Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 173
Cập nhật lúc: 14/01/2026 10:31
Tiết học lớn thứ hai là môn tiếng Pháp. Trăn Trăn lúc đi học tiếng Pháp luôn đi một mình, thường thì chỗ nào trống cô sẽ ngồi chỗ đó. Phòng học chuyên ngành Báo chí và phòng học tiếng Pháp cách nhau khá xa, Trăn Trăn vội vàng cầm phích nước, đeo ba lô đi vòng qua hai tòa nhà giảng đường đến phòng học tiếng Pháp. Lúc này ngoại trừ những người đi vệ sinh, các học sinh khác đều đã ngồi trong lớp, mở sách tiếng Pháp ra ôn lại nội dung đã học học kỳ trước, không khí học tập vô cùng đậm nét.
Trăn Trăn bước vào lớp nhìn quanh bốn phía, chuẩn bị tìm một chỗ trống để ngồi, bỗng nhiên có người vỗ vai mình từ phía sau. Trăn Trăn quay đầu lại nhìn, Hi Tuấn Kiệt đang mỉm cười nhìn cô: "Anh giữ chỗ cho em rồi, em có muốn ngồi cùng anh không?"
"Được chứ!" Trăn Trăn cười đáp lại Hi Tuấn Kiệt, theo sau anh đến vị trí chính giữa hàng thứ ba.
Trăn Trăn đặt ba lô vào ngăn bàn, lấy sách học ra, vừa vặn nắp phích nước uống hai ngụm thì thấy anh chàng Đông Bắc bên cạnh đang nhìn mình với vẻ mặt kinh ngạc.
Trăn Trăn không biết tên anh ta, nhưng vì giọng Đông Bắc đậm đặc nên lúc nói tiếng Pháp cũng không tránh khỏi mang theo ngữ điệu đó, thường xuyên gây ra những tràng cười lớn trong lớp, nên Trăn Trăn vẫn có ấn tượng với anh ta.
"Anh nhìn cái gì?" Nhìn thấy người bạn học này, tiếng Đông Bắc của Trăn Trăn lập tức tự tuôn ra.
"Ôi em gái ơi, em cũng là người Đông Bắc à, trước đây anh không nhận ra đấy!" Anh chàng Đông Bắc lập tức sáng mắt lên, bê ghế muốn nhích về phía này một chút.
Hi Tuấn Kiệt luôn chú ý đến Trăn Trăn, anh thấy Lưu Thành Lâm muốn làm quen với Trăn Trăn liền nhanh chân đạp giữ ghế của anh ta lại, đen mặt nhìn: "Tránh xa ra một chút!"
"Ơ kìa, tớ đây chẳng phải là muốn nói với em gái tớ một câu sao!" Lưu Thành Lâm lườm Hi Tuấn Kiệt một cái, sau đó vẻ mặt chân thành giới thiệu bản thân với Trăn Trăn: "Em gái à, em đừng nhìn cậu ta trông đạo mạo thế này mà lầm, thực ra tâm địa nhiều mưu mẹo lắm. Anh nói với em một câu chân tình nhé, bây giờ người tốt như anh không còn nhiều đâu."
Trăn Trăn nhìn đôi lông mày của Hi Tuấn Kiệt ngày càng sắc lạnh, không nhịn được c.ắ.n môi cười trộm. Ánh mắt Hi Tuấn Kiệt vượt qua Trăn Trăn, cười lạnh nhìn Lưu Thành Lâm: "Cậu hỏi xem cô ấy có biết tên cậu không?"
"Chắc chắn là biết chứ, bọn tớ là bạn cùng lớp một học kỳ rồi mà." Lưu Thành Lâm tự tin nhìn Trăn Trăn: "Chúng ta còn ngồi cạnh nhau hai lần rồi cơ, em nhớ không?"
Trăn Trăn cố gắng nhớ lại nhưng thực sự chẳng có ấn tượng gì về chuyện này, chỉ có thể mỉm cười lắc đầu: "Xin lỗi anh, em không nhớ." Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lưu Thành Lâm, Trăn Trăn lại bồi thêm một nhát: "Đúng rồi, rốt cuộc anh tên gì vậy?"
"Ôi mẹ ơi, chẳng muốn nói gì nữa, tim tan nát thành tám mảnh rồi." Lưu Thành Lâm vẻ mặt bi thương, nhìn bộ dạng đó cứ như muốn đập đầu vào bàn để bày tỏ sự thê lương của mình vậy.
