Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 165
Cập nhật lúc: 14/01/2026 10:11
Xi Tuấn Kiệt dở khóc dở cười nhìn cô: "Làm gì có chuyện để con gái mời ăn cơm chứ, hay là để mình mời bạn đi."
"Sao lại không có? Hôm nay cứ để bạn trải nghiệm một chút." Trăn Trăn cười rút từ tay Xi Tuấn Kiệt hai cuốn sách mình đã chọn lúc trước chuẩn bị mang đến quầy thu ngân thanh toán, Xi Tuấn Kiệt nhìn thoáng qua cuốn sách Trăn Trăn vừa đọc, cũng lấy ra một cuốn y hệt.
Hai người mua sách xong bỏ vào cặp, trước sau ra khỏi hiệu sách, hai năm nay kinh tế Đế Đô phát triển hết sức nhanh ch.óng, các tiệm ăn quốc doanh mọc lên san sát, có tiệm bán cơm xào, có tiệm bán bánh bao bánh thịt, cũng có tiệm bán những món ăn vặt truyền thống như gan xào sữa đậu nành.
Trăn Trăn nhìn các cửa tiệm hai bên, hỏi Xi Tuấn Kiệt: "Bạn muốn ăn gì?"
Xi Tuấn Kiệt có chút bất lực nhìn cô: "Mình mời bạn có được không?"
"Không được." Trăn Trăn một mực từ chối: "Hay là chúng mình đi ăn món xào nhé?"
Thấy Trăn Trăn hết sức kiên trì, Xi Tuấn Kiệt không hề dây dưa quá nhiều ở chuyện này nữa, chỉ gật đầu, sau đó lại bổ sung một câu: "Vậy lần sau mình mời bạn ăn."
"Được thôi." Loại lời khách sáo thường gặp này Trăn Trăn căn bản không để tâm, cô đẩy cửa tiệm ăn ra, liếc nhìn chiếc quạt trần đang quay vù vù trên trần nhà, tìm một vị trí mát mẻ.
Lúc này đã qua giờ ăn cơm rồi, trong tiệm ăn ngoài hai người Trăn Trăn và Xi Tuấn Kiệt ra thì không còn thực khách nào khác. Trăn Trăn liếc nhìn thực đơn lớn treo trên tường, nghiêm túc hỏi Xi Tuấn Kiệt: "Bạn thích ăn gì? Đừng nói là tùy ý hay cái gì cũng được nhé, nếu hôm nay mình mời bạn thì phải lấy khẩu vị của bạn làm chủ."
Xi Tuấn Kiệt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trăn Trăn, trong lòng nhất thời thấy ấm áp, giọng điệu cũng mang theo sự cưng chiều mà chính anh cũng không nhận ra: "Được, mình nghe bạn."
Gọi phục vụ đến, Xi Tuấn Kiệt gọi một phần gà xé sợi kim châm và một phần món nguội, đều là những món thanh mát dễ ăn không ngấy, ăn vào mùa hè là hợp nhất. Anh lại liếc nhìn các món chính liệt kê ở một bên thực đơn, ngẩng đầu trưng cầu ý kiến của Trăn Trăn: "Món chính bạn muốn ăn gì?"
Trăn Trăn từ nhỏ lớn lên ở tỉnh Hắc, thời tiết hơi nóng một chút là cô ở trong núi, chưa từng chịu đựng thời tiết oi bức thế này. Cô vừa lấy tay làm quạt quạt gió vừa liếc nhìn thực đơn: "Thời tiết nóng quá, mình ăn mì tương đen."
Xi Tuấn Kiệt gật đầu với phục vụ: "Đồng chí, phiền mang thêm hai bát mì tương đen nữa."
Lấy bình nước ra rót một cốc nước lọc đưa tới trước mặt Trăn Trăn, Xi Tuấn Kiệt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Trăn Trăn nóng đến đỏ bừng, vội vàng lấy từ trong cặp sách của mình ra một chiếc quạt xếp đưa cho cô: "Sao bạn lại sợ nóng thế? Mau quạt đi."
Trăn Trăn cũng không khách sáo với Xi Tuấn Kiệt, cô vừa lấy tay lau mồ hôi trên trán vừa nhận lấy quạt xếp mở ra, còn chưa kịp dùng để quạt gió đã bị mặt quạt thu hút.
