Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Vừa Dũng, Chồng Sĩ Quan Sủng Tận Mạng - Chương 544
Cập nhật lúc: 28/04/2026 13:17
“Hiện giờ mỗi ngày tắm cho con một lần, Khương Linh không còn cách nào, chỉ có thể tranh thủ lúc đuổi người ra ngoài thì cho thêm linh tuyền vào nước, tắm xong lại bôi kem chống hăm.”
Còn về nguồn gốc đồ đạc, là cậu gửi đến.
Dù sao Khương Linh cứ cách một thời gian lại ra ngoài một chuyến xách về ít đồ.
Tất nhiên là đã gỡ bỏ bao bì rồi, Tào Quế Lan ngoài cảm thán cậu t.ử tế ra thì thật sự không nghi ngờ gì.
Hôm nay trời đã tối, Tạ Cảnh Lâm về, nói là mai phải đi làm nhiệm vụ, giờ về thăm người nhà.
Khương Linh cảm thấy cảm xúc của anh có gì đó không ổn, bèn hỏi anh:
“Nhiệm vụ có nguy hiểm không?"
Tạ Cảnh Lâm nhìn cô không nói gì.
Khương Linh thở dài:
“Được rồi, không nói được thì thôi vậy."
Cô đứng dậy đi làm cho anh một bát lớn mì lạnh, ngồi đối diện nhìn anh ăn, Tạ Cảnh Lâm hỏi:
“Ăn không?"
Khương Linh thực sự hơi thèm, bèn há miệng.
Tạ Cảnh Lâm khựng lại, gắp một đũa cho cô ăn, Khương Linh ăn một miếng rồi không ăn nữa, nhìn người đàn ông trước mắt.
Có vẻ như đen đi, cũng gầy đi.
Sau khi ăn xong đi tắm, Tạ Cảnh Lâm không đợi được lên giường, trực tiếp ấn cô vào mép giường.
Tạ Cảnh Lâm ôm c.h.ặ.t lấy Khương Linh từ phía sau, hôn cô từng chút một, đưa cô vào cuộc hoan lạc điên cuồng.
Sau đó lại ôm người lên giường, đủ mọi tư thế.
Người ta vẫn bảo đàn bà sau khi sinh con không có nhu cầu về mặt đó, nhưng sâu trong lòng Khương Linh lại khao khát con người Tạ Cảnh Lâm, khao khát được hòa làm một với anh.
Đàn ông đàn bà giao lưu tình cảm đây là cách trực tiếp nhất.
Dù là cô ở trên, hay anh ở trên, cả hai đều có thể đưa đối phương lên đến đỉnh cao, đây mới là điều chân thật nhất.
Khi cả hai thực sự dừng lại, đêm đã rất khuya rồi.
Khương Linh gọi Tạ Cảnh Lâm rót nước cho cô uống, nằm đó như một con cá để mặc Tạ Cảnh Lâm phơi khô và tắm rửa.
Sau khi mọi công việc hoàn tất, Tạ Cảnh Lâm ôm cô nói:
“Lần này thời gian hơi dài, chắc ít nhất phải ba tháng mới về được."
Khương Linh ừ một tiếng cũng không hỏi thêm gì nữa:
“Em đợi anh về."
Tạ Cảnh Lâm hôn cô:
“Ngủ đi."
Nhưng không biết ngủ được bao lâu, Khương Linh lại bị Tạ Cảnh Lâm làm cho tỉnh giấc.
Quay đầu lại, liền thấy Tạ Cảnh Lâm đang đeo b.a.o c.a.o s.u cô lấy ra tối qua, thấy cô tỉnh lại còn cười:
“Không thể lãng phí được."
Khương Linh buồn ngủ không chịu được:
“Buồn ngủ ch-ết mất."
“Một lần thôi."
Tạ Cảnh Lâm tiến đến từ phía sau, phản ứng của cơ thể khiến Khương Linh suýt nữa tỉnh hẳn.
Tạ Cảnh Lâm kéo quần cô ra:
“Em ngủ đi, chỉ một lần thôi, chốc nữa anh phải đi rồi."
Khương Linh không hiểu tại sao anh lại điên cuồng như vậy, lại không phải không quay về.
Cô mơ mơ màng màng cũng không nỡ từ chối nữa, liền chiều theo ý anh.
Nhưng đàn ông sáng sớm đã lợi hại, cảm giác của phụ nữ cũng nhạy bén.
Thế là...
Khụ.
Cuối cùng cũng kết thúc, Tạ Cảnh Lâm làm sạch sẽ rồi hôn cô một cái:
“Ngủ đi, anh đi đây."
Khương Linh mơ mơ màng màng thực sự ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy mặt trời đã lên cao quá đầu.
