Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Vừa Dũng, Chồng Sĩ Quan Sủng Tận Mạng - Chương 612
Cập nhật lúc: 28/04/2026 13:24
“Bữa sáng vẫn là sủi cảo.”
Ăn xong sủi cảo, gia đình ba người nhà Chung Minh Phương tới.
Thêm một đứa nhỏ, trên giường sưởi càng thêm náo nhiệt.
Chung Minh Phương nghe tin An Chí Hoành gặp chuyện không may thì có chút kinh ngạc:
“Không phải là cố ý tống tiền cậu đấy chứ?"
Khương Linh lắc đầu:
“Chắc là không phải đâu, mình đã nhờ một người bạn cũ của mẹ đến bệnh viện xem rồi, đúng là đang nằm viện thật."
Người dì này là Hoàng Quế Viên, ngày 30 Tết bà ấy đã ghé qua bệnh viện xem thử, quay về bảo với Khương Linh là An Chí Hoành nhìn không ổn lắm, cứ hôn mê bất tỉnh, hình như là xuất huyết não.
Nghe câu trả lời này, Khương Linh cũng chẳng có cảm giác gì, dù sao cũng không phải là người cha mà cô thừa nhận trong lòng, hơn nữa lại chẳng có chút tình cảm nào.
Thậm chí, trong thâm tâm cô còn mong An Chí Hoành sớm “đi" cho xong.
Vì vậy, mùng Ba cô vẫn định quay về một chuyến, Khương Minh An bận không đi được, sẽ gọi người lái xe đưa cô về, đi đi về về một tuần là đủ.
Chung Minh Phương lo lắng nói:
“Vậy cậu về cẩn thận chút, hay là để mình về cùng cậu?"
“Cậu về đó làm gì, đừng để bố mẹ cậu lại bám lấy không buông."
Chung Minh Phương không nhịn được thở dài, hai đứa mình sao lại xui xẻo gặp phải loại bố mẹ thế này chứ.
Khương Linh biết Chung Minh Phương lo cho mình, liền cười bảo:
“Ông ta sắp ch-ết rồi, còn làm gì được mình nữa, cứ cho là Lưu Ái Linh muốn bắt nạt mình thì bà ta có cái gan đó không?"
Chung Minh Phương nghĩ lại cũng đúng.
Buổi chiều, vợ chồng Chung Minh Phương về nhà, không ngờ lại nhìn thấy Chung Minh Huy ở ngoài cửa.
Đúng là ngày Tết gặp phải ch.ó dại mà.
Chung Minh Phương liếc nhìn xung quanh, tốt, không có ai.
Chủ yếu là tầm này cũng là giờ cơm, trời lại bắt đầu có tuyết, bọn trẻ đều về nhà cả rồi.
Chung Minh Phương đưa đứa bé cho Hà Xuân:
“Anh bế con ra chỗ khác đi."
Hà Xuân bế con sang một bên, dặn dò:
“Đừng có gây ra án mạng đấy."
Chung Minh Phương cười:
“Biết rồi."
Dặn dò xong, Hà Xuân đứng một bên, thỉnh thoảng còn nhìn ngó xung quanh.
Y như một người đang đứng canh gác.
Chung Minh Huy nhìn Chung Minh Phương đang đi về phía mình, cười gượng gạo:
“Chị cả..."
Chát!
Một cái tát giáng thẳng vào mặt, Chung Minh Huy không thể nào né tránh.
Chung Minh Phương nói:
“Cậu cũng xứng gọi tôi là chị cả sao?"
Thật đúng là bản lĩnh, lại có thể tìm đến tận đây, thật không dễ dàng gì.
Chung Minh Huy bị ăn một cái tát, mặt nóng ran, nhưng nghĩ đến mục đích tới đây, cậu ta nén giận, “bịch" một tiếng quỳ xuống:
“Chị cả, em sai rồi, cầu xin chị giúp em..."
Nhìn Chung Minh Huy khóc lóc t.h.ả.m thiết, trông cũng thật đáng thương.
Nhưng lòng trắc ẩn của Chung Minh Phương đã sớm mất sạch từ khi người mẹ không nhận ra cô, mất sạch từ khi cha mẹ trở mặt với cô rồi.
Cho nên đừng nói là Chung Minh Huy khóc trước mặt cô, ngay cả cha mẹ có đến khóc trước mặt cô thì cũng vô dụng thôi.
Chung Minh Phương nói:
“Cút."
Nhưng Chung Minh Huy đã tới đây rồi thì làm sao có thể cút, cậu ta lập tức túm lấy quần áo Chung Minh Phương van xin, Chung Minh Phương tức giận, một cước đạp người văng ra:
“Chung Minh Huy, đừng nói là cậu khóc ở đây, cho dù cậu có ch-ết trước mặt tôi, tôi cũng sẽ không mềm lòng đâu."
