Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 185

Cập nhật lúc: 14/01/2026 13:11

Hoàn toàn không thấy Trăn Trăn làm hỏng bầu không khí tỏ tình của mình, Hi Niệm Kiệt dịu dàng nhìn cô, trịnh trọng hỏi: "Vậy tiểu thư Lý Minh Trăn có sẵn lòng cho mình một cơ hội, để mình trở thành bạn trai của cậu không?"

Trăn Trăn che che mặt, dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống trong l.ồ.ng n.g.ự.c: "Được, sau này cậu là người của mình rồi!"

Trong khoảnh khắc, Hi Niệm Kiệt cảm thấy mình như nghe được âm thanh tuyệt vời nhất trên đời, cậu không kìm được nhìn Trăn Trăn, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc. Trăn Trăn nhìn nụ cười của Hi Niệm Kiệt, không nhịn được vươn tay sờ lên mặt cậu một cái, cười hớn hở: "Cậu trông cũng đẹp quá đi mất."

Da thịt chạm nhau, Hi Niệm Kiệt nhất thời cảm thấy thế giới như tĩnh lặng lại, tất cả xung quanh dường như rời xa hai người, trong mắt trong tim Hi Niệm Kiệt chỉ còn lại mỗi Trăn Trăn và cảm giác xúc giác khi chạm vào cô. Hi Niệm Kiệt không kìm được nhắm mắt lại, lặng lẽ cảm nhận lòng bàn tay mềm mại của Trăn Trăn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt mình.

Ở thời đại này, hành động của Trăn Trăn có thể nói là hơi táo bạo, nhưng đã quen với sự trực tiếp của xã hội phương Tây, Hi Niệm Kiệt không hề có tư tưởng phong kiến bảo thủ đối với việc này, trái lại còn thích cảm giác thân mật giữa những người yêu nhau như vậy. Cậu vươn tay bao phủ lên mu bàn tay Trăn Trăn, cảm nhận được làn da mịn màng của cô, nhất thời khiến tim Hi Niệm Kiệt run rẩy một cái.

Trăn Trăn lật tay nắm lấy tay Hi Niệm Kiệt, thuận thế kéo cậu đứng dậy: "Được rồi, đã chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ rồi thì phiền cậu giúp mình mang cá vào bếp nhé. Nếu chậm trễ thêm chút nữa, e là bữa trưa của chúng ta sẽ phải lùi lại đấy."

"Được." Hi Niệm Kiệt cười đáp một tiếng, thấy Trăn Trăn không có ý buông tay, liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, tay kia xách xô nước lên.

Tuy miệng nói vội làm cơm, nhưng hai người vẫn thong thả tận hưởng khoảng thời gian riêng tư, vừa nghĩ đến cô gái mình thích bấy lâu nay lại trở thành bạn gái của mình, Hi Niệm Kiệt luôn không kìm được cúi đầu nhìn Trăn Trăn một cái, sợ rằng tất cả những điều này chỉ là ảo tưởng của mình.

Phát hiện Hi Niệm Kiệt thỉnh thoảng lại nhìn mình, Trăn Trăn ngẩng đầu mỉm cười với cậu: "Cậu cứ thích nhìn mình như vậy sao?"

"Ừm." Tai Hi Niệm Kiệt vẫn đỏ đỏ: "Thích vô cùng."

"Mình cũng thích nhìn cậu, cậu trông đẹp trai quá đi." Nụ cười của Trăn Trăn giống như con mèo vừa ăn vụng được vậy: "Lần này là mình hời rồi."

"Trăn Trăn..." Lần đầu tiên gọi tên thường gọi của Trăn Trăn, Hi Niệm Kiệt không thấy có chút gì không tự nhiên, trái lại thấy vô cùng thân thuộc. Cậu nhìn đôi mắt cười cong cong của cô, khóe miệng mang theo vài phần cưng chiều: "Chào mừng cậu tùy lúc đến chiếm hời."

Hai người mãi cho đến khi nhìn thấy phòng bếp mới buông đôi bàn tay vẫn luôn nắm c.h.ặ.t ra. Hi Niệm Kiệt đưa tay giúp Trăn Trăn vuốt lại lọn tóc rơi bên má, dịu dàng hỏi cô: "Cậu định nấu món gì? Mình có thể giúp được gì không?"