Trăn Trăn kinh ngạc nhìn bức tranh trên mặt quạt, lại xem phần chữ ký ở cuối, hơi kinh ngạc nhìn Xi Tuấn Kiệt: "Tay chơi lớn đấy nhé, vậy mà lại lấy quạt vàng của Đường Bá Hổ ra để quạt gió, bạn cũng không sợ làm bẩn sao."
Xi Tuấn Kiệt có chút ngạc nhiên nhìn Trăn Trăn một cái: "Bạn là thích tranh hay là thích sưu tầm?"
"Đều thích." Trăn Trăn lúc này cũng không thấy nóng nữa, cô tỉ mỉ quan sát bức tranh bên trên: "Thực ra mình có theo học các khóa học về giám định di vật lịch sử ở chuyên ngành văn học cổ điển, giáo sư Hứa rất quan tâm mình, cho mình mượn không ít sách về lĩnh vực này."
Xi Tuấn Kiệt mỉm cười nhìn cô: "Mình biết, bạn rất được các thầy cô yêu mến."
Trăn Trăn có chút ngại ngùng lấy mặt quạt che bớt mặt: "Mình chẳng qua là hay mặt dày đi thỉnh giáo kiến thức từ các thầy cô thôi."
Xi Tuấn Kiệt nhịn không được cười thành tiếng, hơi mang theo vẻ trêu chọc nhìn cô: "Bạn cũng biết mình mặt dày cơ à."
Trăn Trăn sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, trái lại rất đắc ý về điều này: "Thực ra đôi khi mặt dày không phải là chuyện xấu, nó có thể khiến người ta dũng cảm hơn, hào phóng hơn để theo đuổi những thứ mình muốn, mình thấy rất tốt."
"Bạn nói đúng." Xi Tuấn Kiệt thâm thúy nhìn cô một cái: "Sau này mình cũng phải học tập bạn, làm một người mặt dày mới được."
Trăn Trăn nhìn Xi Tuấn Kiệt, chớp chớp mắt: "Đây là lời khen ngợi à?"
Xi Tuấn Kiệt nhìn biểu cảm của Trăn Trăn nhất thời cười rộ lên: "Dĩ nhiên là khen ngợi rồi."
"Món ăn đến rồi!" Phục vụ đặt gà xé sợi kim châm và món nguội lên bàn, rất nhanh hai bát mì cũng được bưng lên, Trăn Trăn vội vàng trả lại mặt quạt cho Xi Tuấn Kiệt, cười dặn dò một câu: "Chiếc quạt này quý giá quá, mình không nỡ dùng để quạt gió đâu, bạn mau cất kỹ đi."
Xi Tuấn Kiệt sau khi cất quạt xong, lấy từ trong ống đũa ra một đôi đũa đưa cho Trăn Trăn, chính mình mới lại lấy một đôi.
Mì tương đen của quán này phân lượng rất đủ, Trăn Trăn ba nhịp hai nhịp trộn đều mì, không đợi được mà ăn một miếng, mãn nguyện nheo mắt lại. Đầu bếp của tiệm ăn quốc doanh này nghe nói tổ tiên từng làm đầu bếp ngự thiện, tay nghề truyền lại qua từng thế hệ. Sợi mì dai ngon, nước tương đậm đà, Trăn Trăn vừa ăn một miếng đã thấy nghiện, không đợi được mà tống miếng thứ hai vào miệng.
Xi Tuấn Kiệt vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ Trăn Trăn ăn cơm, chỉ thấy hai bên má cô phồng tròn xoe, giống như một con sóc nhỏ đang ăn hạt dẻ nhai không ngừng nghỉ. Theo từng miếng mì được ăn vào, bên khóe miệng Trăn Trăn dính một chút nước tương thịt. Xi Tuấn Kiệt thấy cô ăn bẩn miệng không những không có cảm giác dơ dáy, trái lại giống như một đứa trẻ tham ăn, trông vô cùng đáng yêu, nhất thời nhịn không được cười rộ lên.
Trăn Trăn nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh một cái, nuốt sợi mì trong miệng xuống, hết sức khó hiểu hỏi anh: "Bạn không ăn cơm nhìn mình làm gì?"
