Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 200
Cập nhật lúc: 14/01/2026 13:15
“Vậy thì một hũ này tốn không ít tiền đâu nhỉ.” Lý lão thái nhíu mày: “Không thể ăn không của người ta được, lát nữa vào tráp của bà lấy một củ nhân sâm đưa cho nhà họ Si, thông gia thì cũng phải có đi có lại mới được.”
Trăn Trăn húp một ngụm canh rồi nói: “Trực tiếp đưa cho dì Lăng chắc chắn dì không lấy đâu ạ, sắp đến Tết rồi, lúc đó con sẽ để nhân sâm vào quà mừng năm mới, thế thì không gây chú ý.”
Lý lão thái gật đầu, vẻ mặt đầy tán thưởng: “Cháu gái bà lớn thật rồi, nghĩ còn thấu đáo hơn cả bà nữa.”
“Chẳng phải do bà nội dạy tốt sao ạ!” Trăn Trăn cười gắp cho Lý lão thái một miếng sườn xào chua ngọt: “Món vị chua ngọt mà bà thích nhất đây ạ.”
Minh Đông uống xong bát canh, thỏa mãn thở hắt ra một hơi: “Trăn Trăn, tay nghề của mẹ chồng tương lai của em tốt thật đấy.”
Lời vừa dứt, Minh Bắc đang ngậm một chiếc xương sườn ngẩng đầu lên, dùng đũa rút chiếc xương ra, mấy miếng đã nuốt trôi thịt: “Mẹ chồng nó ư? Anh cả, anh nghĩ sai rồi!” Mỗi tuần đều được ăn đủ loại đồ ăn vặt do em rể tương lai hối lộ cho mình, thỉnh thoảng còn được ăn những bữa cơm tinh mỹ ở nhà, Minh Bắc đã trở thành fan cuồng số một của Si Tuấn Kiệt: “Món này là Si Tuấn Kiệt làm đấy, ôi trời, mọi người không biết đâu, tay nghề cậu ấy giỏi lắm, món cậu ấy nấu còn ngon hơn cả quốc yến nữa.”
Minh Nam bật cười thành tiếng: “Nói cứ như chú từng ăn quốc yến rồi không bằng.”
Minh Bắc không phục ngẩng cao đầu: “Dù chưa ăn bao giờ cũng có thể tưởng tượng ra được, chắc chắn không ngon bằng món này.”
“Cái hũ thức ăn này lại là do dượng út tương lai của cháu làm à?” Đũa của Nhục Bao khựng lại giữa không trung, biểu cảm vô cùng khó xử: “Giờ ở Thủ đô cưới vợ đã khó đến mức này rồi sao? Không chỉ phải đẹp trai mà còn phải biết nấu ăn nữa à?”
Đôi mắt to của Trăn Trăn cười cong tớn: “Cho nên Nhục Bao à, đợi cháu thi đại học xong cũng phải học hỏi cho tốt vào, nếu không vào đại học chẳng có nữ sinh nào thèm để ý đến cháu đâu.”
“Hầy, mùa đông năm ngoái cháu có học qua rồi.” Nhục Bao có chút rầu rĩ nhét một miếng thịt xào vào miệng: “Nhưng mẹ cháu bảo khoai tây cháu thái còn dày hơn cả ngón tay, ngón tay thì vụng về như ngón chân vậy, căn bản không phải là cái chất đó.”
“Vậy thì cháu xong đời rồi.” Minh Bắc xấu tính cười hì hì: “Con gái ở Thủ đô khó theo đuổi lắm, nếu cháu không có lấy một tài lẻ gì thì chắc chắn là không ổn đâu.”
“Cháu quyết định thi vào đại học ở thành phố Băng vậy.” Nhục Bao vẻ mặt đầy mong đợi nhìn Minh Nam: “Chú ba, chú thấy thế nào ạ?”
Minh Nam mỉm cười liếc nhìn cậu một cái: “Con gái thành phố Băng nhà mình cũng chẳng lúc nào dễ theo đuổi cả đâu.”
Nhục Bao vẻ mặt tuyệt vọng: “Xong rồi cha ơi, hay là chúng ta về An Bắc tìm vợ đi.”