"Ơ? Cậu biết nấu ăn sao?" Trăn Trăn có chút kinh ngạc nhìn cậu. Ở nhà lão Lý, mấy người anh của Trăn Trăn đi săn, câu cá, kéo củi thì đều giỏi, rồi thì lúc nấu cơm có thể giúp nhóm lửa, còn nếu bảo họ xào rau thì còn khó hơn bảo họ thêu hoa vậy.

"Ừm, ở nhà mình cũng thường xuyên vào bếp." Hi Niệm Kiệt thấy bên ngoài bếp không có ai, cúi đầu ghé sát tai Trăn Trăn nói khẽ: "Mình cũng muốn cho cậu nếm thử tay nghề của mình."

Hơi thở ấm áp thổi qua vành tai Trăn Trăn, cảm giác tê tê ngứa ngứa từ vành tai lan rộng ra gò má, mang theo một vệt ửng hồng. Nhìn làn da trắng nõn nhuốm chút sắc đỏ của Trăn Trăn, Hi Niệm Kiệt khó khăn lắm mới dời được tầm mắt đi, sợ mình nhìn thêm nữa sẽ không kìm được mà hôn lên gò má cô.

Hơi thở bên tai dần biến mất, Trăn Trăn không rõ là thở phào nhẹ nhõm hay có chút hụt hẫng, cô không nhịn được đưa tay lên xoa xoa tai, ngẩng đầu nhìn cậu một cái. Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt hai người lại quấn quýt lấy nhau, dường như chỉ cần nhìn nhau như vậy thôi là đã thấy vô cùng yên tâm rồi.

"Trăn Trăn, nhìn cái gì ở đó thế, em vào xem xem vịt thế nào rồi." Minh Bắc từ trong bếp đi ra, nhìn hai người đứng cách đó không xa mà hoàn toàn không thấy có gì không ổn, trái lại còn oang oang gọi một tiếng, rồi lại cầm chiếc móc chuyên dụng đi xoay mấy con vịt trong lò nướng bên cạnh bếp.

Trăn Trăn và Hi Niệm Kiệt nhìn nhau cười, hai người rảo bước tới bếp. Trăn Trăn dùng ý thức quét qua lũ vịt từ trong ra ngoài một lượt, lập tức lắc đầu: "Vẫn chưa được đâu, thêm chút củi nữa đi ạ."

"Được!" Minh Bắc đáp một tiếng, ném thêm mười mấy thanh gỗ lê mà Trăn Trăn đã chuẩn bị sẵn vào trong, lại đi tới đón lấy xô nước từ tay Hi Niệm Kiệt: "Lại câu được nhiều cá thế này à? Cá chép hôm qua không làm nữa sao?"

"Dạ! Cái đó cứ nuôi trước đã ạ." Trăn Trăn vừa định đi vào trong bếp, bỗng nhiên khựng lại, ảo não vỗ trán một cái: "Cái l.ồ.ng tôm thả dưới nước vẫn chưa nhấc lên." Cô lắc lắc cánh tay Minh Bắc, cười ngọt ngào với anh: "Anh bốn tốt bụng, anh chạy một chuyến đi mà."

"Cái con bé này thật là." Minh Bắc bất lực lắc đầu, theo thói quen định đưa tay ra xoa xoa đỉnh đầu Trăn Trăn, bỗng nhiên có một ánh mắt sắc lẹm b.ắ.n tới, Minh Bắc theo bản năng rụt tay lại, ngẩng đầu quan sát một lượt nhưng cũng không phát hiện ra điều gì bất thường. Anh khó hiểu gãi gãi sau gáy, tính cách thô kệch khiến anh quăng chuyện này ra sau đầu, hét vào trong bếp một tiếng: "Anh hai ra làm cá đi." rồi vội vã đi ra vườn.

Minh Bắc tuy không phát hiện ra điều gì bất thường, nhưng Trăn Trăn lại nhìn rõ mồn một hành động của Hi Niệm Kiệt, cô làm mặt quỷ với cậu, dùng khẩu hình nói ba chữ: "Đồ... hẹp... hòi..."

Dù không phải lần đầu tiên bị Trăn Trăn nói như vậy, nhưng tâm hồn Hi Niệm Kiệt vẫn xao động, cậu mỉm cười nhìn cô, tranh thủ lúc Minh Tây vẫn chưa ra ngoài, nhanh tay xoa một cái lên tóc cô.

"Lại câu được cá à?" Minh Tây rửa sạch bồ câu, vội vàng từ trong bếp đi ra: "Em xem xem mấy con bồ câu đó ăn thế nào?"

