Vô Tình Bắt Gặp Bí Mật Của Chàng - 5
Cập nhật lúc: 29/08/2026 04:02
Ta bước qua.
Chàng nắm cổ tay ta.
Khẽ kéo một cái.
Ta liền đứng trước đầu gối chàng.
“Không phải nói nhớ ta sao?”
“Ừ.”
“Bây giờ thấy rồi.”
“Vẫn chưa đủ.”
Ngay sau đó, chàng ngẩng lên hôn ta.
Người ban đầu chỉ bị ta bắt gặp một lần đã thẹn quá hóa giận.
Chẳng biết từ khi nào.
Đã biết chủ động đòi hỏi rồi.
Không lâu sau, chúng ta đính hôn.
Hai nhà vốn đã có ý kết thân.
Chỉ là trước đây chưa ai nói thẳng.
Sau chuyện ấy, Tạ Hành bỗng chủ động nhắc hôn sự với người trong nhà.
Ta hỏi chàng:
“Có phải vì đêm hôm đó không?”
Tạ Hành nói:
“Không phải.”
“Vậy vì sao?”
Chàng nhìn ta một lát.
“Vì nếu còn không định hôn sự, ta sợ mình nhịn không nổi.”
Mặt ta đỏ lên.
“Trước kia chẳng phải chàng rất biết nhịn sao?”
Tạ Hành không trả lời.
Một lúc lâu sau, chỉ hỏi:
“Nàng nhất định muốn ta nói rõ đến vậy sao?”
Ta cố tình trêu chàng.
“Muốn.”
Chàng liền đặt quyển sách trong tay xuống.
Đi về phía ta.
Ta lập tức hối hận.
Nhưng đã không kịp nữa.
Tạ Hành đứng trước mặt ta.
Cúi đầu.
“Bởi vì trước kia không có nàng.”
Mặt ta bắt đầu nóng lên.
Chàng tiếp tục.
“Bây giờ có nàng rồi.”
Giọng càng lúc càng thấp.
“Ta không muốn chờ nữa.”
Ta lập tức bịt miệng chàng.
“Chàng câm miệng.”
Trong mắt Tạ Hành đầy ý cười.
Ta lại chợt nhớ những lời người ta từng đ.á.n.h giá về chàng.
Thanh lãnh.
Quả d.ụ.c.
Không gần nữ sắc.
Thật nên gọi tất cả bọn họ đến đây nhìn thử.
Nhìn xem đóa hoa trên núi cao mà ai ai cũng ngước nhìn của Tạ gia, bây giờ rốt cuộc đã thành ra dáng vẻ gì.
Khi hôn kỳ còn hai tháng, Tạ Hành càng lúc càng quá đáng.
Một buổi chiều nọ, ta xem sổ sách trong thư phòng chàng.
Xem một lúc liền thấy hơi buồn ngủ.
Gục trên bàn chợp mắt.
Khi tỉnh lại, phát hiện trên người đang đắp ngoại bào của chàng.
Tạ Hành ngồi bên cạnh đọc sách.
Gương mặt nghiêng yên tĩnh.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ xiên vào.
Khoảnh khắc ấy chàng vẫn rất đẹp.
Ta không nhịn được nhìn thêm một lúc.
Tạ Hành không ngẩng đầu.
“Tỉnh rồi?”
“Ừ.”
“Nhìn đủ chưa?”
“...”
Ta thật sự nghi ngờ sau đầu chàng mọc mắt.
Ta ngồi dậy.
Ngoại bào trượt khỏi vai.
Tạ Hành cuối cùng cũng ngẩng đầu.
Ánh mắt rơi lên mặt ta.
Rồi chậm rãi dời xuống.
Ta lập tức cảnh giác.
“Chàng nhìn gì?”
“Không có gì.”
Chàng khép sách lại.
Đứng dậy.
Ta lập tức lùi về sau.
“Tạ Hành.”
“Ừ.”
“Chàng đừng qua đây.”