Minh Đông bị cậu chọc cười cho: “Trong đầu con ngoài chuyện tìm vợ ra thì có còn việc gì chính sự không hả? Cha nói cho con biết, nếu năm tới con không đỗ được đại học ở Thủ đô, xem cha dạy dỗ con thế nào.”
Nhục Bao lập tức ỉu xìu, lầm lũi ăn liền ba bát cơm mới tinh thần phấn chấn trở lại: “Cháu vừa nghĩ kỹ rồi, thi vào đại học ở Thủ đô cũng tốt, ít nhất cũng có cơ hội được ăn cơm do dượng út nấu.” Ngay sau đó cậu đứng dậy: “Thái bà, ông, bà, mọi người cứ thong thả ăn, cháu muốn về phòng đọc sách đây ạ.”
“Đi đi.” Lý lão thái mỉm cười nhìn cậu: “Mấy ngày nay con đi tàu hỏa cũng chưa được nghỉ ngơi tốt, đừng có thức khuya quá đấy.”
“Dạ!” Nhục Bao đáp một tiếng, lại chào hỏi mọi người đang ngồi rồi mới đi. Nhục Bao về đến phòng mình, mở sách giáo khoa ra, dáng vẻ cười cợt với Trăn Trăn ban ngày đã biến mất, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc và tập trung, nhanh ch.óng chìm đắm vào sách vở.
Trăn Trăn thu hồi ý thức, cười hỏi Minh Đông: “Nhục Bao học hành cũng khá chăm chỉ nhỉ?”
“Học hành cũng được, cũng chịu khó, sáng nào cũng dậy từ năm giờ để học thuộc lòng, mỗi tội lúc làm bài thì hơi cẩu thả, mấy lần thi đều vì sơ suất mà không được đứng nhất.” Minh Đông nói: “Nhưng trình độ ở chỗ chúng ta em cũng biết rồi đấy, không bằng Thủ đô được, hồi anh thi đại học cũng không khó như bây giờ, mấy ngày tới nếu em có thời gian thì bổ túc thêm công việc học hành cho nó một chút.”
Đứa cháu ruột của mình, lại đang ở giai đoạn quan trọng thế này, Trăn Trăn lập tức đồng ý ngay, thậm chí còn tính toán ngày mai sẽ ra một bộ đề để kiểm tra trình độ của Nhục Bao trước, để còn có hướng bổ túc trọng tâm.
Trăn Trăn là kiểu người nói là làm, ăn cơm xong về phòng, Trăn Trăn thắp đèn bàn thức đến mười hai giờ đêm soạn ra một bộ đề thi, dùng ý thức nhìn sang sân của Nhục Bao, thấy đèn vẫn còn sáng, qua cửa sổ còn thấy được bóng dáng Nhục Bao đang học bài. Trăn Trăn mặc áo bông, xuống bếp hâm lại món thịt bò hầm và màn thầu còn dư buổi tối, bưng sang cho Nhục Bao.
“Nhục Bao, cháu chưa ngủ à?” Trăn Trăn gõ cửa, nhẹ giọng hỏi một câu. Nhục Bao dụi dụi mắt đứng dậy, mở cửa phòng thấy món ăn đêm Trăn Trăn bưng tới liền cười: “Vẫn là cô út tốt nhất, biết cháu đói còn giúp cháu hâm lại cơm.”
Đặt thức ăn lên bàn, Trăn Trăn mỉm cười lấy một xấp giấy trắng từ trong n.g.ự.c đưa cho cậu: “Còn có món quà tốt hơn cho cháu đây này?”
“Cái gì vậy cô?” Nhục Bao miệng nhai màn thầu, ú ớ hỏi một câu, đưa tay đón lấy, lập tức hai chữ “Toán học” đập vào mắt, sợ đến mức miếng màn thầu mắc kẹt trong cổ họng không lên không xuống được, nghẹn đến mức mặt mũi tuyệt vọng.
Trăn Trăn đưa tay giúp cậu vỗ cho miếng màn thầu trôi xuống, lại tốt bụng lật giúp cậu xem các tờ đề phía sau: “Còn có Ngữ văn, Vật lý, Hóa học nữa nhé, cháu làm cho tốt vào, trưa mai lúc cô dậy là phải chấm bài cho cháu đấy.”