Vì đã có canh vịt tẩm bổ rồi, nên Trăn Trăn từ bỏ ý định làm canh bồ câu. Rửa sạch tay, Trăn Trăn lật xem mấy con bồ câu đã được ngâm rửa, mỗi con nặng chừng hơn nửa cân một chút, dùng tay ấn vào phần thịt trên xương ức, mềm mềm mướt mướt, rất thích hợp để làm món bồ câu sữa chiên giòn.

Rửa sạch m.á.u, Trăn Trăn đổ nước dùng đã pha sẵn vào nồi đặt lên bếp lò, mười con bồ câu sữa đã chần qua nước sôi được ấn xuống dưới nước dùng, sôi sùng sục bốc hơi.

Vì mấy món ăn đều được làm cùng lúc, nên trong phòng bếp ngoài bốn bếp gas đều đang đỏ lửa, ngay cả bếp lò cũng được sử dụng hết. May mà căn nhà trước đây là vương phủ nên phòng bếp đủ lớn, dù có bao nhiêu người bận rộn bên trong cũng không hề thấy chật chội.

Minh Tây bưng cá đã mổ xong vào, Tạ Nhã Nam vừa mới rửa xong rau xanh bị mùi tanh xộc lên, bỗng nhiên nôn khan, che miệng chạy ra ngoài. Minh Tây vội vàng đặt chậu cá sang một bên, chạy ra ngoài vỗ lưng cho cô.

Trăn Trăn vội vàng ra xem thử, thấy Tạ Nhã Nam cứ liên tục nôn ra nước chua, liền nói: "Anh hai, anh đỡ chị hai về phòng nghỉ ngơi đi ạ, ở đây cũng không còn việc gì bận nữa đâu, một mình em lo được."

Minh Tây gật gật đầu, cẩn thận đỡ Tạ Nhã Nam về phòng. Trăn Trăn quay lại bếp, thấy Vương Tân Văn đang thái rau, vội vàng nói: "Chị bốn, chị cũng đừng bận rộn nữa, về nghỉ ngơi đi, đứng lâu sẽ đau lưng đấy, lát nữa anh bốn mang tôm về, em bảo anh ấy về bầu bạn với chị."

Vương Tân Văn quả thực cũng thấy mỏi lưng, nên không cố chấp, vừa chống lưng ra khỏi cửa thì Minh Bắc xách l.ồ.ng tôm về tới. Trăn Trăn vội vàng nói: "Hai anh chị mau về phòng nghỉ một lát đi, lát nữa ăn cơm em sẽ gọi."

Gia đình Minh Tây, Minh Bắc đều đã về, căn bếp rộng lớn chỉ còn lại hai người Trăn Trăn và Hi Niệm Kiệt. Hi Niệm Kiệt nhìn Trăn Trăn cười: "Cần mình làm mấy món nào đây?"

Trăn Trăn nhìn qua đủ loại nguyên liệu trên bàn, quay đầu nhìn Hi Niệm Kiệt: "Cậu xem cậu biết làm món gì thì làm món đó đi."

Trăn Trăn ban đầu cứ ngỡ Hi Niệm Kiệt chỉ biết làm một số món đơn giản như salad, nào ngờ Hi Niệm Kiệt đều rất thạo cả món Trung lẫn món Tây, lúc múa chảo trông còn có chút dáng dấp của đầu bếp lớn.

Tắt bếp gas, Hi Niệm Kiệt nhanh tay đổ món tôm rim vào đĩa, cũng không quên đặc biệt để riêng mấy con ra một cái đĩa nhỏ đưa cho cô: "Lâu rồi mình không làm, cũng không biết hương vị thế nào, cậu nếm thử giúp mình, cho mình chút ý kiến đi."

Chỉ nhìn màu sắc và ngửi mùi hương này là biết món tôm rim này chắc chắn ngon, Hi Niệm Kiệt chẳng qua chỉ là tìm một cái cớ để cho Trăn Trăn nếm thử trước mà thôi. Trăn Trăn nóng lòng lấy một đôi đũa, gắp một con tôm rim bỏ vào miệng, hút sạch nước xốt đậm đà hơi ngọt trên vỏ tôm, Trăn Trăn khẽ c.ắ.n một cái nhả đầu tôm ra, c.ắ.n c.h.ặ.t thịt tôm nhẹ nhàng kéo đuôi tôm, cả lớp vỏ liền bong ra, chỉ còn lại miếng thịt tôm mềm mại tươi ngon trong miệng, dư vị còn đọng mãi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.