Chàng thật sự dừng lại.
Chúng ta cách nhau một chiếc thư án.
Tạ Hành nhìn ta.
Qua một lúc.
Chàng thấp giọng gọi:
“Lệnh Nghi.”
Chuông cảnh giác trong lòng ta lập tức vang lên.
Mỗi lần chàng gọi như vậy đều chẳng có chuyện tốt.
“Làm gì?”
Chàng không nói.
Chỉ là vành tai từng chút một đỏ lên.
Ta nhìn thấy.
Lập tức đoán được bảy tám phần.
“Không được.”
“Ta còn chưa nói.”
“Không được là không được.”
“Vì sao?”
“Tự chàng đi.”
Tạ Hành im lặng.
Ta cố ý chọc thêm một câu:
“Trước kia chẳng phải chàng rất thành thạo sao?”
Biểu cảm của chàng rốt cuộc xuất hiện một vết nứt.
“Thẩm Lệnh Nghi.”
“Hửm?”
“Nàng nhất định phải nhắc lần đầu tiên đó sao?”
Ta nhịn cười.
“Đẹp mà.”
Lời vừa ra khỏi miệng, chính ta đã hối hận trước.
Ánh mắt Tạ Hành lập tức thay đổi.
Chàng chậm rãi bước tới.
Ta lùi về sau.
Cho đến khi lưng chạm vào giá sách.
Chàng cúi đầu.
“Chỗ nào đẹp?”
Mặt ta đỏ bừng.
“Không nhớ.”
“Có muốn nhìn lại một lần không?”
“Tạ Hành!”
Ta giơ tay đ.á.n.h chàng.
Cổ tay lại bị nắm lấy.
Ngay sau đó, chàng cúi đầu hôn ta.
Không thật sự làm gì khác.
Chỉ là hôn.
Nhưng nụ hôn ấy sâu hơn tất cả những lần trước.
Ta bị chàng hôn đến loạn cả hơi thở.
Tạ Hành cũng chẳng khá hơn.
Trán chàng tựa trên vai ta.
Rất lâu không ngẩng lên.
Ta nghe chàng khẽ nói:
“Còn hai tháng.”
“Cái gì?”
“Thành thân.”
“Ta biết.”
“Quá lâu.”
Ta muốn cười.
“Tạ công t.ử chẳng phải giỏi nhịn nhất sao?”
Chàng buồn bực đáp:
“Không muốn nhịn nữa.”
Đêm thành thân.
Nến đỏ cháy suốt một đêm.
Ta cúi đầu nhìn hỉ phục trên người.
Bỗng có chút muốn cười.
Ai mà ngờ được.
Ban đầu chẳng qua chỉ đẩy mở một cánh cửa.
Vậy mà hôm nay lại từng bước đi vào hỉ phòng của chàng.
Cửa bị đẩy ra.
Tạ Hành bước vào.
Một thân hỉ phục đỏ rực.
Làm dịu đi không ít vẻ lạnh lẽo thường ngày.
Chàng cho tất cả mọi người lui xuống.
Trong phòng yên tĩnh lại.
Chàng không lập tức đi tới.
Chỉ đứng đó nhìn ta.
Nhìn rất lâu.
Ta bị nhìn đến không được tự nhiên.
“Nhìn gì?”
“Phu nhân.”
Tim ta khẽ run.
Đây là lần đầu tiên chàng gọi ta như vậy.
Ta cúi đầu.
“Ừ.”
Tạ Hành chậm rãi bước tới.
Ngồi xuống bên cạnh ta.
Chàng nắm tay ta.
Đầu ngón tay khẽ vuốt trong lòng bàn tay.
Ta bỗng nhớ sau đêm hôm đó, mình từng rửa đôi tay này mấy lượt.
Mặt lập tức nóng lên.
Tạ Hành dường như đoán được ta đang nghĩ gì.
“Lệnh Nghi.”
“Chàng đừng nói.”
