lần đầu gặp mặt lại hỏi lương tháng.”
Dương Phượng Mai bực bội nói:
“Con biết con sai rồi, nhưng sau đó con xin lỗi anh ta, anh ta chẳng thèm để ý tới con, làm gì có người đàn ông hẹp hòi thế chứ.”
Bây giờ nói gì cũng vô ích, đối tượng tốt đẹp bay mất không nói, còn rước về một cô vợ “yêu tinh" xinh đẹp thế kia, cái miệng đó nói làm cô ta muốn đ.â.m đầu vào tường.
