Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Vừa Dũng, Chồng Sĩ Quan Sủng Tận Mạng - Chương 357
Cập nhật lúc: 28/04/2026 09:08
“Không hiểu sao, khi Chung Minh Phương nói những lời này, trong giọng nói luôn vô thức mang theo sự hả hê.”
Nhưng rốt cuộc cô đang hả hê cho Khương Linh hay là cho vợ chồng Chung Minh Huy đây?
Không chỉ Chung Minh Phương thấy mơ hồ, mà ngay cả bản thân Khương Linh cũng thấy mơ hồ luôn.
Mãi một lúc lâu sau Khương Linh mới tìm lại được giọng nói của mình:
“Cho nên, có khả năng rất nhanh thôi em sẽ được gặp lại bạn trai cũ và người chị gái tốt của mình rồi?"
Chung Minh Phương mỉm cười đáp:
“Đúng vậy."
Khương Linh không nhịn được mà vỗ trán, nói thế nào nhỉ, cái thôn Dương Thụ đó cô thật sự có biết, mẹ đẻ của chị Trương nhà bên cạnh, Trương Vinh, chính là người thôn Dương Thụ.
Vì gần bộ đội, tình cờ một lần đi họp chợ công xã thì gặp được chồng chị ấy, thế là hai người nảy sinh tình cảm rồi kết hôn.
Không ngờ được nha, An Nam và Chung Minh Huy lại đến đây.
Đây quả thực là một sự phát triển đầy kịch tính.
Lúc trước cô đã tốn bao tâm tư để tống khứ An Nam đi thật xa, kết quả người ta tự mình mò đến Đông Bắc, địa điểm thì lại bị nhầm.
Chậc chậc.
Khương Linh vừa bất lực vừa thấy nực cười, sau đó lại cười nói:
“Nhưng chắc là bọn họ rất sợ gặp em nhỉ?"
Chung Minh Phương gật đầu:
“Cũng chưa biết chừng."
Cô dừng một chút rồi nói ra nỗi lo lắng của mình:
“Liệu bọn họ có mượn oai hùm, treo danh hiệu của Tạ Cảnh Lâm lên không?"
“Bọn họ dám!"
Khương Linh khinh bỉ nói:
“Kẻ muốn chiếm hời từ Khương Linh này còn chưa ra đời đâu."
Chung Minh Phương nghĩ đến những chiến tích của Khương Linh, quả đúng là vậy, thế là cũng yên tâm.
Vừa định cúp máy, Khương Linh lại hứng thú hỏi thêm:
“Trong thôn có tin gì náo nhiệt không chị?"
Đến đại viện cái gì cũng tốt, chỉ có điều là ít chuyện náo nhiệt đi hẳn.
Lúc ở thôn Du Thụ, tuy Vu Hiểu Quyên và Ngô Dũng có làm người ta buồn nôn thật, nhưng đúng là cũng đã mang lại cho cô không ít niềm vui... cũng như sự bổ sung về mặt kinh tế.
Nhìn bọn họ tìm đường ch-ết vẫn là chuyện rất vui vẻ.
Chung Minh Phương liền cười:
“Sao, ở đó ít chuyện náo nhiệt quá à?"
“Chứ còn sao nữa, chẳng có chuyện gì vui cả."
Khương Linh thở dài:
“Vẫn là thôn Du Thụ của mình tốt hơn."
Thế là Chung Minh Phương tóm tắt sơ lược tình hình.
Chẳng hạn như Cát Nhị Đản thường xuyên lui tới nhà Diệp Quốc Hồng, tình cảm hai người dường như tốt hơn nhiều rồi.
Ví dụ như Vu Hiểu Quyên thật sự đã mang thai, nhưng cũng đã phá t.h.a.i rồi.
Lẽ dĩ nhiên, sau khi Ngô Dũng bị bắt đi và bị kết án, giờ đã bị đưa đi Tây Bắc trồng cây rồi, ước chừng là không quay về được nữa.
Nói đến cuối cùng, Chung Minh Phương lại bảo:
“Phải công nhận là mẹ chồng em thật sự rất bảo vệ người nhà, lúc hai người Chung Minh Huy đến nơi, bà ấy chẳng nói chẳng rằng đã cho hai kẻ đó một trận nhừ t.ử, đ.á.n.h cho ngây người luôn."
Khương Linh nghe xong mắt sáng lên:
“Đánh hay lắm!
Mẹ chồng em đúng là lợi hại, quay về nhất định phải biếu mẹ chút đồ tốt mới được."
Nghe vậy, Chung Minh Phương cười lớn:
“Bây giờ trong thôn đều nói, hai mẹ con em đúng là không phải người một nhà không vào cùng một cửa, tuyệt phối."
“Chứ còn gì nữa, em cũng thấy thế."
Thời này cước điện thoại rất đắt, tuy cả hai đều không thiếu tiền, nhưng sau khi nói chuyện một lúc cũng nhanh ch.óng cúp máy.