Nhục Bao nhìn đồng hồ trên tường, thời gian đã điểm mười hai rưỡi đêm, lại nhìn xấp đề thi dày cộp trên tay, Nhục Bao lập tức đờ người: “Cô định ngủ đến trưa mới dậy? Chẳng lẽ trước trưa mai cháu phải làm hết từng này đề sao?”
“Có phải bị bộ đề cô ra làm cho cảm động không?” Trăn Trăn mỉm cười chống cằm nhìn cậu: “Yên tâm, sau này những bộ đề như thế này sẽ xuất hiện thường xuyên thôi. Đúng rồi, cô nghe cha cháu nói cháu trước đây đi thi thường vì cẩu thả mà làm sai bài, nếu trong bộ đề của cô mà xuất hiện lỗi đó, một câu sai thì treo ngược lên cây gập bụng một trăm cái.”
Miếng màn thầu trong miệng Nhục Bao rơi bộp xuống bát thịt bò hầm, Trăn Trăn đứng dậy vỗ vai cậu: “Tận hưởng bữa ăn đêm của cháu đi chàng trai, từ ngày mai trở đi cháu có lẽ sẽ không còn cảm giác ngon miệng như thế này nữa đâu.”
Nhục Bao vẻ mặt bi thương nhìn Trăn Trăn: “Cái đó, cháu thấy hay là cô cũng ra một bộ đề cho Đậu Bao đi, nó mới lớp mười mà lại dám thi đứng thứ mười, đúng là không thể nhẫn nhịn được mà.”
Trăn Trăn cười như không cười nhìn cậu: “Yên tâm, đợi cháu giải thoát rồi thì ngày lành của nó cũng sẽ tới thôi.”
Thấy Nhục Bao đã biến đau thương thành sức ăn, Trăn Trăn vui vẻ về phòng đi ngủ.
Từ khi nghỉ lễ đến nay, Trăn Trăn rất ít khi thức khuya, sáng hôm sau tuy cô không ngủ đến tận trưa nhưng cũng phải mười giờ mới ngủ dậy. Vươn vai một cái, Trăn Trăn thấy khắp người thoải mái. Dùng ý thức quét một vòng, thấy Nhục Bao đang múa b.út thành văn trên bàn, Đậu Bao thì dắt hai đứa con của Minh Nam làm bài tập, Đường Bao cùng Lý lão thái nhặt đậu cô ve, vợ chồng Minh Bắc thì dỗ Mì Sợi chơi xếp hình.
Thấy bên ngoài cũng không có việc gì, Trăn Trăn dứt khoát không ra khỏi cửa, lách người vào không gian, dùng nước canh gà nấu sẵn trong không gian nấu một bát mì ăn, sau đó điều chỉnh nhiệt độ trong không gian lên 28 độ, mặc đồ ngủ nằm nghiêng trên chiếc ghế bập bênh tràn ngập ánh nắng để học từ vựng. Mãi đến trưa Đường Bao sang gọi Trăn Trăn đi ăn cơm, Trăn Trăn mới lách người quay lại giường.
Trăn Trăn không phải là đứa trẻ lười biếng, chuyện thỉnh thoảng ngủ nướng thế này chẳng ai nói cô cả. Ăn trưa xong, Trăn Trăn sang phòng Nhục Bao xem đề thi, kiến thức cơ bản thì khá vững chắc, nhưng có hai câu mang bẫy Nhục Bao đều mắc bẫy cả. Khi Trăn Trăn dùng b.út đỏ gạch chân trọng điểm trên đề bài, mặt Nhục Bao liền xanh mét, trước khi làm bài đã dặn lòng phải đọc kỹ đề rồi mà sao cứ vội lên là lại quên mất.
“Trách mình không biết rút kinh nghiệm đúng không?” Trăn Trăn mỉm cười nhìn Nhục Bao: “Không sao, làm xong bài tập gập bụng là cháu sẽ nhớ thôi.” Trăn Trăn lúc ra đề đã nắm rõ đáp án trong đầu rồi, vì thế chỉ mất chưa đầy một giờ đã chấm xong tất cả các bài thi: “Tổng cộng có năm câu làm sai vì lỗi đọc đề, còn những câu thực sự không biết làm thì không nằm trong phạm vi này, năm trăm cái gập bụng, cháu định chia làm mấy ngày để hoàn thành đây?”