“Ta còn chưa nói.”
“Dù sao cũng không được nói.”
Chàng khẽ bật cười.
Sau đó chàng cúi người hôn ta.
Không phải nụ hôn lén lút trước kia.
Cũng không phải nụ hôn đêm d.ư.ợ.c tính chưa tan, mang theo khắc chế cùng thăm dò.
Mà là một nụ hôn thật sự thuộc về đôi tân hôn.
Bên ngoài cửa sổ rất đúng lúc.
Lại đổ mưa.
Hạt mưa rơi lên lá chuối.
Xào xạc không ngừng.
Khi nhắm mắt, ta bỗng nhớ đến cảnh lần đầu bắt gặp chàng.
Y phục rối loạn.
Mồ hôi mịn phủ trên da.
Vành tai đỏ bừng.
Cùng đôi mắt ẩm ướt ấy.
Khi đó ta chỉ cảm thấy kinh ngạc.
Về sau mới hiểu.
Thứ ta vô tình nhìn thấy chưa từng chỉ là một chuyện nhỏ khó nói thành lời.
Điều ta nhìn thấy là một mặt sâu kín nhất mà Tạ Hành vẫn luôn cất giấu.
Tạ Hành trong mắt người đời.
Luôn đoan chính.
Luôn lạnh nhạt.
Luôn y quan chỉnh tề.
Chỉ mình ta từng thấy tóc trước trán chàng ướt mồ hôi.
Từng thấy khóe mắt chàng đỏ lên.
Từng thấy lúc chàng chật vật nhất.
Cũng từng thấy nam nhân kiêu ngạo suốt hơn hai mươi năm ấy.
Cúi đầu trước mặt ta.
“Lệnh Nghi.”
“Ừ?”
Môi chàng dừng bên tai ta.
Hơi thở ấm nóng.
“Lần trước ấy.”
“Lần nào?”
“Lần ta cầu nàng giúp ta.”
Ta lập tức cảnh giác.
“Chàng muốn làm gì?”
Tạ Hành cười một tiếng.
“Không có gì.”
Chàng ôm ta vào lòng.
Một lúc lâu sau.
Lại rất khẽ bổ sung một câu.
“Chỉ là bỗng cảm thấy...”
“Chén rượu năm đó, hình như cũng không uống uổng.”
Ta tức đến mức đẩy chàng ra một cái.
“Tạ Hành!”
Nến đỏ lay động.
Tiếng mưa ngoài màn trướng càng lúc càng dày.
Tạ Hành thấp giọng cười, kéo ta trở lại vào lòng.
Nhiều năm sau, thỉnh thoảng ta vẫn lấy chuyện lần đầu bắt gặp chàng ra trêu.
Ban đầu chàng còn bực.
Về sau lại chẳng bực nữa.
Có một lần ta cố ý hỏi:
“Tạ công t.ử, lúc đó rốt cuộc chàng mất mặt đến mức nào?”
Chàng đang cài trâm cho ta.
Nghe vậy, liền nhìn ta qua gương đồng một cái.
Thần sắc bình tĩnh.
“Quên rồi.”
“Lừa người.”
“Thật sự quên rồi.”
“Vậy ta giúp chàng nhớ lại nhé?”
Tạ Hành đặt cây trâm xuống.
Xoay người, vây ta giữa bàn trang điểm và chàng.
“Thẩm Lệnh Nghi.”
Ta ngẩng đầu.
“Hửm?”
“Xem ra hôm nay phu nhân rất rảnh.”
Ta bị chàng hôn đến chẳng nói nổi một câu.
Người đời đều nói đóa hoa trên núi cao không thể với tới.
Thật ra cũng chưa chắc.
Chỉ cần vô tình bắt gặp dáng vẻ chàng rơi khỏi bệ cao.
Rồi đưa tay kéo chàng một lần.
Biết đâu từ đó về sau.
Chàng sẽ chẳng chịu trở lại nơi cao ấy nữa.
HẾT.