Xi Tuấn Kiệt lấy khăn tay từ trong túi ra đưa cho cô, trong mắt mang theo nụ cười ấm áp: "Bên khóe miệng dính nước tương rồi kìa."
Trăn Trăn xua xua tay, cúi đầu đi móc khăn tay của chính mình, nhưng móc hai lần đều thấy trống không lúc này mới sực nhớ ra chiều nay lúc ra ngoài mình đã thay quần áo, khăn tay ở trong túi áo trước đó rồi.
Trăn Trăn có chút ngại ngùng nhìn Xi Tuấn Kiệt: "Cái đó, mình quên mang khăn tay rồi."
Xi Tuấn Kiệt cười lấy khăn tay từ trong túi ra đưa cho Trăn Trăn, Trăn Trăn nhận lấy lau lau miệng, trên chiếc khăn tay trắng muốt lập tức vương một vệt nước tương thịt.
Lau sạch miệng, Trăn Trăn cất khăn tay đi: "Đợi mình giặt sạch rồi sẽ trả lại bạn."
"Được." Xi Tuấn Kiệt mỉm cười, giọng nói mang theo vài phần dịu dàng: "Mau ăn đi, lát nữa mì sẽ bị nhão mất."
Hai người ăn cơm xong, Trăn Trăn đi thanh toán, vừa quay đầu lại phát hiện Xi Tuấn Kiệt đã không còn ở trong phòng nữa. Trăn Trăn tuy rằng trước đây không đặc biệt thân thiết với anh, nhưng từ những lần tiếp xúc trước có thể cảm nhận được, Xi Tuấn Kiệt là một người hết sức ga lăng, chắc là sẽ không làm ra chuyện không chào mà đi đâu.
Cất ví tiền vào cặp sách, Trăn Trăn vừa chuẩn bị ra cửa thì thấy Xi Tuấn Kiệt một tay cầm một chiếc kem que một tay cầm một chai nước ngọt đi vào: "Mình thấy bạn hơi sợ nóng, mời bạn ăn kem que này."
Trăn Trăn thấy Xi Tuấn Kiệt lấy chiếc kem sữa que mà mình thích nhất, nhất thời vui đến mức mắt cong thành hình vầng trăng, bóc lớp giấy gói bên ngoài, Trăn Trăn không đợi được mà c.ắ.n một miếng, hương sữa đậm đà lan tỏa trong miệng, mát lạnh sảng khoái, cái nóng nực ngay lập tức tan biến một nửa.
Trăn Trăn vốn định tiếp tục dạo hiệu sách Đế Đô, vì trên tay cầm kem que nên dứt khoát ngồi xuống định ăn xong rồi mới đi. Cô lại c.ắ.n một miếng kem sữa, lúc này mới phát hiện Xi Tuấn Kiệt hai tay trống trơn, không khỏi hỏi anh: "Bạn không ăn sao?"
Xi Tuấn Kiệt cười lắc đầu: "Mình đâu còn là trẻ con nữa."
Mắt Trăn Trăn rơi trên chai nước ngọt trên bàn, có chút không phục nhìn anh: "Bạn còn mua nước ngọt nữa kìa, mình thấy người uống nước ngọt mới là trẻ con ấy."
Xi Tuấn Kiệt nhất thời cười càng tươi hơn: "Cái đó cũng là mua cho bạn đấy, mình chỉ uống nước lọc và trà nóng thôi."
"Cứ như ông cụ non ấy." Trăn Trăn nhăn mũi với Xi Tuấn Kiệt, lại c.ắ.n một miếng kem que.
Trăn Trăn tuy rằng thích ăn đồ lạnh, nhưng cũng nhớ lời chú Trương, ngậm kem que trong miệng cho ấm lên rồi mới nuốt xuống. Chầm chậm ăn xong một chiếc kem que, Trăn Trăn đi tới bên bồn nước rửa tay và miệng, móc khăn tay của Xi Tuấn Kiệt ra vừa lau miệng vừa hỏi anh: "Mình còn định đi hiệu sách tiếp, còn bạn thì sao?"
"Mình cũng vậy." Xi Tuấn Kiệt mỉm cười: "Muốn mua hai cuốn tiểu thuyết tiếng Pháp, không biết ở đó có không."