Trong mắt Hi Tuấn Kiệt mang theo ý cười, khẽ nói vào tai Trăn Trăn một câu: "Chúng ta đổi chỗ đi, để anh ta khỏi làm phiền em học bài."
Trăn Trăn mỉm cười nhìn Hi Tuấn Kiệt, dùng khẩu hình đáp lại một câu: "Hẹp hòi." Rồi đứng dậy đổi chỗ với Hi Tuấn Kiệt.
Kiểu từ ngữ thường dùng giữa những đôi tình nhân này thốt ra từ miệng Trăn Trăn khiến tai Hi Tuấn Kiệt đỏ bừng. Anh đổi chỗ với Trăn Trăn, dùng cơ thể chắn tầm mắt của Lưu Thành Lâm.
Lưu Thành Lâm than thở đủ rồi, chuẩn bị nỗ lực thêm chút nữa để ghi điểm ấn tượng cho mình, kết quả vừa ngẩng đầu lên đã thấy khuôn mặt cười lạnh của Hi Tuấn Kiệt, cùng với một câu "hỏi thăm" vừa học được từ Trăn Trăn: "Cậu nhìn cái gì?"
"Nhìn thì sao nào?" Lưu Thành Lâm bướng bỉnh nghếch cổ lên.
"Muốn cùng tớ đấu thêm một trận nữa à?" Hi Tuấn Kiệt thong thả nhìn Lưu Thành Lâm: "Môn thi do cậu chọn, bóng rổ, chạy bộ, đấu tay đôi đều được."
Nghĩ đến việc mình đường đường là một gã đại hán cao mét tám lăm, chơi bóng rổ không thắng được Hi Tuấn Kiệt đã đành, thế mà đấu tay đôi cũng không phải đối thủ của đối phương, Lưu Thành Lâm buồn từ trong lòng mà ra, hừ lạnh một tiếng quay đầu sang bên cạnh: "Không nhìn nữa!"
Trăn Trăn sắp bị anh chàng ham diễn này làm cho cười điên rồi, cô dùng tay chọc vào eo Hi Tuấn Kiệt một cái. Hi Tuấn Kiệt lập tức toàn thân căng cứng, cứng nhắc quay người lại nhìn Trăn Trăn, khẽ hỏi: "Sao thế?"
Trăn Trăn hoàn toàn không có khái niệm eo của con trai không được chọc, cô bịt miệng cười nắc nẻ: "Bạn học của anh thật là buồn cười."
Hi Tuấn Kiệt nghiêng đầu, nhỏ giọng nói: "Hôm qua cậu ta thua bóng rổ với anh, phải giúp anh lấy nước nóng một tháng."
Trăn Trăn kinh ngạc mở to mắt, giơ hai ngón tay lên: "Phải giúp anh lấy hai phích à?"
Hi Tuấn Kiệt gật đầu, mắt Trăn Trăn lập tức cong lên vì cười, giơ ngón tay cái với Hi Tuấn Kiệt: "Anh thật là xấu xa quá đi."
Vì các học sinh khác đều đang bịt tai đọc to tiếng Pháp nên tuy Trăn Trăn và Hi Tuấn Kiệt luôn nói chuyện nhưng âm thanh không lớn, không có ai chú ý đến bên này.
Tiết tiếng Pháp tiết trước đã phát bảng điểm rồi nên giáo sư vừa vào lớp là vào thẳng chủ đề, bắt đầu giảng ngữ pháp và từ vựng. Vừa bắt đầu giảng bài, các học sinh đều nghiêm túc theo giáo sư đọc từng từ một, ngay cả anh chàng Đông Bắc Lưu Thành Lâm cũng cố gắng kiềm chế giọng địa phương của mình, nỗ lực phát âm tròn vành rõ chữ.
Tiếng chuông tan học vừa vang lên, giáo sư liền thu dọn giáo án bước ra khỏi phòng học. Học sinh chuyên ngành tiếng Pháp nhốn nháo đứng dậy chuẩn bị đi nhà ăn ăn cơm.