Nhờ sự nỗ lực của Tạ Cảnh Lâm vào sáng sớm, Khương Linh không hề thấy căng sữa.
Trước khi cho con b.ú cô cũng đã vệ sinh cẩn thận, dù sao cũng không ăn no được.
Tào Quế Lan qua nói:
“Còn chưa đầy một tháng nữa là khai giảng rồi, có cần giảm dần số lần cho b.ú không?"
Khương Linh ngẩn ra:
“Được."
Vốn dĩ mỗi ngày cũng chỉ b.ú ba bốn lần, sau ngày hôm nay liền giảm thêm một lần nữa.
Sữa bột trong không gian cô vẫn còn khá nhiều, thi thoảng lại lấy ra pha cho uống, cũng không hề bị ngắt quãng.
Mấy hôm sau Tạ Cảnh Lê đi học về nói:
“Chị Khương Linh, lúc về em gặp cô Hàn."
Khương Linh ngẩn ra, suýt chút nữa quên luôn người này.
Tạ Cảnh Lâm trước đây nói sẽ đi giải quyết chuyện này, giải quyết thế nào, giải quyết chưa cô cũng không hỏi, không ngờ đã lâu như vậy rồi lại nghe thấy chuyện của Hàn Tú Bình.
Tạ Cảnh Lê nói:
“Cô Hàn đang đi bộ cùng một nam đồng chí, hai người có vẻ như sắp kết hôn, nhưng hai người cãi nhau."
“Sắp kết hôn rồi?"
Tạ Cảnh Lê gật đầu:
“Thế là em nghe ngóng xung quanh một chút, nghe nói trường học đã xử lý kỷ luật cô ta, nói cô ta không đứng đắn.
Cô ta vì để tự chứng minh mình trong sạch, nên mới tìm đối tượng để kết hôn."
Hô!
Khương Linh trợn tròn mắt:
“Như vậy mà trường học cũng không truy cứu nữa á?"
Tạ Cảnh Lê nói:
“Không biết."
Không ngờ không chỉ Tạ Cảnh Lê biết chuyện này, Tào Quế Lan cũng biết, hôm sau mua thức ăn về liền buôn chuyện với cô:
“Cô Hàn Tú Bình đó quả thực là bị trường ghi lỗi, có người vài hôm trước đến trường thấy thông báo, nhưng vì là kỳ nghỉ nên không ai biết.
Bây giờ rất nhiều người đang bàn tán về cô ta.
Đối tượng của cô ta nghe nói cũng là sinh viên đại học đấy.
Hình như là trường Ngoại ngữ."
Nghe lời này, Khương Linh cứ có cảm giác kỳ lạ.
Cuộc đời này, luôn có nhiều chuyện kinh ngạc, liệu có phải là người mà Cao Mỹ Lan từng quen trước đó không?
Chuyện này thực sự rất khó nói.
Nhưng Cao Mỹ Lan kỳ nghỉ không có chuyện gì làm, đến thư viện bên này lúc tiện đường liền đến thăm Khương Linh, vừa vào cửa khuôn mặt đó đã đen như đáy nồi.
Khương Linh còn chưa hỏi, Cao Mỹ Lan đã không nhịn được mà chê bai:
“Em vừa chạm mặt đối tượng trước kia em quen."
Khương Linh hô lên:
“Không phải là sắp kết hôn với người ta rồi đấy chứ?"
Cao Mỹ Lan ngạc nhiên:
“Sao chị biết?
Tốc độ cậu ta cũng nhanh thật, lại tìm được đối tượng, nghe nói còn tốt nghiệp Thanh Hoa, bây giờ là giáo viên, hai người sắp kết hôn rồi.
Lúc gặp mặt làm em buồn nôn không chịu được.
Thế mà lại đứng trước mặt cô gái đó quát mắng em, bảo em đừng có âm hồn không tan, nói không có khả năng với em nữa.
Phi cái đồ nhà nó."
“Vậy hai người này đúng là nồi nào úp vung nấy rồi, thế cậu làm gì?"
Cao Mỹ Lan cười:
“Em trực tiếp cởi giày ra thừa lúc cậu ta chưa kịp phản ứng lấy giày đập thẳng vào mặt cậu ta, mặt bị em đ.á.n.h sưng vù cả lên."
Khương Linh giơ ngón cái:
“Được, không hổ là chị em của Khương Linh chị."
Cao Mỹ Lan vui vẻ nói:
“Em chính là học theo cách đ.á.n.h người của chị, phải nói là, ngoài mặt đất hơi nóng chân ra thì thực sự rất sướng, gặp lại cậu ta lần nữa em vẫn phải đ.á.n.h."