Chung Minh Huy ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn Chung Minh Phương, cảm thấy vô cùng xa lạ.
Trên mặt Chung Minh Phương đầy vẻ mỉa mai:
“Đừng để tôi phải coi thường cậu."
Nhưng Chung Minh Huy không muốn nghe hiểu, vẫn tiếp tục van xin, Chung Minh Phương dứt khoát đ.ấ.m đá cậu ta:
“Không đi thì cứ ở đó mà đợi."
Vứt người sang một bên, Chung Minh Phương mở cửa gọi Hà Xuân vào nhà.
Trong nhà cả ngày không có ai nên lạnh lẽo, đốt lò sưởi lên, dần dần trên giường sưởi mới ấm áp lại.
Hà Xuân ra ngoài xem hai lần rồi quay lại bảo:
“Vẫn đứng đó chưa đi kìa."
“Đừng quan tâm nó."
Chung Minh Phương một khi đã nhẫn tâm thì là nhẫn tâm thật sự, nói không quan tâm là không quan tâm.
Trời nhanh ch.óng tối sầm.
Chung Minh Huy nhìn đèn trong sân đều đã tắt, lòng cậu ta cũng thực sự nguội lạnh.
Chị cả thật sự không muốn quan tâm đến cậu ta nữa rồi.
Một lúc lâu sau, cậu ta đứng dậy, chịu đựng cơn đau khắp người, trong đầu chỉ có một suy nghĩ:
“Nếu như lúc trước mình không bị An Nam quyến rũ thì tốt rồi, nếu mình kết hôn với Khương Linh thì tốt rồi.”
Tất cả đều tại An Nam.
Tại sao cậu ta phải sống không ra người, ma không ra ma, còn An Nam lại có thể làm sinh viên, sống cuộc sống tốt đẹp cơ chứ?
Tại sao chứ.
Khoan đã, đúng rồi, An Nam từng nói cô ta biết rất nhiều chuyện tương lai, sau này cậu ta còn phải làm tỷ phú cơ mà.
Cậu ta đến đây là muốn vay tiền chị cả làm vốn khởi nghiệp, nhưng xem ra không được rồi.
Đã là An Nam khiến cậu ta thê t.h.ả.m như vậy, thì phải đi tìm cô ta đòi lại.
Chung Minh Huy tìm đến tận nơi ở của An Nam.
Nhưng không thấy người.
Nghe ngóng một hồi, được biết An Nam đã về Tô Thành rồi.
Chung Minh Huy nghĩ đã về rồi thì cậu ta cũng phải về, thế là lén lút lên tàu hỏa đi Tô Thành luôn trong đêm.
Sáng mùng Ba Tết, Tạ Cảnh Lâm quay lại đơn vị, Khương Linh đi cùng trợ lý Tiểu Triệu của Khương Minh An về Tô Thành.
Nhưng khi nhìn thấy đội hình, cô vẫn bị dọa cho ngơ ngác.
Ngoài ngõ đậu ba chiếc xe ô tô con màu đen, ngoài một chiếc Khương Linh ngồi ra, hai chiếc còn lại đều ngồi sáu gã đại hán vạm vỡ.
Cái trận thế này đây.
Khương Linh còn chưa kịp nói gì, Tào Quế Lan đã vỗ tay khen ngợi:
“Trận thế này tốt, xem Lưu Ái Linh còn dám bắt nạt con nữa không."
Khương Linh dở khóc dở cười, Khương Minh An nói:
“Mang theo đi, con mang theo người thì cậu cũng yên tâm."
Khương Linh bất đắc dĩ, đành đồng ý:
“Vâng."
Lên xe, trong xe ấm áp vô cùng.
Quà cáp đương nhiên cũng mang theo, nhưng là tặng cho Hoàng Quế Viên chứ không phải cho An Chí Hoành, những thứ còn lại là đồ ăn thức uống trên đường đều để ở cốp sau.
Độ thoải mái trên xe của Khương Minh An khá cao, Khương Linh ngồi phía sau, ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, tài xế phía trước đổi từ Tiểu Triệu sang người khác, suốt dọc đường không nghỉ ngơi mà chạy thẳng về Tô Thành.
Sáng mùng Ba Tết xuất phát, đến tối muộn ngày mùng Bốn là đã tới Tô Thành.
Đêm hôm khuya khoắt nên đi tìm nhà khách ngủ một đêm, sáng mùng Năm, Khương Linh đi thăm Hoàng Quế Viên trước, tiện thể trao đổi thông tin.
Vừa nhìn thấy Khương Linh, Hoàng Quế Viên lập tức ngây người, trợn tròn mắt nói:
“Trời đất ơi, cháu là Khương Linh sao?"