Rời khỏi bưu điện, Khương Linh cứ thầm suy nghĩ về chuyện này.
Suy nghĩ kỹ lại, cô bỗng nhớ ra một chuyện lớn.
An Nam là nữ chính trong cuốn sách mà cô xuyên vào mà, tuy nói là cốt truyện đã sớm chệch đường ray đi đâu không biết, nhưng người ta vẫn đang đi theo cốt truyện đấy thôi.
Nhưng nghĩ lại, trong nguyên tác cũng đâu có đoạn nam nữ chính xuống Đông Bắc đâu nhỉ.
Mặc kệ đi, dù sao bây giờ cô cũng là vợ của phó trung đoàn trưởng, An Nam và Chung Minh Huy đến đây thì đúng là những thành phần ngoại lai chính hiệu, đây là địa bàn của cô.
Khương Linh lập tức quẳng hai cái tên đó ra sau đầu, theo cô thấy, hai kẻ đó chẳng đáng để cô phải bận tâm.
Bận tâm đến bọn họ thà bận tâm đến mảnh đất trong không gian của cô còn hơn.
Lúc đầu cô ghét bỏ mảnh đất đó bao nhiêu thì bây giờ lại yêu thích bấy nhiêu.
Bây giờ có thể biến nửa mẫu thành một mẫu, sau này có khả năng biến một mẫu thành hai mẫu.
Chỉ cần cô có thể trồng tốt cây ăn quả, vườn quả thành rừng, rau xanh thành phiến, ngày đó sẽ không xa!
Về đến nhà, Khương Linh nhìn vườn rau, tranh thủ lúc Tạ Cảnh Lâm chưa về liền nhanh ch.óng tưới nước, cứ đà này chắc sẽ sớm nảy mầm thôi nhỉ?
Haiz, vẫn là đất đen trong không gian của cô tốt hơn, mầm rau mọc lên trông mới thích mắt làm sao.
Buổi tối Tạ Cảnh Lâm về, nhìn thấy vườn rau đã được tưới nước thì kinh ngạc:
“Em trồng rồi à?"
Khương Linh tự hào nói:
“Chứ còn sao nữa, em có phải là người rất đảm đang không?"
Tạ Cảnh Lâm giơ ngón tay cái:
“Bái phục."
Hôm nay Tạ Cảnh Lâm về khá sớm.
Hai người ăn cơm xong cũng chưa đến tám giờ.
Khương Linh nói:
“Chúng ta ra sau nhà dạo một chút nhé?"
“Hay là ở trong sân?"
Khương Linh hất hàm về phía vườn rau:
“Anh chê rau nhiều quá hả."
Lúc đ.á.n.h nhau thì làm sao mà giữ gìn được vườn rau cơ chứ, cho nên một khi đã gieo hạt rồi thì ít nhất cũng phải tránh ra.
Hai người khóa cửa đi ra phía sau, cũng may đây là căn cuối cùng, sau nhà có một khoảng đất trống.
Những nhà khác dựa vào núi phía sau thì khoảng đất trống này đều không để không, đa số đều trồng rau.
Nhưng Khương Linh không có ý định trồng.
Chủ yếu là vì sân quá rộng, rau trồng ra ăn không hết, huống hồ còn có rau trong không gian nữa.
Ăn không hết đúng là một nỗi khổ tâm lớn mà.
Bây giờ thật tốt, hai người nhân lúc trời tối bày ra trận thế, cũng chẳng cần ngôn ngữ, cả hai trực tiếp lao vào đối phương.
Thế rồi Khương Linh phát hiện ra một vấn đề.
Cô nghỉ ngơi lâu như vậy, phản xạ không còn nhanh như trước, động tác cũng không còn thuần thục nữa.
Lại còn cái gã đàn ông này chắc chắn lại lén lút luyện tập thêm sau lưng cô rồi, sức lực lớn hơn trước rất nhiều.
Khương Linh không dám lơ là, nín thở tập trung quan sát kỹ từng động tác của Tạ Cảnh Lâm.
Đừng nhìn Tạ Cảnh Lâm bình thường chiều chuộng Khương Linh như gì, nhưng khi hai người đ.á.n.h nhau thì đúng là không hề nương tay, chiêu nào tung ra cũng đều có uy lực.
Hai người đ.á.n.h qua đ.á.n.h lại, khiến mảnh đất vốn dĩ khá bằng phẳng này bụi bay mù mịt.
Ừm, buổi tối có bụi cũng không nhìn thấy.
Hai người đ.á.n.h nhau hơn nửa tiếng đồng hồ, Khương Linh mệt rồi, muốn kết thúc trận đấu, nhưng Tạ Cảnh Lâm trông vẫn như chưa hề biết mệt là gì.
“Nghỉ một lát rồi đ.á.n.h tiếp."
Tạ Cảnh Lâm dừng lại, lau một tảng đá lớn cho cô ngồi xuống:
“Hôm nay trông em có vẻ rất vui?"