Hi Tuấn Kiệt vừa lơ đãng thu dọn sách vở vừa nhìn Trăn Trăn, không biết mình có thể mời cô cùng đi ăn cơm không. Chỉ là hiện giờ nam nữ sinh ngồi ăn cơm cùng nhau trong trường nếu không phải vợ chồng thì cũng là đang đối tượng. Trước đây chưa khai giảng không có nhiều bạn học thì không sao, giờ đâu đâu cũng là học sinh cùng chuyên ngành, Hi Tuấn Kiệt sợ Trăn Trăn ngại.
Trăn Trăn thu dọn ba lô xong, vừa ngẩng đầu thấy Hi Tuấn Kiệt đang ngập ngừng nhìn mình, lập tức hiểu ra nỗi lo của anh. Tiết buổi chiều vẫn học ở tòa nhà giảng đường bên này, Trăn Trăn dự định bữa trưa sẽ ăn ở nhà ăn gần nhất, vì vậy nhìn Hi Tuấn Kiệt, hào phóng nói: "Cùng đi ăn trưa nhé!"
Nỗi lo lắng trong lòng Hi Tuấn Kiệt lập tức tan biến, trong phút chốc anh cảm thấy trời xanh ngắt, chim hót hoa nở, nhìn gì cũng thấy vô cùng tốt đẹp.
Mấy nam sinh cùng phòng ký túc xá của Hi Tuấn Kiệt hẹn nhau cùng đi nhà ăn, lúc gọi Hi Tuấn Kiệt liền bị nụ cười trên mặt anh làm cho lóa mắt. Lưu Thành Lâm không nhịn được dùng khuỷu tay huých vào người bạn bên cạnh, hất cằm chỉ về phía Hi Tuấn Kiệt: "Ở cùng cậu ta mấy tháng rồi, chưa từng thấy cậu ta vui thế này bao giờ."
"Chứ còn gì nữa!" Người bạn đó không nhịn được phàn nàn: "Cứ nhìn cậu to xác như con gấu thế này, là tớ tớ cũng chẳng vui nổi."
"Ôi mẹ ơi, sao mà không biết thưởng thức thế, thế này mới gọi là nam nhi đại trượng phu biết không?" Lưu Thành Lâm xua tay thở dài: "Mắt nhìn của các cậu đều kém cả, các cô gái ở chỗ tớ đều quý kiểu như tớ đấy."
Người bạn đó đồng cảm vỗ vai anh ta, chỉ vào Trăn Trăn nói nhỏ: "Đừng nằm mơ nữa, con gái chỗ các cậu cũng thích kiểu đẹp trai như Hi Tuấn Kiệt thôi, cậu ấy à, vô vọng rồi!"
Hi Tuấn Kiệt tuy nghe thấy họ lén lút thì thầm về mình nhưng hoàn toàn không để ý. Lần đầu tiên anh không xếp sách vở ngay ngắn vào ba lô mà dồn hết vào, đưa cả ba lô lẫn sách cho Lưu Thành Lâm, mắt vẫn nhìn Trăn Trăn.
"Làm cái gì vậy? Tự mình cầm đi chứ?" Lưu Thành Lâm ôm ba lô của Hi Tuấn Kiệt có chút ngơ ngác: "Cái này cũng có nặng đâu."
Hi Tuấn Kiệt không thèm quay đầu lại, chỉ nói một câu: "Cậu có thể bớt lấy nước hai ngày, tối nay tớ lại giúp cậu luyện nói."
"Vẫn là cậu biết điều, bọn họ đều không chịu luyện nói với tớ." Lưu Thành Lâm hớn hở đeo ba lô của Hi Tuấn Kiệt lên vai: "Thế quyết định vậy đi."
Người bạn bên cạnh không nhịn được phàn nàn: "Ngoài Tuấn Kiệt ra ai dám luyện nói với cậu chứ, vốn dĩ đã khó phát âm rồi, nếu lại bị cậu kéo theo giọng Đông Bắc thì coi như uổng công đi học."
Hi Tuấn Kiệt không kịp nói nhiều, thấy Trăn Trăn sắp ra khỏi phòng học liền vội vàng bước nhanh theo, đưa tay đỡ lấy quai ba lô bị trượt xuống khỏi vai cô, ân cần nói: "Để anh đeo giúp em!"
Trăn Trăn kinh ngạc nhìn Hi Tuấn Kiệt, thực sự không ngờ những chiêu trò theo đuổi bạn gái của nam sinh đời sau mà giờ Hi Tuấn Kiệt đã tự học thành tài rồi.
